Chương 20: Chim sẻ thành phượng hoàng

Kể từ khi Trác Duẫn hồi phục trở về bộ dạng bình thường. Chẳng còn kẻ nào cả gan qua mặt người đàn ông. Hơn thế, tần suất các tập đoàn lớn đầu tư vào cổ phần càng lúc tăng vọt. Trước kia danh vọng vốn đã cao, nay sự tín nhiệm càng lớn hơn. Không tránh khỏi việc sẽ diễn ra các buổi gặp mặt người trong ngành.

Uy Dật Khiêm đi bên cạnh, cẩn thận khai báo. Quán bar mà Trác Duẫn thực hiện khai thác tại trung tâm đắc địa ở Thụy Dương. Thu hút không ít lợi nhuận, số tiền thu về tay lúc này ngày một lớn. Từ đó Trác Duẫn định thực hiện đầu tư thu gom lượng lớn các sòng bạc.

Phòng trụ sở tư nhân Canalis.

Lục Thẩm Ngôn ngồi trên ghế, thỉnh thoảng ngó nhìn đồng hồ, một tay nhàn tản nhâm nhi ly rượu đỏ. Nhìn vào người vừa mới đến, vẫn theo cương vị mà cúi chào. Đôi khi, cho dù thân phận có lớn cỡ nào đi nữa, trong lòng vẫn luôn có một người khiến anh ta phải quy phục. Mà người đó, chỉ có thể là Trác Duẫn.

Phía bên cạnh, một tay Lục Thẩm Ngôn vẫn ôm eo cô gái, thân hình ả nóng bỏng, đôi tay đặt lên cơ thể nam nhân mà hưởng thụ, hơi ưỡn người, tức khắc thân thể hiện ra vòng ngực quyến rũ mềm mịn. Nhưng Lục Thẩm Ngôn không để mắt, chỉ nhìn Trác Duẫn bước vào với tay không, nhất thời lên tiếng.

“Thật sự anh không định dẫn theo nữ nhân sao?”

Trác Duẫn hơi cau mày, buổi tiệc này phải dẫn theo người đồng hành. Mà người đàn ông thì không hứng thú với đám nữ nhân ngoài kia, nếu thật sự bên cạnh xuất hiện ả nữ nhân không ra gì. Chỉ sợ người đàn ông sẽ tự một tay giết ả ta mất.

Nhưng thực chất, Trác Duẫn đã có chuẩn bị từ trước.

Tránh việc lại có vài kẻ không biết điều tự tiện sáp lại gần, tốt nhất nên tự dẫn người mình theo. Khi trước đều do ảnh hưởng đôi mắt, chẳng có ai lớn gan lại gần, nay hắn đã khỏi, hiển nhiên biết được sức ảnh hưởng bản thân đã tăng cao như nào.

Trác Mân vốn còn làm việc, kết quả liền bị một lượng lớn người lôi kéo. Thực hiện việc tư trang cho cô gái nhỏ.

Bộ dạng hiện giờ không khác gì cá đã lên thớt, một chút phản kháng cũng không dám. Tuỳ tiện để bọn họ muốn làm gì thì làm.

Mái tóc ngắn nay dài đã quá vai. Càng thuận tiện cho việc trang điểm.

Phải đến gần tối, mọi thứ mới gần như xong xuôi. Việc tư trang diễn ra ngay tại biệt thự, đến lúc Trác Mân trở ra xe, vài người hầu không khỏi trầm trồ về vóc dáng xinh đẹp này. Nếu không phải vì xuất thân nô lệ, thì thật sự tất cả đều tưởng rằng Trác Mân là một vị tiểu thư của một gia tộc lớn nào.

Không lâu sau, một bóng dáng nhỏ xuất hiện tại trụ sở, lập tức thu hút không ít ánh nhìn. Khoảnh khắc đứng trước cửa phòng, vài ánh mắt vệ sĩ đã không khỏi tò mò nhìn vào. Ý định ngăn cản nữ nhân lạ mặt, nhưng rồi lại thấy Uy Dật Khiêm đi sau ra hiệu thì ngưng lại.

