Chương 5: Có kẻ phạm tội lừa gạt

Nghe đến đó, Trác Mân như điếng người. Chậm rãi vơ vét quần áo bò dần ra phía sau.

Trác Duẫn ngước nhìn cơ thể nhỏ đang bò chậm chạp trốn khỏi phòng tắm. Loáng thoáng thấy vết thương từ trận đòn roi, nhưng căn bản không che đi được các đường nét mềm mịn trên cơ thể của một nữ nhân.

Hắn lần nữa lên tiếng, giọng sớm đã khàn đục hẳn. Ánh mắt loé lửa với cơ thể nhỏ trước mặt. Không ổn rồi, hắn lại tự dắt lừa về hang!

“Trác Mân? Chẳng phải ta bảo người không được rời khỏi phòng sao?”

Trác Mân vừa bò được tới cửa. Vội vàng mặc áo vào. Lúc này mới lập tức lúng túng đáp lời.

“Tôi ở đây thưa ngài.”

Trác Mân lập tức di chuyển tới gần người đàn ông. Vậy mà đã phải chịu sự sai bảo.

“Bôi sữa tắm lên người cho ta.”

Bàn tay nhỏ thoa một lượng sữa tắm vào lòng bàn tay. Căng thẳng thoa lên vùng lưng, bàn tay Trác Mân mềm mại, sữa tắm theo đó nổi lên từng lớp bọt. Gương mặt nhỏ đối diện với hắn gần trong gang tấc không ngừng đỏ lên. Lại chẳng hay nhận ra ánh mắt hắn dành cho cô sớm đã thay đổi.

Ngay tức khắc, bàn tay to lớn liền nắm lấy phần eo nhỏ. Trực tiếp kéo vào bồn tắm khiến cô chẳng thể kịp mà chống đỡ ngã nhào, nước lẫn bọt tắm văng tứ tung khắp phòng.

Vội vàng lúng túng muốn đứng dậy, kết quả người đàn ông một tay đã kéo Trác Mân sát bên người. Ánh mắt hắn chăm chăm nhìn vào ánh mắt cô. Thoáng qua một khắc khiến Trác Mân nghi hoặc rốt cuộc hắn có phải kẻ mù hay không. Sao đôi mắt người đàn ông lại như thể nhìn xuyên thấu con người cô vậy.

Nhưng ngay sau đó, Trác Duẫn đã lên tiếng. Âm điệu giọng nói thể hiện rõ sự luyến tiếc.

“Tiếc thật, ta cũng muốn có đôi môi mắt như ngươi để nhìn rõ xem thế gian này rốt cuộc ra sao.”

Trác Mân nhanh chóng muốn đứng dậy, bàn tay hắn từ lâu đã lần mò xuống điểm bên đùi, nhẹ vuốt ve lần mò vào nơi mềm mịn ẩm ướt nhất của thiếu nữ không ngừng trêu chọc.

“Ta đang thắc mắc, rõ ràng là nam nhân. Sao ngươi lại chẳng có vật này giống ta?”

Tức khắc vừa dứt câu, bàn tay người đàn ông đã nắm lấy bàn tay đặt lên thứ dị vật hiện rõ lồ lộ. Trực tiếp nắm bàn tay bắt tiếp nhận chạm vào.

“Tại sao, ngươi lại không có nhỉ?”

Trác Duẫn tiến sát lại gần gương mặt nhỏ đang sợ hãi, khoé môi kéo cao như tìm được trò vui. Còn Trác Mân không ngừng run rẩy khi chạm lên thứ vật vừa nóng vừa dị hợm đó.

Chưa dừng lại ở đó, bàn tay lần mò vào lớp áo kéo cao. Liền chạm vào lớp vải ngăn cách giữa nơi đồi núi không ngừng vuốt ve.

“Rõ là cùng nam nhân, vậy mà cơ thể người nơi đây mềm mịn còn nhô lên như vậy. Thật khiến kẻ khác thèm muốn.”

Chăm chăm đối diện với đôi mắt Trác Mân đang không khỏi run rẩy vì sợ hãi. Nhưng rồi lại nhớ đến tên thổ phỉ khi vừa mới bán Trác Mân cho hắn. Bảo rằng tên nô lệ này chỉ mới 17 mà thôi.

Cái gì thì cũng phải có phép tắc. Trác Duẫn hắn thừa nhận hắn không cầm thú đến mức không biết tuân thủ cái luật đó. Dù gì, trước giờ đối với nữ nhân cũng chẳng hứng thú là bao. Nhưng tên nô lệ này thật biết cách làm hắn muốn trêu đùa.

