Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên

Sự nhiệt huyết hăng hái của tuổi trẻ khiến cho Hạ Như Nguyệt lao đầu vào làm việc và làm việc. Cũng không hiểu sao hồi này tiệm dâu tây nhỏ của cô lại chốt được nhiều đơn như vậy. Là do Trịnh Tô Tần marketing tốt, hay do ai đó đã nhúng tay vào việc kinh doanh với mục đích bố thí cho cô. Việc lên lớp dạy đều đều của cô cũng không có đạt hiệu quả như trước. Có lẽ việc báo thù đã khiến cho cô quá mệt mỏi. Bên cạnh đó giáo viên còn không phải là nghề nghiệp mà cô thích nữa. Thời gian cứ dần trôi, hơn một tháng sau, ai cũng nhận thấy được sự tiều tụy của cô. Gương mặt trái xoan cân đối giờ đã gầy hóp lại. Việc điên cuồng chạy theo một lúc nhiều công việc, đồng thời là không chịu nhận sự giúp đỡ từ bạn bè khiến cho cô ấy quá mệt mỏi.

Hôm nay cô vẫn lên lớp như mọi ngày, nhưng cô đã lăn xuống ngay trên bục giảng. Hạ Như Nguyệt cứ thế ngất đi và mau chóng được đưa vào bệnh viện.

Cô mơ hồ đứng trước cửa một lớp học. Đó là lớp cũ của cô. Lớp 9B.

......

"Các cậu muốn trở thành ai trong tương lai"- Hạ Như Nguyệt quay sang vừa hỏi vừa đùa giỡn với đám bạn

"Tớ muốn tiếp tục sự nghiệp của cha tớ"- Nguyễn Mạnh Chiến nhanh chóng trả lời

"Tớ thì sẽ trở thành một sĩ quan hậu cần"- Tạ Quang Hưng cũng nói lên ước mơ của mình.

"Tớ muốn trở thành một hướng dẫn viên du lịch, không muốn bị ảnh hưởng và phụ bởi Dương gia nữa"- Dương Mai Hương nói lên ước mơ khiến ai cũng khâm phục.

Ai ai cũng có ước mơ của riêng mình. Chỉ riêng Hạ Như Nguyệt, cô chưa tìm được định hướng của mình.

"Tiểu ma đầu, cậu thì sao"- Nguyễn Thành Công hỏi cô

"Đúng đấy A Nguyệt, nói cho bọn tớ nghe ước mơ của cậu đi"- Thanh Vân nhìn về phía cô với ánh mắt mong đợi câu trả lời

"Tớ, tớ không biết làm gì"

"Hả, cậu là Đại tiểu thư Hạ gia, đứng đầu cả Vinh Quang, thậm chí cả Việt Thành này, sao cậu lại không biết mình muốn trở thành ai"- Thanh Thảo thắc mắc mà hỏi vặn lại cô

"Tớ, gia đình tớ không kinh doanh như nhà các cậu, Hạ gia tớ chủ yếu về mặt xây dựng, sao tớ có thể theo được chứ, với lại chắc chắn tớ sẽ không để mình bị mắc vào cảnh liên hôn gia tộc. Tớ chỉ muốn sống bên cạnh những người mà tớ yêu thương, sống một cuộc sống giản đơn. Mẹ tớ nói, trở thành một giáo viên là nghề nhàn nhất"

"Cậu không hợp để trở thành giáo viên đâu"- Nguyễn Mạnh Chiến phản bác ngay lời cô vừa nói.

"Tại sao"

"Tính cậu không hợp làm giáo viên. Cậu luôn muốn trở thành một nhà thiết kế không phải sao. Tớ biết không phải là cậu không thích, mà chỉ là muốn nghe theo mẹ thôi đúng không. Mẹ cậu không muốn cậu bước vào chốn thị phi như cha cậu."

"ừm"

"Cô Bích Hợp là đang lo cho cậu, nhưng chẳng lẽ cậu vì thế mà rời bỏ ước mơ của mình sao"

......

Hành lang ngày hai người từng định ước.

"Sau này tớ sẽ cố gắng giúp cậu giành lại Mạnh Ninh"

"Cha cậu vừa đầu tư nhiều vào đó lắm đấy, tớ nghe anh rể tớ nói thế"

"Ừm"

"Có những chuyện của người lớn, mong rằng đừng ảnh hưởng tới chúng ta."

"Đương nhiên rồi, cậu là cậu, tớ là tớ, không liên quan đến địa vị hay gia tộc."

"Đừng quên định ước của chúng ta."

"Cả đời này sẽ không quên."

......

Hạ Như Nguyệt tỉnh dậy thì thấy mình trong bệnh viện. Cô không hiểu sao mỗi lần mà mình ngất đi hay kể cả khi ngủ cô cũng nghĩ tới những chuyện đó. Là vì cô day dứt trong lòng không quên được, hay đó là một điềm báo gì đó.

"Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, sao cậu lúc nào cũng không biết tự lo cho mình thế"- Là Thanh Thảo, chắc là Chí Quang đã báo cho cậu ta. Hay thật mỗi lần cô vào viện là lại hai người này bên cạnh lúc cô mở mắt ra.

"Không sao mà"

"Tiều tụy tới mức này mà còn bảo không sao"

"Tớ gọi anh Tùng Dương tới rồi"

"Hả, gọi anh ấy làm gì chứ"

"Để trị cậu"

Tùng Dương là học trưởng của cô, là người đã giúp cô rất nhiều trong những năm học đại học. Anh ấy thực sự rất giỏi, sau khi tốt nghiệp liền được trường giữ lại làm giảng viên. Đây là một người thực sự rất tốt. Cũng yêu cô ấy.

"Hạ Như Nguyệt, em không phù hợp làm giáo viên đâu, tranh thủ còn làm lại được thì mau rút đi"- Tùng Dương vừa bước vào phòng bệnh liền tức giận quát lên.

Câu nói này quen quá, dường như cô đã nghe ở đâu đó rồi. Đâu có phải vì cô không muốn theo nguyên kinh tế. Nhưng vì trong 4 năm đại học gia cảnh cũng trở nên khó khăn, cô cũng không muốn nhờ vả người khác hay ăn bám vào Nguyễn Ngọc gia nên đã đồng ý nhận trợ cấp của bộ giáo dục. Việc này đồng nghĩa với việc cô phải cống hiến 8 năm trong giáo dục. Nếu theo ngành khác, chỉ cần nộp lại đầy đủ số tiền trợ cấp và hỗ trợ học phí kia. Nhưng đó không phải một số tiền nhỏ, nếu là lúc trước thì ok, nhưng gia cảnh nhà cô hiện tại.

"Anh nộp đơn thôi việc cho em rồi, tiền kia ông ngoại em cũng đã thanh toán rồi. Giờ em có thể đi, không cần ràng buộc thanh xuân của mình trong nghề giáo nữa"

"Em"

"Em gì mà em, em không thích thì sao có thể dạy cho lũ nhỏ, càng không xứng đáng với danh xưng giáo viên. Đi tìm lại giấc mơ của em đi, hãy trở thành một nhà thiết kế"

"Trở thành nhà thiết kế"- Đây không phải ước mơ từ tấm bé của cô sao. Hạ gia không thể trở mình trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng còn thiết kế thì không chắc. Cô có tài năng thiên bẩm, chỉ là ước mơ đó bị chôn vùi quá lâu rồi thôi.

Hot

Comments

Tiên Tiên

Tiên Tiên

Thấy tội quá đi

2024-07-31

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2 Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3 Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4 Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5 Chương 5: Giành lại mọi thứ
6 Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7 Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8 Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9 Chương 9: Bắt được hoa cưới
10 Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11 Chương 11: Đi đi con
12 Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13 Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14 Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15 Chương 15: Sụp đổ
16 Chương 16: Tuyệt vọng
17 Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18 Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19 Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20 Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21 Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22 Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23 Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24 Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25 Chương 25: Điều may mắn nhất !
26 Chương 26: Chào mừng trở lại
27 Chương 27: Về thôi mẹ
28 Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29 Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30 Chương 30: Người ấy là ai?
31 Chương 31: Người cũ từng quen
32 Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33 Chương 33: Loài hoa đau thương
34 Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35 Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36 Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37 Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38 Chương 38: Những điều không thể nói
39 Chương 39: Không thể quay đầu
40 Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41 Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42 Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43 Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44 Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45 Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46 Chương 46: Thật hay thách
47 Chương 47: Thật hay thách (2)
48 Chương 48: Im lặng
49 Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50 Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51 Chương 51: Hồi ức
52 Chương 52: Tiểu Bảo Bối
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2
Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3
Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4
Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5
Chương 5: Giành lại mọi thứ
6
Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7
Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8
Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9
Chương 9: Bắt được hoa cưới
10
Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11
Chương 11: Đi đi con
12
Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13
Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14
Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15
Chương 15: Sụp đổ
16
Chương 16: Tuyệt vọng
17
Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18
Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19
Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20
Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21
Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22
Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23
Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24
Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25
Chương 25: Điều may mắn nhất !
26
Chương 26: Chào mừng trở lại
27
Chương 27: Về thôi mẹ
28
Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29
Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30
Chương 30: Người ấy là ai?
31
Chương 31: Người cũ từng quen
32
Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33
Chương 33: Loài hoa đau thương
34
Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35
Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36
Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37
Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38
Chương 38: Những điều không thể nói
39
Chương 39: Không thể quay đầu
40
Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41
Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42
Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43
Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44
Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45
Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46
Chương 46: Thật hay thách
47
Chương 47: Thật hay thách (2)
48
Chương 48: Im lặng
49
Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50
Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51
Chương 51: Hồi ức
52
Chương 52: Tiểu Bảo Bối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play