Cánh cửa được gõ. Nhận được lệnh cô gái nhỏ mới dám bước vào. Một thân nữ nhân trong chiếc váy lụa ưu nhã màu trắng xám, mái tóc xoăn lọn quấn nếp cẩn thận. Đôi mắt xinh đẹp đảo nhìn khung cảnh xung quanh.

Chỉ có Uy Dật Khiêm là vẫn chưa thể định hình nổi.

Đây có thật là tên nô lệ nhếch nhác 5 tháng trước ông chủ mua về không, sao thoắt một cái liền từ chim sẻ thành phượng hoàng vậy.

Cô gái nhỏ xác định vị trí chủ nhân của mình mà di chuyển lại gần, ngồi xuống ghế, trạng thái căng thẳng khi đối diện với ánh nhìn người đàn ông trước mặt. Chẳng thể rõ ánh mắt mang tâm tư gì, nhưng thật sự khiến cô phái né tránh.

“Chào ông chủ.”

Trác Mân nhỏ giọng lên tiếng.

Mà Trác Duẫn thi thoảng lại đảo mắt nhìn, khoé môi nhếch lên hài lòng. Bàn tay luồn sang vị trí eo nhỏ, dứt khoát kéo vào lồng ngực hắn. Đưa tay ôm trọn cơ thể nhỏ nhắn.

Phía bên kia, Lục Thẩm Ngôn nhìn tình cảnh này thì không khỏi ngạc nhiên. Không ai trong phòng là không biết, đây chính là nữ nhân đầu tiên mà Trác Duẫn lại chủ động như thế. Chưa bao giờ, có thể thấy Trác Duẫn gần gũi nữ nhân.

Lục Thẩm Ngôn đối với nữ nhân thì cũng chỉ như thứ đồ làm việc. Anh chưa yêu, mà cũng không muốn vướng vào thứ đó. Chung quy tóm gọn hai chữ, phiền phức!

Căn phòng vỏn vẹn người của Trác Duẫn lẫn Lục Thẩm Ngôn. Tất cả đều đang chờ đợi thời điểm bắt đầu buổi dự tiệc.

Trác Mân căng thẳng, thỉnh thoảng lại đảo đôi mắt nhìn xuống bàn tay siết chặt eo mình. Tầm mắt cũng ngước lên nhìn chủ nhân của bàn tay đó, ôm rất chặt, thỉnh thoảng khẽ miết hưởng thụ sự mềm mại.

Đến khi người đàn ông nhìn lại, cô liền vội vàng hoảng sợ né tránh ánh mắt.

Chapter
1 Chương 1: Chạy trốn
2 Chương 2: Mua lại
3 Chương 3: Trở thành đôi mắt trung thành
4 Chương 4: Phục vụ tắm rửa
5 Chương 5: Có kẻ phạm tội lừa gạt
6 Chương 6: Thế giới tăm tối
7 Chương 7: Mềm, ngọt
8 Chương 8: Xem hắn như là ân nhân
9 Chương 9: Nữ không ra nữ, nam không ra nam
10 Chương 10: Chẳng phải là tên mù sao?
11 Chương 11: Rác rưởi mới cần phải chôn
12 Chương 12: Hôn là một cách để giảm đau
13 Chương 13: Sốt
14 Chương 14: Chủ nhân của em là tôi! (H nhẹ)
15 Chương 15: Không phải bổn phận một nô lệ
16 Chương 16: Bị thương
17 Chương 17: Được voi đòi tiên!
18 Chương 18: Chồng chất vết thương
19 Chương 19: Nghỉ phép không thành
20 Chương 20: Chim sẻ thành phượng hoàng
21 Chương 21: Mặt tối sòng bạc
22 Chương 22: Ổ rắn
23 Chương 23: Hắn vậy mà biết ngại
24 Chương 24: Hơn 5 tháng rồi nhỉ?
25 Chương 25: Mùi vị thịt là thế!
26 Chương 26: Đen và trắng
27 Chương 27: Cứng và mềm
28 Chương 28: Gia tộc họ Trác
29 Chương 29: Đắng và ngọt
30 Chương 30: Không cô độc
31 Chương 31: Không phải sốt thì là gì?
32 Chương 32: Giúp đỡ
33 Chương 33: Trả công (H)
34 Chương 34: Trả công
35 Chương 35: Mục tiêu của cô
36 Chương 36: Tỉnh ngộ sau cơn mê
37 Chương 37: Sự thật
38 Chương 38: Hai đường thẳng song song
39 Chương 39: Diễn kịch
40 Chương 40: Ngài nhớ tôi không?
41 Chương 41: Chẳng qua chỉ là một nữ nô lệ
42 Chương 42: Nhớ
43 Chương 43: Giam giữ
44 Chương 44: Thư mời
45 Chương 45: Sàn đấu nô lệ
46 Chương 46: Rất nhớ
47 Chương 47: Dịu dàng riêng mình em
48 Chương 48: Ôn nhu vì em mà hình thành
49 Chương 49: Bình yên trước khi giông bão đến
50 Chương 50: Nói nhớ tôi xem
51 Chương 51: Đánh vào tâm lý
52 Chương 52: Bẫy trong bẫy
53 Chương 53: Cô và hắn là hai thế giới song song (End)
54 Thông báo
Chapter

