Nguyệt Kim Thiên Hà
Buổi tối ngày Thất Tịch không trăng không sao, mẹ của Nguyệt San đi làm trở về đã nhận được cái ôm ấm áp của cô con gái.
- "Mẹ, mẹ về rồi! Mẹ đưa con đi chơi cùng ba đi ạ, con ở nhà với bà mãi cũng chán, mẹ với ba đưa con đi chơi cùng với."
Bà nhìn Nguyệt San rồi cười nhẹ và bảo:
- "Mẹ San San à, con cứ đưa con bé đi chơi đây đó cho nó khuây khỏa, ở nhà mãi cũng không tốt đâu con."
- "San San nhà ta muốn đi chơi nhỉ? Thế trước tiên chúng ta phải sửa soạn thật đẹp rồi mới đi được đúng không nào bé con?" Ba Nguyệt San xoa đầu cô con gái rồi nói với giọng điệu nhỏ nhẹ.
- "Yeah! Con được đi chơi rồi thích quá đi." Nguyệt San lộ ra vẻ mặt hào hứng ôm chầm lấy ba.
- "Thế để mẹ chải tóc thật đẹp cho con trước nhé!" Mẹ Nguyệt San nghiêng đầu bảo với cô công chúa nhỏ của gia đình.
- "Vâng ạ, con yêu mẹ nhất quả đất."
Trong một thời gian ngắn thế mà hai cha con Nguyệt San đã chuẩn bị xong xuôi, còn đứng ngay lối cửa chờ mẹ, Nguyệt San thì quá mức háo hức đứng ngồi không yên, thiếu điều muốn phóng nhanh ra khỏi cửa như chú chim mong chờ được tự do tung cánh.
- "Mình à, xong chưa thế? Con nó nôn nóng đứng ngồi không yên rồi đây."
- "Để em đi lấy bình nước cho con bé rồi ra ngay."
Năm phút sau mẹ Nguyệt San ra xe và cả nhà cùng nhau xuất phát đến địa điểm phố Vương Phủ.
- "Oa! Ba ơi nhìn kìa, xe kẹo đằng kia trông ngon quá, mình mua một cây đi ba." Nguyệt San nói với đôi mắt long lanh.
Ba Nguyệt San cũng cạn lời với cục bông nhỏ trước mắt, hoàn toàn ngã gục trước tuyệt chiêu "mắt long lanh dễ thương" mà cô hay dùng.
- "Thôi được rồi bé con, con ở đây cùng mẹ ba lại đấy mua cho con một cây được không nào?"
- "Ba là tuyệt nhất!"
- "Thế mẹ không tuyệt à? Lúc nãy là ai đã nói mẹ tuyệt nhất quả đất nhỉ? Giờ lại đi nói những lời vừa nói với mẹ lúc nãy với người khác rồi." Mẹ Nguyệt San nhìn cô bé nói chuyện ríu ra ríu rít với chồng bỗng mà có chút ghen tị.
- "Nào có đâu ạ, con yêu cả hai người mà mẹ không được ghen với ba vì con đâu nhé!" Nguyệt San nhìn mẹ, liên tục khua tay phủ định.
- "Mẹ chỉ chọc con thôi sao con lại nghiêm túc thế bé con."
- "Mẹ cứ chọc con mãi thôi." Nguyệt San giận dỗi quay sang hướng khác.
- "Ơ bé con của mẹ giận rồi kìa, thế lát chúng ta có cần phải đi chơi tiếp không ta?"
- "Đi, đi ạ! Con vẫn chưa chơi đã mà mẹ."
Ba Nguyệt San chạy lại ngắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con.
- "Bé con à, kẹo hồ lô của con đây."
- "Ngon quá đi!"
- "Được rồi, cả nhà ta đi lại quán đằng kia ăn tối nhé!"
Sau 9 giờ tối gia đình Nguyệt San đang trên đường về nhà, cả ba đang trò chuyện vui vẻ nên không hề để ý có một chiếc xe đang theo dõi phía sau.
Nguyệt San tuy nhỏ nhưng thông minh nên đã nhận ra qua kính chiếu hậu thấy được người mặc áo đen lái xe phía sau có vẻ đang theo dõi gia đình mình.
