Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)

Trải qua hai ngày nhốt mình trong phòng không ăn không uống, cũng không động đến bất kì phương tiện liên lạc được, cô nhận được cuộc gọi nhóm từ Nguyễn Thành Công.

"Tiểu ma đầu, sao rồi, lướt tin chưa"

"Có chuyện gì"- giọng cô thều thào không còn sức lực mà nói

"Cậu đừng vì người không đáng mà tiều tụy như thế, Nguyễn Mạnh Chiến có buồn như cậu không, cậu ta chuẩn bị cùng người khác đi du học rồi kia kìa"- Thanh Vân mấy ngày nay đến nhà đều không gặp được cô liền tức giận quát mắng khi nghe thấy tiếng cô

"Người khác ?"

"Đúng thế, A Nguyệt cậu đừng tự hành hạ bản thân mình nữa, cậu ta phản bội cậu đấy"

"Cậu làm như vậy có đáng không"

Đúng thực là nực cười, bị bọn kia giáo huấn một phen, cô lại nằm gục xuống, ném điện thoại vào một chỗ, đơ ra đấy như một con tiểu tốt . Tiểu bảo bối của cô chết rồi, hắn chết rồi, người đó vốn không phải của cô nữa. Cô muốn đi tìm, tìm lại tiểu bảo bối của mình, nhưng rốt cuộc cô phải tìm cậu ở đây đây. Người mà cô yêu nhất đâm cho cô một nhát đau như vậy, làm sao để có thể nguôi ngoai đây. Rõ ràng cô đã nói với hắn rất nhiều lần, nếu hết yêu cô thì nhất định phải nói, cô nhất định sẽ tôn trọng ý kiến của hắn, nhưng hắn thì sao, lén lút bên người khác sau lưng cô sao, người này không đáng để cô tha thứ.

Mấy đứa kia lại lần nữa chạy tới thăm cô, lần này không nhịn mà đứng ngoài nữa. Nguyễn Thành Công và Dương Văn Khải đạp bay cửa xông vào trong phòng. Cảnh tượng thật hỗn độn! Trong phòng la liệt đồ đạc đổ vỡ nằm trên sàn, Hạ Như Nguyệt đang co ro trong một góc.

Bọn họ đều lo lắng chu toàn cho cô, sắm sửa cho cô. Tối nay hắn mở tiệc chia tay để ra nước ngoài, có chuyên gì thì chỉ còn đêm nay thôi.

Khuôn mặt cắt không còn giọt máu của cô được Thanh Thảo makeup tươm tất, che đậy đi sự mệt mỏi vì không ăn không ngủ mấy ngày nay. Họ cũng đã chọn lễ phục cho cô, cùng cô tới Nguyễn gia.

Suốt cả buổi tiệc cô chỉ uống, uống và uống. Một vị khách không mời như cô vốn đã khiến Nguyễn Như Hoa vướng mắt. Cô ta ra hiệu cho mấy người bạn của mình tiếp tục chuốc say cô. May là có đám bạn cô ở đó chứ không chắc giờ cô đang nằm một xó rồi.

Trần Thanh Vân đỡ lấy cô đang say ngất ngưởng, đi về phía Nguyễn Như Hoa rồi chỉ thẳng mặt cô ta.

"Cô bị điên à, không thấy cậu ấy say hay nào còn cố chuốc thêm"

"Cản đường của cô hay sao"

"Con khốn này"

Hai bên chuẩn bị xảy ra xô sát. Nguyễn Mạnh Chiến liền chạy lại để giảng hòa. Nhìn thấy cậu ta, máu điên trong người Hạ Như Nguyệt nổi lên. Cô điên cuồng xông lên vừa đánh vừa chửi cậu ta. Nguyễn Như Hoa lao vào định đẩy cô ra nhưng cậu ta đã ngăn lại. Cậu ta cứ đứng ớ đó, cho cô vừa đánh vừa chửi. Cũng coi như là chỗ xả rượu cho cô. Đánh mệt rồi, Hạ Như Nguyệt lăn tại chỗ. Có thể thấy một tia lo lắng trong mắt cậu ta. Nhưng giờ đây, cậu ta không xứng chạm vào cô.

"Các cậu đưa cậu ấy về nhá, tớ phải lo chuyện nhà đã, tối nay lão Chiến bay mà còn nhiều chuyện quá"

"oke"

"Nguyễn Thành Công, cậu hỏi người trong đó xem chuyện đến nước này cậu ta có hối hận không, chuyện này cậu ta cố hay vô tình thì bọn tớ cũng sẽ cạch mặt cậu ta"

"Ừm"

Vừa bước ra khỏi Nguyễn gia. Hạ Như Nguyệt bỗng nhiên khó chịu. Cô ấy nhăn nhó, ôm chặt lấy lồng ngực.