Updated 54 Episodes

1
Chương 1: Chạy trốn
2
Chương 2: Mua lại
3
Chương 3: Trở thành đôi mắt trung thành
4
Chương 4: Phục vụ tắm rửa
5
Chương 5: Có kẻ phạm tội lừa gạt
6
Chương 6: Thế giới tăm tối
7
Chương 7: Mềm, ngọt
8
Chương 8: Xem hắn như là ân nhân
9
Chương 9: Nữ không ra nữ, nam không ra nam
10
Chương 10: Chẳng phải là tên mù sao?
11
Chương 11: Rác rưởi mới cần phải chôn
12
Chương 12: Hôn là một cách để giảm đau
13
Chương 13: Sốt
14
Chương 14: Chủ nhân của em là tôi! (H nhẹ)
15
Chương 15: Không phải bổn phận một nô lệ
16
Chương 16: Bị thương
17
Chương 17: Được voi đòi tiên!
18
Chương 18: Chồng chất vết thương
19
Chương 19: Nghỉ phép không thành
20
Chương 20: Chim sẻ thành phượng hoàng
21
Chương 21: Mặt tối sòng bạc
22
Chương 22: Ổ rắn
23
Chương 23: Hắn vậy mà biết ngại
24
Chương 24: Hơn 5 tháng rồi nhỉ?
25
Chương 25: Mùi vị thịt là thế!
26
Chương 26: Đen và trắng
27
Chương 27: Cứng và mềm
28
Chương 28: Gia tộc họ Trác
29
Chương 29: Đắng và ngọt
30
Chương 30: Không cô độc
31
Chương 31: Không phải sốt thì là gì?
32
Chương 32: Giúp đỡ
33
Chương 33: Trả công (H)
34
Chương 34: Trả công
35
Chương 35: Mục tiêu của cô
36
Chương 36: Tỉnh ngộ sau cơn mê
37
Chương 37: Sự thật
38
Chương 38: Hai đường thẳng song song
39
Chương 39: Diễn kịch
40
Chương 40: Ngài nhớ tôi không?
41
Chương 41: Chẳng qua chỉ là một nữ nô lệ
42
Chương 42: Nhớ
43
Chương 43: Giam giữ
44
Chương 44: Thư mời
45
Chương 45: Sàn đấu nô lệ
46
Chương 46: Rất nhớ
47
Chương 47: Dịu dàng riêng mình em
48
Chương 48: Ôn nhu vì em mà hình thành
49
Chương 49: Bình yên trước khi giông bão đến
50
Chương 50: Nói nhớ tôi xem
51
Chương 51: Đánh vào tâm lý
52
Chương 52: Bẫy trong bẫy
53
Chương 53: Cô và hắn là hai thế giới song song (End)
54
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play