“Xem ra, có kẻ phạm tội lừa gạt rồi. Ngươi rõ ràng là nữ nhân, sao lại nói dối nam nhân thế kia?”

Trác Mân giật bắn người, lúc này hay biết một điều rằng sẽ không dễ gì mà thoát được. Cho dù người đàn ông không thể nhìn thấy. Nhưng hắn vẫn đang cảm nhận được.

“Ngươi nói xem, ta có nên đem ngươi trả lại cho tên thổ phỉ kia không nhỉ?”

Vừa nói, bàn tay sớm đã tò mò đặt sau lớp băng gạt quấn, tựa hồ muốn cởi ra. Trác Duẫn ngồi trong bồn tắm, còn Trác Mân thượng trên cơ thể khoả thân của người đàn ông. Một trắng một đen như muốn hoà tan giữa nơi bồn nước mềm mịn.

Cảm giác này, thật sự khiến cô phải sợ hãi. Nhưng đồng thời khiến Trác Duẫn thích thú. Cảm giác như hắn vừa có được thú vui mới vậy.

Bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay hắn đang có ý định cởi ra. Đến cuối nhỏ giọng lên tiếng thoả hiệp, giọng điệu có vẻ run rẩy.

“Ngài mua tôi để làm đôi mắt. Nếu ngài không thích việc tôi là nữ nhân. Tôi sẽ xuất hiện bên cạnh ngài trong hình dáng nam nhân. Xin ngài đừng trả tôi về lũ người đó.”

Khoé môi người đàn ông hài lòng sớm mím thẳng một đường thẳng. Nhàn nhạt lên tiếng.

“Nhưng mà xem ra, ta lại thích cái cơ thể nữ nhân của ngươi hơn rồi.”

Dứt câu, bàn tay đã tìm được điểm nút thắt của lớp băng gạc quấn quanh ngực. Trực tiếp tháo ra. Bàn tay dễ dàng cởi đi lớp áo phông phủ bên ngoài. Chớp mắt cơ thể nhỏ mịn màng cứ thế hiện diện trước mặt hắn.

Trác Duẫn lại không ngờ được rằng, cái thứ băng gạc kia vậy mà lại có thể che đi được đôi gò bồng mềm mại to lớn. Khiến hắn cũng chẳng thể nhận ra nếu mà không tiếp xúc.

Bàn tay to lớn của Trác Duẫn lần mò phía sau nơi cổ gáy, kéo gương mặt nhỏ sát lại gần. Ngón tay thuận thế chen vào nơi mềm mịn bên phía dưới kia như thể muốn trêu chọc.

Tức khắc, bàn tay Trác Mân ngăn lại phản kháng yếu ớt. Nhỏ giọng thều thào ánh nước mà nhìn hắn.

“Đừng… xin ngài…”

Trác Duẫn có vẻ ngạc nhiên khi đối diện với động thái van xin hắn. Chỉ là một nô lệ, sao gương mặt lại xinh đẹp đến thế. Hơn nữa, sâu thẳm đôi mắt chẳng hề mang chút dục vọng toan tính gì. Đơn thuần lại sạch sẽ.

Người đàn ông nhẹ nhàng hôn lên nơi cổ nhỏ. Sau đó buông ra.

Hot

Comments

Trần Linh

Trần Linh

Mê truyện của tg ghê😘😍😍

2024-05-28

2

🌬️meena❄️

🌬️meena❄️

ra tiếp nữa đi tg ơi hay quá rồi

2024-05-14

1

wenyuzhou:))

wenyuzhou:))

tg cứ ra nhiều nhiều đi ạ em em thi xong đọc là vừa:))

