Chương 15: Sụp đổ

Ở xứ sở hoa hồng, trời cũng đã quá nửa đêm. Hạ Như Nguyệt thức suốt đêm để hoàn thành ý tưởng thiết kế tốt nghiệp, giờ cũng đã thấm mệt. Cô lúc này mới lười biếng cầm vào điện thoại thì thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ Trịnh Tô Tần. Cô lo lắng nhớ lại mình đau nhức gối cả đêm hôm qua, chẳng nhẽ lại có điềm báo gì đó. Như Nguyệt vội vàng gọi lại cho Tô Tần. Cuối cùng đầu dây bên kia cũng đã nhấc máy.

"Cậu làm gì mà giờ này mới gọi lại"

"Sao đấy, có chuyện gì à"

"Thuận xảy ra chuyện rồi, Phạm gia tan nát rồi"

"Hả, sao tự nhiên lại như vậy....cậu liên lạc được với cậu ấy chưa"

"Chưa, giờ không ai có tin tức gì của cậu ấy hết, cha cậu ấy bị bắt giam rồi, mẹ cậu ấy đã mất, hai chị thì cũng đã trở về dọn dẹp đống tàn hoang ấy, chỉ là không ai biết Thuận ở đâu hết. Mới lúc chập tối, tớ vừa đưa cậu ấy về Băng gia, mà giờ tới tìm cũng không thấy"

"Cho thêm người tìm đi, tớ sẽ đặt vé máy bay về nghe, nhất định phải bảo vệ cậu ấy và đứa nhỏ"

Cuộc gọi đã kết thúc, ai làm việc đấy đều nhanh chóng trở về để tìm bạn mình.

Phạm Thuận thật ra vẫn bị nhốt ở Băng gia, chỉ là chuyển từ kho chứa đồ huống một căn hầm bí ẩn. Hơn hai năm sống ở Băng gia mà giờ cô mới phát hiện ra là có căn hầm này. Băng gia này quả thực là đã có quá nhiều chuyện bí mật rồi. Cô bị họ trói ở đó, bịt chặt miệng không thể nhúc nhích, cũng không thể làm gì. Cô ấy thật sự đã đổ vỡ, cõi lòng này đã tan nát. Người cô yêu nhất, lại đối xử với cô như vậy. Cô còn đang mang trong mình giọt máu của hắn, còn hắn thì sao tằng tịu với người khác trên chính chiếc giường của cô. Còn nhốt cô ở cái nơi quỷ quái này. Cô ấy mới chỉ tuyệt vọng vì bị phản bội, chứ chưa hề biết là gia đình mình đã gặp chuyện.

Phạm Thuận đang thẫn thờ thì cánh cửa phía trước đột nhiên mở ra. Người bước vào chính là cô ả mèo mả gà đồng với chồng cô ban nãy :"Nguyễn Như Hoa"

Cô ta giật bỏ miếng vải nhét trong miệng cô ra. Lập tức nhận ngay lấy vô vàn tiếng chửi rủa từ phía cô

"Đồ đàn bà lăng loàng, cô không phải là vợ sắp cưới của Nguyễn Mạnh Chiến sao?, giờ cô lên giường với chồng tôi không sợ anh ta phát hiện ra sao"

"Thì sao chứ, không ai nói thì làm sao mà biết được. Anh ta hồi này cũng có thèm để ý tới tôi đâu, trong lòng anh ta vĩnh viễn chỉ có con bạn thân của cô"

"Đồ trơ trẽn"

"Đừng trách tôi, có trách thì trách bản thân mình ý, ai bảo cô thân thiết với Hạ Như Nguyệt. Tôi nhốt cô ở đây thể vào cô ta cũng sẽ cuống cuồng trở về, để rồi tôi sẽ cho cô ta biết rằng ngày tàn của đời cô ta đã đến"

"Đồ đê tiện, thảo nào Nguyễn tổng không thể nào chấp nhận cô"

Bốp, cô ta phát điên lên rồi tát vào mặt cô. Sau đó cầm con dao găm nâng cằm cô lên.

"Để tôi nói cho cô biết một chuyện nhé. Cha cô vào tù rồi, mẹ cô chết rồi, các chị cô cũng đã đột nhiên phát bệnh mà nhập viện tâm thần rồi"

"Cô nói cái gì, cô bị điên à"- Phạm Thuận hét lên

Đổi lại là tiếng cười thỏa mãn của Nguyễn Như Hoa. Ả đàn bà này rốt cuộc là điên thật rồi, chỉ vì muốn gài bẫy Hạ Như Nguyệt mà làm tới mức như vậy. Bọn họ thật sự quá tàn nhẫn.

"Phạm Thuận à Phạm Thuận, cô biết ai làm ra chuyện này không. Là chồng yêu dấu của cô, Băng Hàn Đức làm đấy. Tài sản của Phạm gia giờ đã trong tay anh ấy hết rồi. Cộng cả tài sản của Băng gia và Phạm gia lại thì ai có thể ngăn cản tương lai của anh ấy chứ. Tôi bỏ con săn sắt bắt con cá rô thôi"

"Bọn thần kinh này nữa, lũ chúng mày thật hèn hạ, tao có làm ma cũng không tha cho chúng mày, tao còn sống ngày nào thì chúng mày đừng mong được sống yên ổn"

"Yên tâm, tao sẽ không giết mày đâu, còn phải để mày làm mồi nhử Hạ Như Nguyệt và Trịnh Tô Tần chứ. Lúc đó bọn tao cũng sẽ thuận lợi chiếm cả Trịnh gia"

"Lũ chết bầm chúng mày"

Phạm Thuận hét lên, tâm can cô lúc này đã hoàn toàn vỡ nát, chỉ vì yêu lầm một người mà giờ phải trả giá bằng cả Phạm gia. Cô liên tục gọi mẹ, mẹ của cô giờ đã bỏ đi thật rồi. Là cô, chính cô đã gián tiếp hại họ. Rốt cuộc cô phải làm sao để thoát khỏi đây bây giờ.