"A Nguyệt! A Nguyệt cậu sao vậy"

"Tớ đau, đau ở đây"

"Cậu ấy toát hết mồ hôi rồi, không về nữa, mau chuyển hướng đưa cậu ấy xuống viện đi Khải"

"Uh"

"Như Nguyệt, cậu cố chịu đựng nha"

"Tớ đau, đừng đừng nói cho người nhà tớ, cả cậu ta nữa, tối nay cậu ta đi rồi, sau này cũng không cần gặp lại nữa"

"Tớ biết rồi, cậu đừng nói nữa, thở đều đi A Nguyệt, đừng dọa bọn tớ"

Đêm đó, một người trong phòng phẫu thuật, một người cùng một người khác tay trong tay ra nước ngoài. Đêm hôm đó, một đêm định mệnh, từng nỗi đau từng chút, từng chút một khiến cô đau đớn như chết đi sống lại.

"Hạ Như Nguyệt ngày đó đã phát hiện bị suy tim. Cô ấy mới chỉ 17 tuổi thôi, nhưng những nỗi đau mà cô ấy chịu còn nhiều hơn thế nữa. Trong lúc gần kề với sự sống và cái chết, cô ấy đã ước, ước cả đời này, đời đời kiếp kiếp đừng gặp lại cậu ta

.....

4 năm sau, Như Nguyệt đã lên đại học, hiện tại cô đang học năm cuối rồi. Bất ngờ trong buổi họp lớp gặp lại người năm ấy, trước nhiều sự áp lực và căn bệnh cũ tái phát, một lần nữa Như Nguyệt lai lên bàn phẫu thuật.

Lần nữa mở mắt ra, ca phẫu thuật ghép tim của cô đã thành công. Cô đã vượt lên tất cả nỗi đau, giành lại được sự sống. Trải qua một vòng luẩn quẩn ở quỷ môn quan, cô cũng không dám coi thường sức khỏe của mình nữa. Hạ Như Nguyệt trở lại rồi, cô sẽ không yếu đuối nữa, cô sẽ lấy lại tất cả những thứ mà hắn từng nợ cô, sẽ khiến kẻ hãm hại Hạ gia sụp đổ phải trả giá.

Hot

Comments

Hợp Nguyễn

Hợp Nguyễn

Lần này phải thay nam chính đi tác giả nhé

2024-06-29

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2 Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3 Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4 Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5 Chương 5: Giành lại mọi thứ
6 Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7 Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8 Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9 Chương 9: Bắt được hoa cưới
10 Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11 Chương 11: Đi đi con
12 Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13 Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14 Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15 Chương 15: Sụp đổ
16 Chương 16: Tuyệt vọng
17 Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18 Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19 Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20 Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21 Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22 Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23 Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24 Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25 Chương 25: Điều may mắn nhất !
26 Chương 26: Chào mừng trở lại
27 Chương 27: Về thôi mẹ
28 Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29 Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30 Chương 30: Người ấy là ai?
31 Chương 31: Người cũ từng quen
32 Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33 Chương 33: Loài hoa đau thương
34 Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35 Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36 Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37 Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38 Chương 38: Những điều không thể nói
39 Chương 39: Không thể quay đầu
40 Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41 Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42 Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43 Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44 Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45 Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46 Chương 46: Thật hay thách
47 Chương 47: Thật hay thách (2)
48 Chương 48: Im lặng
49 Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50 Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51 Chương 51: Hồi ức
52 Chương 52: Tiểu Bảo Bối
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2
Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3
Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4
Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5
Chương 5: Giành lại mọi thứ
6
Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7
Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8
Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9
Chương 9: Bắt được hoa cưới
10
Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11
Chương 11: Đi đi con
12
Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13
Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14
Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15
Chương 15: Sụp đổ
16
Chương 16: Tuyệt vọng
17
Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18
Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19
Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20
Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21
Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22
Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23
Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24
Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25
Chương 25: Điều may mắn nhất !
26
Chương 26: Chào mừng trở lại
27
Chương 27: Về thôi mẹ
28
Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29
Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30
Chương 30: Người ấy là ai?
31
Chương 31: Người cũ từng quen
32
Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33
Chương 33: Loài hoa đau thương
34
Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35
Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36
Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37
Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38
Chương 38: Những điều không thể nói
39
Chương 39: Không thể quay đầu
40
Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41
Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42
Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43
Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44
Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45
Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46
Chương 46: Thật hay thách
47
Chương 47: Thật hay thách (2)
48
Chương 48: Im lặng
49
Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50
Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51
Chương 51: Hồi ức
52
Chương 52: Tiểu Bảo Bối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play