2024-05-14

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chạy trốn
2 Chương 2: Mua lại
3 Chương 3: Trở thành đôi mắt trung thành
4 Chương 4: Phục vụ tắm rửa
5 Chương 5: Có kẻ phạm tội lừa gạt
6 Chương 6: Thế giới tăm tối
7 Chương 7: Mềm, ngọt
8 Chương 8: Xem hắn như là ân nhân
9 Chương 9: Nữ không ra nữ, nam không ra nam
10 Chương 10: Chẳng phải là tên mù sao?
11 Chương 11: Rác rưởi mới cần phải chôn
12 Chương 12: Hôn là một cách để giảm đau
13 Chương 13: Sốt
14 Chương 14: Chủ nhân của em là tôi! (H nhẹ)
15 Chương 15: Không phải bổn phận một nô lệ
16 Chương 16: Bị thương
17 Chương 17: Được voi đòi tiên!
18 Chương 18: Chồng chất vết thương
19 Chương 19: Nghỉ phép không thành
20 Chương 20: Chim sẻ thành phượng hoàng
21 Chương 21: Mặt tối sòng bạc
22 Chương 22: Ổ rắn
23 Chương 23: Hắn vậy mà biết ngại
24 Chương 24: Hơn 5 tháng rồi nhỉ?
25 Chương 25: Mùi vị thịt là thế!
26 Chương 26: Đen và trắng
27 Chương 27: Cứng và mềm
28 Chương 28: Gia tộc họ Trác
29 Chương 29: Đắng và ngọt
30 Chương 30: Không cô độc
31 Chương 31: Không phải sốt thì là gì?
32 Chương 32: Giúp đỡ
33 Chương 33: Trả công (H)
34 Chương 34: Trả công
35 Chương 35: Mục tiêu của cô
36 Chương 36: Tỉnh ngộ sau cơn mê
37 Chương 37: Sự thật
38 Chương 38: Hai đường thẳng song song
39 Chương 39: Diễn kịch
40 Chương 40: Ngài nhớ tôi không?
41 Chương 41: Chẳng qua chỉ là một nữ nô lệ
42 Chương 42: Nhớ
43 Chương 43: Giam giữ
44 Chương 44: Thư mời
45 Chương 45: Sàn đấu nô lệ
46 Chương 46: Rất nhớ
47 Chương 47: Dịu dàng riêng mình em
48 Chương 48: Ôn nhu vì em mà hình thành
49 Chương 49: Bình yên trước khi giông bão đến
50 Chương 50: Nói nhớ tôi xem
51 Chương 51: Đánh vào tâm lý
52 Chương 52: Bẫy trong bẫy
53 Chương 53: Cô và hắn là hai thế giới song song (End)
54 Thông báo
Chapter

Updated 54 Episodes

1
Chương 1: Chạy trốn
2
Chương 2: Mua lại
3
Chương 3: Trở thành đôi mắt trung thành
4
Chương 4: Phục vụ tắm rửa
5
Chương 5: Có kẻ phạm tội lừa gạt
6
Chương 6: Thế giới tăm tối
7
Chương 7: Mềm, ngọt
8
Chương 8: Xem hắn như là ân nhân
9
Chương 9: Nữ không ra nữ, nam không ra nam
10
Chương 10: Chẳng phải là tên mù sao?
11
Chương 11: Rác rưởi mới cần phải chôn
12
Chương 12: Hôn là một cách để giảm đau
13
Chương 13: Sốt
14
Chương 14: Chủ nhân của em là tôi! (H nhẹ)
15
Chương 15: Không phải bổn phận một nô lệ
16
Chương 16: Bị thương
17
Chương 17: Được voi đòi tiên!
18
Chương 18: Chồng chất vết thương
19
Chương 19: Nghỉ phép không thành
20
Chương 20: Chim sẻ thành phượng hoàng
21
Chương 21: Mặt tối sòng bạc
22
Chương 22: Ổ rắn
23
Chương 23: Hắn vậy mà biết ngại
24
Chương 24: Hơn 5 tháng rồi nhỉ?
25
Chương 25: Mùi vị thịt là thế!
26
Chương 26: Đen và trắng
27
Chương 27: Cứng và mềm
28
Chương 28: Gia tộc họ Trác
29
Chương 29: Đắng và ngọt
30
Chương 30: Không cô độc
31
Chương 31: Không phải sốt thì là gì?
32
Chương 32: Giúp đỡ
33
Chương 33: Trả công (H)
34
Chương 34: Trả công
35
Chương 35: Mục tiêu của cô
36
Chương 36: Tỉnh ngộ sau cơn mê
37
Chương 37: Sự thật
38
Chương 38: Hai đường thẳng song song
39
Chương 39: Diễn kịch
40
Chương 40: Ngài nhớ tôi không?
41
Chương 41: Chẳng qua chỉ là một nữ nô lệ
42
Chương 42: Nhớ
43
Chương 43: Giam giữ
44
Chương 44: Thư mời
45
Chương 45: Sàn đấu nô lệ
46
Chương 46: Rất nhớ
47
Chương 47: Dịu dàng riêng mình em
48
Chương 48: Ôn nhu vì em mà hình thành
49
Chương 49: Bình yên trước khi giông bão đến
50
Chương 50: Nói nhớ tôi xem
51
Chương 51: Đánh vào tâm lý
52
Chương 52: Bẫy trong bẫy
53
Chương 53: Cô và hắn là hai thế giới song song (End)
54
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play