"Muốn lên đỉnh không Phạm Thuận, để tôi giúp cô nhé. Chúng mày mau vào hầu hạ Thiếu phu nhân Băng thị cho tốt"

Nguyễn Như Hoa cười đắc ý mà lùi đi về phía sau, một đám đàn ông lực lưỡng được cô ta đưa vào, với khuôn mặt như muốn nuốt chửng Phạm Thuận, bọn chúng ngày một tiến gần lại về phía cô. Phạm Thuận nhận thấy được nguy hiểm, cô nhanh chóng lùi lại về phía sau. Thoáng chốc lũ chó má ấy đã lột sạch quần áo của cô, trên người Phạm Thuận lúc này không còn một miếng vải che thân. Mấy người kia nhìn thân thể trắng nõn nà gợi đòn của cô mà ánh mắt không thể rời khỏi, trên ánh mắt bọn họ tràn đầy ý niệm dục vọng, cả đám bắt đầu lao vào phía cô, Cứ nghĩ rằng lần này cô không thể nào thoát khỏi được nhưng không.

Băng Hàn Đức nhanh chóng chạy tới căn hầm.

"Nguyễn Như Hoa em đang làm gì vậy"

"Sao, anh thương xót cho phu nhân của mình à"

"Anh vừa giết cả nhà cô ta đấy"

"Thân thể cô ta như thế kia làm sao mà chịu đựng được, chụp vài tấm ảnh rồi bảo mấy người kia đi đi, có ảnh tung lên là được. Động chạm tới người cô ta làm gì"

"Hóa ra là anh vẫn thương hoa tiếc ngọc, vậy anh làm đi để chụp"

"Bẩn"

"Nghe lời ông chủ nói không, chỉ giả vờ để chụp ảnh thôi. Mau lên rồi đi đi"

Vậy là thân thể của cô đã không bị lũ đàn ông thô bạo đó vấy bẩn. Có lẽ Băng Hàn Đức vẫn còn chút nhân tính. Họ lần lượt rời khỏi căn phòng đó, trước khi đi hắn còn ném cho cô một mảnh vải để che thân. Đúng thật là nực cười.

Phạm Thuận sờ tay xuống bụng mình, giọt nước mắt tủi nhục bắt đầu lăn dài trên gò má. Cô ấy thât sự rất đau đớn. Vừa nãy hắn ta nói, hắn ta đã giết cả nhà cô. Vậy là cô không còn người nhà nữa sao. Vậy là cô đã đích thân hại chết cả nhà mình sao. Cô đau đớn gào khóc lên, cả căn hầm đều vang vọng tiếng tuyệt vọng của cô. Người con gái ấy ngày hôm nay, ngay giờ phút này đã sụp đổ hoàn toàn rồi.

Hot

Comments

Tiên Tiên

Tiên Tiên

Đúng là ng có trách nhiệm

2024-07-31

0

Đỗ Vũ Hoàng Ngân

Đỗ Vũ Hoàng Ngân

cố lên tác giả ơi

2024-07-20

0

Kitty

Kitty

Bộ này đúng gu

2024-07-20

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2 Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3 Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4 Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5 Chương 5: Giành lại mọi thứ
6 Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7 Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8 Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9 Chương 9: Bắt được hoa cưới
10 Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11 Chương 11: Đi đi con
12 Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13 Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14 Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15 Chương 15: Sụp đổ
16 Chương 16: Tuyệt vọng
17 Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18 Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19 Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20 Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21 Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22 Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23 Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24 Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25 Chương 25: Điều may mắn nhất !
26 Chương 26: Chào mừng trở lại
27 Chương 27: Về thôi mẹ
28 Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29 Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30 Chương 30: Người ấy là ai?
31 Chương 31: Người cũ từng quen
32 Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33 Chương 33: Loài hoa đau thương
34 Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35 Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36 Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37 Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38 Chương 38: Những điều không thể nói
39 Chương 39: Không thể quay đầu
40 Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41 Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42 Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43 Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44 Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45 Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46 Chương 46: Thật hay thách
47 Chương 47: Thật hay thách (2)
48 Chương 48: Im lặng
49 Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50 Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51 Chương 51: Hồi ức
52 Chương 52: Tiểu Bảo Bối
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2
Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3
Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4
Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5
Chương 5: Giành lại mọi thứ
6
Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7
Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8
Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9
Chương 9: Bắt được hoa cưới
10
Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11
Chương 11: Đi đi con
12
Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13
Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14
Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15
Chương 15: Sụp đổ
16
Chương 16: Tuyệt vọng
17
Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18
Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19
Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20
Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21
Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22
Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23
Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24
Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25
Chương 25: Điều may mắn nhất !
26
Chương 26: Chào mừng trở lại
27
Chương 27: Về thôi mẹ
28
Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29
Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30
Chương 30: Người ấy là ai?
31
Chương 31: Người cũ từng quen
32
Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33
Chương 33: Loài hoa đau thương
34
Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35
Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36
Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37
Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38
Chương 38: Những điều không thể nói
39
Chương 39: Không thể quay đầu
40
Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41
Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42
Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43
Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44
Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45
Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46
Chương 46: Thật hay thách
47
Chương 47: Thật hay thách (2)
48
Chương 48: Im lặng
49
Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50
Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51
Chương 51: Hồi ức
52
Chương 52: Tiểu Bảo Bối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play