Chương 11: Muốn hôn?

Duật Tôn không hề hoảng sợ. Hắn càng lúc càng hứng thú:

“Haha. Sanh Tiêu, rốt cuộc cô tính làm gì?”

Sanh Tiêu rất hoảng cô vừa mình 5 tên trước mặt, vừa lấy tay đe doạ Duật Tôn. Cô đứng ở phía sau hắn. Thân hình của hắn rất lớn, chỉ ngồi thôi đã cảm thấy áp bức người khác rồi. Tay cô run run không giữ yên một chỗ, khiến cho mảnh chai khứa vào cần cổ của hắn tạo ra một đường ấn đỏ dài.

Hắn không cười, giọng trầm xuống:

“Sanh Tiêu, đừng trách tôi không nhắc nhở cô. Cô nên biết mình đang đụng vào ai.”

So với việc bị 5 tên khốn làm ngục thì việc làm hắn bị thương nhẹ có đáng là gì?

“Anh mau bảo bọn họ cút hết cho tôi.”

“Bọn họ cút hết thì sao? Cô có chắc mình ra khỏi đây được không?”

“Tôi không cần biết. Anh mau bảo bọn họ cút đi. Tôi còn chưa yêu ai. Còn chưa hôn ai, làm sao có thể để bọn họ làm nhục? Nếu đã như vậy, chi bằng tôi với anh cùng chết!”

Cô gái nhỏ thật sự rất sợ. Tay run nhưng vẫn kiên trì cầm chặt cái chai. Đó cũng là vật duy nhật khiến cô có thể dựa vào.

Cô ấn mảnh chai vào cô hắn mạnh hơn một chút. Lần này da thịt bị xé rách làm chất lỏng màu đỏ chảy ra. Cô khiến Duật Tôn khẽ cau mày.

Hắn nghĩ, một mình hắn cũng có thể đối phó được cô. Cần gì đến 5 người. Để người khác đồn ra ngoài, hắn còn mặt mũi gì nữa chứ?

Duật Tôn khẩy nhẹ tay, 5 tên kia biết điều lui hết ra ngoài. Bây giờ trong phòng bao rộng lớn chỉ còn hắn và Sanh Tiêu.

“Bây giờ buông tay được rồi chứ?”

Sanh Tiêu đề phòng nên vẫn giữ nguyên:

“Anh nghĩ tôi điên chắc? Làm sao tôi tin một kẻ gian xảo như anh?”

“Haha.”

Duật Tôn đưa tay lên miệng cắn nhẹ. Đúng là con nhím xù lông mà. Như vậy vui hơn một kẻ yếu đuối suốt ngày xin lỗi.

“Duật Tôn tôi nói lời giữ lời. Cô nới lỏng tay một chút đi, cô định xem cần cổ của tôi là cổ gà mà chọc tiết sao?”

Sanh Tiêu nghe vậy nới lỏng tay một chút. Chỉ một chút thôi. Duật Tôn trong giờ phút này còn có thể nhắm mắt yêu tĩnh. Hắn đang hồi tưởng lại dáng vóc của cô.

“Ra mà nói…”

Khoé mắt Sanh Tiêu giật giật: “Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên đi!”

“Cô gấp thế à? Tôi định nói thân hình cô cũng hấp dẫn. Lại mang danh tiểu thư. Sao còn chưa có người yêu? À… Có phải do mẹ tôi quản cô quá chặt không?”

“Cô còn chưa biết được khoái cảm khi lăn lộn trên giường sao? Tiếc nhỉ! Kể ra tôi và cô cùng chung số phận nhỉ?”

Hắn nói mà không biết ngượng miệng sao? Cô còn chưa biết nắm tay là gì. Nói chi đến chuyện giường chiếu chuyên nghiệp như hắn.

“Anh đừng phí lời nữa. Mau theo tôi ra khỏi đây!”

Trong đầu của Duật Tôn ác ma lập tức nhảy số. Hắn rất nhanh đã nắm lấy cổ tay của Sanh Tiêu, tôi còn lại giật lấy chai bia thô bạo ném về phía sàn nhà. Hắn dùng lực rất mạnh kéo cô gái phía sau ngã ra trước, nhào vào lòng hắn. Sanh Tiêu cựa quậy muốn trốn khỏi nhưng ở bả vai bị một lực mạnh ấn xuống. Còn chưa kịp phản ứng, hắn đã cưỡng ép nắm lấy hai cổ tay cô quấn vào cà vạt của hắn.

“Thả tôi ra… Anh muốn làm gì?”

Sanh Tiêu lần đầu nằm ở trong lòng đàn ông. Vừa rồi vì lực kéo khá mạnh ngã nhào khiến chiếc váy đang mặc bị xốc lên. Bắp đùi trắng muốt mềm mại lộ ra.

Càng vùng vẫy, Duật Tôn càng dùng sức giữ cô lại. Cô cô có cựa quậy, người lăn lộn thế nào người đàn ông đã nhanh hơn một bước giữ lại.

“Tránh ra! Thả tôi ra!”

