Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận

"Thì sao chứ, chung quy gì cũng là chuyện nhà tôi, hôm nay hai người kéo đàn kéo lũ tới Bạch gia tôi rốt cuộc là có ý gì"

"Đừng giả ngu nữa, thả Phạm Thuận ra"

"Anh đã ở bên người khác còn muốn nhốt cậu ấy làm gì"

"Cô ấy là vợ tôi, là con dâu Băng gia ở đây là điều đương nhiên sao qua miệng các người nói lại là Băng gia nhốt cô ấy"

"Hay cho câu cô ấy là vợ anh, anh xem mình có xứng đáng làm chồng cậu ấy không. Mấy năm nay vì để Băng gia các người không tuyệt tự tuyệt tôn mà cậu ấy đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, còn anh thì sao, anh đã làm gì sau lưng cậu ấy"

"Đừng nhiều lời, khôn hồn thì mau giao lại hết hợp đồng của Trịnh gia rồi đổi lấy con nhỏ đó, không thì ngày hôm nay các người có mạng vào không có mạng ra khỏi bức tường Băng gia này đâu"-Nguyễn Như Hoa không muốn hai người kia thao túng tâm lí Băng Hàn Đức, nên vội chen ngang vào

"Nguyễn Như Hoa, cô đừng có mà giận quá mất khôn, Nguyễn Như gia của cô vẫn còn phải phụ thuộc nhiều vào Nguyễn Ngọc gia tôi đấy"

"Nực cười, Nguyễn Ngọc lão gia đã trao lại hết quyền lợi cho Mạnh Ninh trong Nguyễn gia rồi, giờ cô còn khua chiêng múa trống ở đây là muốn hù dọa tôi sao Hạ Như Nguyệt"

"Đúng là phượng hoàng lâu không tái xuất làm con gà rừng cũng tưởng nó là phượng hoàng sao, thế thì cô không biết gì rồi, cổ đông lớn nhất của Mạnh Ninh cô tưởng là Nguyễn Mạnh gia sao? Cô tưởng cô thao túng được người chồng hụt kia của cô, vơ vét được mấy bản hợp đồng chỗ hắn ta là có thể vươn lên vị trí đó rồi sao. Còn xa lắm, Đừng mộng tưởng giữa ban ngày nữa"

....

Trong lúc hai bên đang tranh cãi gay gắt và có thể lao vào xâu xé nhau bất cứ lúc nào thì mật thám của Trịnh Tô Tần tới báo lục khắp cả Băng thị vẫn không thấy Phạm Thuận khiến cô đưa mắt sang tỏ ý với Hạ Như Nguyệt là không có. Chuyện này rốt cuộc là sao, đã tìm khắp cái Việt Thành này rồi không có bất cứ dấu vết nào của Phạm Thuận hết. Nếu còn cứ tiếp tục như vậy thì liệu cô ấy có chờ được đến khi bạn mình tìm đến không.

Bầu không khí xung quanh Băng gia lúc này ngày một căng thẳng, chỉ cần có một tác động nhỏ vào lúc này kiểu gì cũng có người ra tay động thủ.

Nguyễn Như Hoa không chèn ép hai người kia được, giận quá mất khôn liền vụng về rút con dao găm ra định đâm về phía Hạ Như Nguyệt. Nhưng một người như cô ta làm sao có thể tấn công được Như Nguyệt chứ. Chỉ với mấy đòn đánh, cô ta đã nằm gọn dưới chân Hạ Như Nguyệt. Không chịu nổi nỗi đau bèn cầu cứu về phía Băng Hàn Đức. Hắn xót người tình, nhưng lại không dám làm gì cô, vì có đánh 1-1 hắn cũng không phải đối thủ của cô.

Băng Hàn Đức đúng thật là một thằng hèn! Trong lúc không làm gì lại được Hạ Như Nguyệt và Trịnh Tô Tần cùng với thế lực vệ sĩ phía sau hai người họ thì hắn lại lấy Phạm Thuận ra làm bia đỡ.

"Các người mau dừng lại, Hạ Như Nguyệt cô mau thả Như Hoa ra nếu không thì đừng trách"

Nguyễn Như Hoa lúc này đã bị người của cô và Tô Tần trói lại một góc, bịt miệng lại cho cô ta đỡ sủa ra những lời bẩn thỉu. Cô ta bị như vậy mà mặt vẫn luôn vênh váo được.

Cánh mấy đứa kia giờ cũng tới. Người kia cũng tới. Thấy khung cảnh hỗn loạn bên trong sân vườn Bạch gia họ  liền vội vàng chạy vào.

"A Nguyệt, cậu có sao không?"