Nguyệt San quay sang định nói với ba nhưng chưa kịp nói thì lại thấy sắc mặt của ba tái nhợt đi, xe của ba Nguyệt San bỗng nhiên không điều khiển được. Cứ thế mà chạy thẳng tới phía trước mặc cho ba Nguyệt San có đạp phanh cỡ nào đi nữa xe vẫn không dừng lại.
Tay lái mất kiểm soát, xe của ba Nguyệt San đâm thẳng vào chiếc xe đang di chuyển ngược chiều nhưng may thay không sao cả.
Nguyệt San biết được cứ tình hình như thế này cả nhà sẽ gặp nguy hiểm mất. Nhưng cô bé chỉ mới tám tuổi, một cô bé tám tuổi thì có thể giúp được gì trong tình huống này chứ.
- "Con à, dù cho ba và mẹ có xảy ra bất cứ chuyện gì đi nữa thì con hãy nhớ bảo vệ mình thật tốt và ba mẹ sẽ luôn bên cạnh bảo vệ con." Mẹ nhìn cô với ánh mắt không nỡ, dặn dò toàn những lời yêu thương.
Mẹ Nguyệt San vừa dứt lời, xe của gia đình đã lao thẳng tới đâm vào cột cây bên đường, chiếc xe lật ngược. Tất cả đều bất tỉnh, chỉ còn cô bé là có chút mơ màng.
Nguyệt San nhìn thấy bóng dáng của người áo đen vừa nãy chầm chậm bước tới kiểm tra gia đình mình. Sau khi xác nhận cả ba đều không còn sự sống người đó đã rời đi giống như là đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
Sau khi thấy người đó rời đi cô mới dám thở trở lại, cô nhìn sang ba mẹ mình mà nước mắt không ngừng tuôn ra:
- "Ba... Ba... Mẹ ơi... Mẹ... Hai người tỉnh lại đi... Chúng ta đã hứa với nhau rồi mà, ngày mai hai người sẽ đưa con đến trường tham dự lễ khai giảng... Sao lại có thể nuốt lời bằng cách như thế chứ..." Nguyệt San giọng nói run run như có vật đè nặng ở cổ họng.
- "Ba mẹ đừng ngủ mãi thế... Con sợ lắm... Nếu hai người cứ không chịu tỉnh lại con sẽ giận hai người suốt đời đấy... Làm ơn tỉnh dậy... Tỉnh dậy nói chuyện với con đi..." Nguyệt San lắp bắp từng câu, cổ họng đã run đến độ sắp không nói thành lời.
Cô bé biết rằng ba mẹ của mình sẽ không bao giờ tỉnh dậy được nữa, nhưng mà làm sao... Làm sao mà một đứa bé tám tuổi lại chấp nhận được chuyện này chứ.
Cứ thế đêm Thất Tịch ấy, thần chết đã tuyệt tình mang ba mẹ cô bé đi, mãi mãi rời xa cô, để lại vết hằn sâu đầy thương đau mất mát trong lòng cô.
Cảnh sát tới hiện trường và có cả bà ngoại của cô.
Bà vừa chạy lại vừa kìm nén đau thương mà vỗ về, an ủi cô nhưng lúc này cô đã không còn khóc nữa cũng không còn sức sống nào cả chỉ còn ánh mắt tuyệt vọng và miệng không ngừng lẩm nhẩm:
- "Ba, mẹ, hai người tỉnh lại đi rồi chúng ta về nhà nhé! Con sẽ đợi hai người tỉnh lại rồi chúng ta về nhà..."
Updated 34 Episodes
Comments
Thiên Tứ
-Góp ý nhỏ: Mình nghĩ ở câu này nên thêm một chữ liên quan đến từ nói.
VD:"Nguyệt San nghe vậy thì nhanh nhảu đáp lại với vẻ mặt hào hứng."
2024-08-09
1
Baek Si Yoon 🏳🌈
Thích tên nhân vật quá, Nguyệt San... nghe hay thiệt
2024-08-06
1
Baek Si Yoon 🏳🌈
😟😟😟😟
2024-08-06
1