Hắn vung tay đánh vào đùi của cô. Cái đánh mạnh đến mức có thể nhìn thấy 5 dấu ngón tay in hằn lên.

Cô đau đớn kêu lên thành tiếng: "A... Anh làm gì vậy?".

Duật Tôn quét mắt khinh thường nhìn một lượt người con gái trước mặt.

Mùi hương trên người cô từ một loại nước hoa cao cấp nào đó bay vào cánh mũi hắn. Mùi này cũng thật dễ chịu nhỉ?

Hắn cảm nhận được hơi nóng từ người cô truyền đến. Nóng đến mức có thể khiến hắn phỏng tay. Hắn buộc miệng nói:

“Bị bệnh như vậy còn có thể kiên cường.”

“Phí lời! Thả tôi ra đi!”

Cô tuyệt nhiên chưa bị đàn ông nào ôm cả. Hơn nữa, người như hắn cô rất bày xích. Huống hồ trên danh nghĩa hắn còn là anh trai của cô.

Suy cho cùng hắn cũng là đàn ông. Suy cho cùng quan hệ của hai người chỉ trên danh nghĩa. Mà cũng không đúng, trên danh nghĩa càng không phải. Cô mang họ “Sanh” không phải mang họ “Duật”.

Người đẹp trước mắt, hắn có thể bỏ qua sao?

Cánh tay dài vắt ngang qua ôm lấy eo cô, bờ môi áp sát má cô, giọng nói ma mị đầy quyến rũ: “Cô nói cô chưa hôn ai? Còn không biết lăn lộn là thế nào? Vậy thì Sanh Tiêu, muốn tôi “hôn” cô không?"

Hot

Comments

Phạm Hà Phương

Phạm Hà Phương

Đồ điên. Đồ thần kinh. Đồ chết giẫm. Ức hiếp cô gái nhỏ anh vui lắm sao

2025-03-05

0

Anonymous

Anonymous

Anh mà hôn nghiện lúc nào không biết đấy

2024-06-05

7

Cá Mặn Không Thêm Muối(⁠≧⁠▽⁠≦)

Cá Mặn Không Thêm Muối(⁠≧⁠▽⁠≦)