"Bảo các cậu đừng tới, các cậu tới thật hả"

"Cậu về bọn tớ sao có thể bỏ cậu lại'

"Thấy Phạm Thuận không"- Thanh Thảo sốt sắng hỏi

"Không thấy tung tích gì, chắc chắn cậu ấy vẫn bên trong căn biệt thự kia"

Nguyễn Mạnh Chiến vào tới nơi thấy người vợ hụt của mình bị trói nằm trên mặt đất, không khỏi thắc mắc liền hỏi

"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở đây"

"Nguyễn tổng, chúng tôi bắt ghen hộ anh đấy, không phải vợ sắp cưới của anh ở đó sao, cô ta gian díu với Băng Hàn Đức hãm hại bạn chúng tôi"- Trịnh Tô Tần cũng đã đánh gục hết mấy tên vệ sĩ của Băng gia, vội quay sang nói với Nguyễn Mạnh Chiến.

"Tôi với cô ta từ lâu đã cắt đứt quan hệ rồi"

"Chuyện hai người thế nào chúng tôi không quan tâm, ngày hôm nay cậu tới đây là đứng về phía nào"

"Tiểu ma đầu, anh ấy đến cùng bọn tớ. Nguyễn Thành Công vội vàng chen vào giải thích"

Trong lúc bọn họ đang mải bàn luận về vấn đề vấn đề mấy đứa kia không có võ mà còn tới thì Băng Hàn Đức đã vội chuồn mất từ lúc nào. Vì chủ quan nên sau khi đám người bảo vệ Băng gia bị đánh gục hết nên Trịnh Tô tần cũng đã cho người lui xuống bớt, chỉ để lại hai người giữ Nguyễn Như Hoa. Giờ Băng Hàn Đức chạy mất thì mới tá hỏa đi tìm hắn.

Dựa theo vết máu ở chân hắn mọi người đi vòng ra phía sau căn biệt thự, quả thực là có một lối đi . Cả đám định vào theo thì từ trong đó có hai bóng trắng bước ra, ở tư thế rất khó coi.

Thu vào tầm mắt của Trịnh Tô Tần và Hạ Như Nguyệt chính là Phạm Thuận. Chính là cậu ấy, quả thực là cậu ấy vẫn còn bị nhốt ở đây. Băng Hàn Đức từ phía dưới căn hầm đi lên, lúc này Phạm Thuận cũng đã tỉnh, hắn trói tay cô lại rồi kè con dao găm vào cổ rồi dẫn cô ra ngoài.

"Chúng mày có thả Như Hoa và đưa ngay những bản hợp đồng có giá trị cho Băng thị tao ra đây ngay không"

Chapter
1 Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2 Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3 Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4 Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5 Chương 5: Giành lại mọi thứ
6 Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7 Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8 Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9 Chương 9: Bắt được hoa cưới
10 Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11 Chương 11: Đi đi con
12 Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13 Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14 Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15 Chương 15: Sụp đổ
16 Chương 16: Tuyệt vọng
17 Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18 Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19 Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20 Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21 Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22 Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23 Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24 Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25 Chương 25: Điều may mắn nhất !
26 Chương 26: Chào mừng trở lại
27 Chương 27: Về thôi mẹ
28 Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29 Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30 Chương 30: Người ấy là ai?
31 Chương 31: Người cũ từng quen
32 Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33 Chương 33: Loài hoa đau thương
34 Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35 Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36 Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37 Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38 Chương 38: Những điều không thể nói
39 Chương 39: Không thể quay đầu
40 Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41 Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42 Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43 Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44 Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45 Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46 Chương 46: Thật hay thách
47 Chương 47: Thật hay thách (2)
48 Chương 48: Im lặng
49 Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50 Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51 Chương 51: Hồi ức
52 Chương 52: Tiểu Bảo Bối
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2
Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3
Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4
Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5
Chương 5: Giành lại mọi thứ
6
Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7
Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8
Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9
Chương 9: Bắt được hoa cưới
10
Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11
Chương 11: Đi đi con
12
Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13
Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14
Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15
Chương 15: Sụp đổ
16
Chương 16: Tuyệt vọng
17
Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18
Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19
Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20
Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21
Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22
Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23
Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24
Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25
Chương 25: Điều may mắn nhất !
26
Chương 26: Chào mừng trở lại
27
Chương 27: Về thôi mẹ
28
Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29
Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30
Chương 30: Người ấy là ai?
31
Chương 31: Người cũ từng quen
32
Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33
Chương 33: Loài hoa đau thương
34
Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35
Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36
Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37
Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38
Chương 38: Những điều không thể nói
39
Chương 39: Không thể quay đầu
40
Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41
Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42
Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43
Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44
Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45
Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46
Chương 46: Thật hay thách
47
Chương 47: Thật hay thách (2)
48
Chương 48: Im lặng
49
Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50
Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51
Chương 51: Hồi ức
52
Chương 52: Tiểu Bảo Bối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play