...tự nhiên đang đọc rớt nước mắt 😥

2024-05-07

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Con muốn sống vì mình
2 Chương 2: Anh trai trở về
3 Chương 3: Khinh thường
4 Chương 4: Dày vò
5 Chương 5: Bắt cô hôn người khác.
6 Chương 6: Trừng Phạt
7 Chương 7: Bị bắt tại trận
8 Chương 8: Đợi chờ
9 Chương 9: Xin lỗi đi
10 Chương 10: Một Sanh Tiêu khác biệt
11 Chương 11: Muốn hôn?
12 Chương 12: Hôn
13 Chương 13: Thấy chết không cứu
14 Chương 14: Xem mắt
15 Chương 15: Đi leo núi
16 Chương 16: Người cứu em không phải là anh trai
17 Chương 17: Một Lâm thiếu khác
18 Chương 18: Đánh người
19 Chương 19: Hứa hẹn
20 Chương 20: Phá lễ đính hôn
21 Chương 21: Một người “mẹ" tốt
22 Chương 22: Thì ra chỉ là kế hoạch
23 Chương 23: Anh trai bị hãm hại
24 Chương 24: Dự tiệc
25 Chương 25: Trúng độc
26 Chương 26: Giải độc
27 Chương 27: Chỉ là giúp cô
28 Chương 28: Phải nghe theo
29 Chương 29: Tìm người tính sổ
30 Chương 30: Điên cuồng chiếm hữu
31 Chương 31: Con cá nhỏ rơi vào lưới
32 Chương 32: Thoả hiệp
33 Chương 33: Ác mộng quấn thân
34 Chương 34: Sói già và nai vàng
35 Chương 35: Anh trai cô có vị hôn thê?
36 Chương 36: Bạch nguyệt quang của anh trai trở về
37 Chương 37: Tôi sẽ chịu trách nhiệm
38 Chương 38: Thì ra anh chỉ đối tốt với người anh yêu
39 Chương 39: Đau lòng nhận ra
40 Chương 40: Rời khỏi
41 Chương 41: Hy vọng hóa thành tuyệt vọng
42 Chương 42: Phát hiện muộn màng
43 Chương 43: Bắt cóc
44 Chương 44: Gặp lại
45 Chương 45: Có biến
46 Chương 46: Làm ba ngoài cuộc, đành ép buộc
47 Chương 47: Vui mừng của hắn
48 Chương 48: Thoả thuận của hai người
49 Chương 49: Hạnh phúc trước bão
50 Chương 50: Kế hoạch chạy trốn
51 Chương 51: Chạy trốn bất thành
52 Chương 52: Mất trí
53 Chương 53: Chúng ta là vợ chồng sắp ly hôn
54 Chương 54: Để hắn bù đắp
55 Chương 55: Dỗ em bằng đồ ăn
56 Chương 56: Nhận ra yêu em
57 Chương 57: Duật đại thiếu ghen rồi!
58 Chương 58: Cuồng yêu em
59 Chương 59: Xin em
60 Chương 60: Kế hoạch của hắn
61 Chương 61: Chiếm hữu
62 Chương 62: Tình nồng
63 Chương 63: Hạnh phúc chớm nở vội rời xa
64 Chương 64: Cầu hôn
65 Chương 65: Chuẩn bị cho hôn lễ
66 Chương 66: Hai đường thẳng song song
67 Chương 67: Hành trình chinh phục trái tim của đại thiếu gia
68 Chương 68: Đứa con trong bụng cô ấy.
69 Chương 69: Anh tuyệt vọng chưa?
70 Chương 70: Cha con đồng lòng
71 Chương 71: Tôi là ba của đứa trẻ
72 Chương 72: Gặp lại mẹ
73 Chương 73: Một cú sốc
74 Chương 74: Dù thế nào chúng ta vẫn bên nhau
75 Chương 75: Viên mãn
76 Chương 76: Ngoại truyện: Anh sẽ đổi họ
77 Chương 78: Ngoại truyện: Oan gia
78 Chương 79: Màn bắt ghen thành cầu hôn.
79 Chương 80: Hôn lễ.
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Chương 1: Con muốn sống vì mình
2
Chương 2: Anh trai trở về
3
Chương 3: Khinh thường
4
Chương 4: Dày vò
5
Chương 5: Bắt cô hôn người khác.
6
Chương 6: Trừng Phạt
7
Chương 7: Bị bắt tại trận
8
Chương 8: Đợi chờ
9
Chương 9: Xin lỗi đi
10
Chương 10: Một Sanh Tiêu khác biệt
11
Chương 11: Muốn hôn?
12
Chương 12: Hôn
13
Chương 13: Thấy chết không cứu
14
Chương 14: Xem mắt
15
Chương 15: Đi leo núi
16
Chương 16: Người cứu em không phải là anh trai
17
Chương 17: Một Lâm thiếu khác
18
Chương 18: Đánh người
19
Chương 19: Hứa hẹn
20
Chương 20: Phá lễ đính hôn
21
Chương 21: Một người “mẹ" tốt
22
Chương 22: Thì ra chỉ là kế hoạch
23
Chương 23: Anh trai bị hãm hại
24
Chương 24: Dự tiệc
25
Chương 25: Trúng độc
26
Chương 26: Giải độc
27
Chương 27: Chỉ là giúp cô
28
Chương 28: Phải nghe theo
29
Chương 29: Tìm người tính sổ
30
Chương 30: Điên cuồng chiếm hữu
31
Chương 31: Con cá nhỏ rơi vào lưới
32
Chương 32: Thoả hiệp
33
Chương 33: Ác mộng quấn thân
34
Chương 34: Sói già và nai vàng
35
Chương 35: Anh trai cô có vị hôn thê?
36
Chương 36: Bạch nguyệt quang của anh trai trở về
37
Chương 37: Tôi sẽ chịu trách nhiệm
38
Chương 38: Thì ra anh chỉ đối tốt với người anh yêu
39
Chương 39: Đau lòng nhận ra
40
Chương 40: Rời khỏi
41
Chương 41: Hy vọng hóa thành tuyệt vọng
42
Chương 42: Phát hiện muộn màng
43
Chương 43: Bắt cóc
44
Chương 44: Gặp lại
45
Chương 45: Có biến
46
Chương 46: Làm ba ngoài cuộc, đành ép buộc
47
Chương 47: Vui mừng của hắn
48
Chương 48: Thoả thuận của hai người
49
Chương 49: Hạnh phúc trước bão
50
Chương 50: Kế hoạch chạy trốn
51
Chương 51: Chạy trốn bất thành
52
Chương 52: Mất trí
53
Chương 53: Chúng ta là vợ chồng sắp ly hôn
54
Chương 54: Để hắn bù đắp
55
Chương 55: Dỗ em bằng đồ ăn
56
Chương 56: Nhận ra yêu em
57
Chương 57: Duật đại thiếu ghen rồi!
58
Chương 58: Cuồng yêu em
59
Chương 59: Xin em
60
Chương 60: Kế hoạch của hắn
61
Chương 61: Chiếm hữu
62
Chương 62: Tình nồng
63
Chương 63: Hạnh phúc chớm nở vội rời xa
64
Chương 64: Cầu hôn
65
Chương 65: Chuẩn bị cho hôn lễ
66
Chương 66: Hai đường thẳng song song
67
Chương 67: Hành trình chinh phục trái tim của đại thiếu gia
68
Chương 68: Đứa con trong bụng cô ấy.
69
Chương 69: Anh tuyệt vọng chưa?
70
Chương 70: Cha con đồng lòng
71
Chương 71: Tôi là ba của đứa trẻ
72
Chương 72: Gặp lại mẹ
73
Chương 73: Một cú sốc
74
Chương 74: Dù thế nào chúng ta vẫn bên nhau
75
Chương 75: Viên mãn
76
Chương 76: Ngoại truyện: Anh sẽ đổi họ
77
Chương 78: Ngoại truyện: Oan gia
78
Chương 79: Màn bắt ghen thành cầu hôn.
79
Chương 80: Hôn lễ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play