Chương 16: Tuyệt vọng

Cô đau đớn tới mức không ngồi vững nữa rồi, cơn đau từ bụng cô lại tiếp diễn. Một dòng máu đỏ tươi từ âm đạo bắt đầu chảy ra. Con cô không còn rồi. Phạm Thuận đau đớn nhìn dòng máu chảy ra mà không thể làm gì. Cô tuyệt vọng có lẽ chỉ chờ chết ở đây thôi. Ở cái nơi này thì ai có thể cứu cô cho nổi. Miệng cô luôn lẩm nhẩm mong rằng Như Nguyệt và Tô Tần sẽ không tới đây, không vì cô mà mắc bẫy.

Cả sáng ngày hôm sau bầu trời đổ mưa. Có lẽ ông trời cũng phải khóc thương cho thảm họa này. Trịnh Tô Tần cho người tìm kiếm khắp nơi vẫn không tìm thấy bất cứ tung tích gì của Phạm Thuận.

Hạ Như Nguyệt cũng đã hạ cánh, Tô Tần nhanh chóng tới đón cô rồi tiếp tục công cuộc tìm kiếm. Như Nguyệt cũng đã liên lạc nhờ Trần gia, Nguyễn gia, Dương gia, Đoàn gia, Tạ gia trợ giúp. Nhất định phải tìm thấy Phạm Thuận trước khi quá muộn.

Ngay lúc này, một bài đăng được post lên khắp các màn ảnh của mạng xã hội, đều là những bức ảnh nhạy cảm của Phạm Thuận. Hạ Như Nguyệt mở điện thoại ra, đập vào mắt cô là những hình ảnh kia, cô giơ điện thoại ra nhìn về phía Trịnh Tô Tần.

"Tần, là Thuận, cậu ấy bị Băng gia đày đọa tới mức này, lại còn vu cáo cậu ấy lăng loàn nữa. Mau tới Băng gia."

"Đi"

Nghĩ là làm, hai người nhanh chóng lên chiếc  Audi phóng vụt đi tới Băng thị. Sở dĩ họ chắc chắn tới như vậy là vì bức ảnh kia có chân của Băng Hàn Đức, đôi giày đó là chính tay Hạ Như Nguyệt thiết kế, là Phạm Thuận đã năn nỉ cô thiết kế để tặng sinh nhật cho hắn ta.

Hạ Như Nguyệt biết chuyến này lành ít dữ nhiều, liền gọi thêm người tới. Còn chưa đến được Băng thị thì chuông điện thoại Trịnh Tô Tần đã vang lên.

"Alo"

"Xin chào Trịnh tiểu thư, có vẻ như cô đang nôn nóng tới tìm bạn mình nhỉ. Muốn cứu cô ta chi bằng giao cả gia sản Trịnh gia ra để đổi đi"

"Rốt cuộc cô là ai, đừng có hòng động đến cậu ấy"

"À, nếu có lòng thì mời cả Hạ tiểu thư về nữa nhé, lâu lắm rồi các người chưa đoàn tụ không phải sao"

Hạ Như Nguyệt nghe thấy những lời này cùng với cái chất giọng ẻo lả này thì lập tức nhận ra

"Là Nguyễn Như Hoa, nhưng tại sao cô ta lại nói như vậy, chẳng nhẽ chuyện này có liên quan tới cô ta"

"Ả đàn bà điên này, gọi cho người cũ của cậu xem"

"Đương nhiên, rác của cậu ta mà, cậu báo cho Hoàng Việt chưa đấy, gọi thêm người đến đi"

"Oke"

Lúc này, Phạm Thuận cũng đã tỉnh dậy trong cơn mê man. Cô cứ tưởng cuộc đời mình đã xong rồi chứ, không ngờ bản thân vẫn có thể gắng gượng tới tận bây giờ. Dòng máu trên sàn kia cũng đã khô đi, chỉ là sự đau đớn trong cô vẫn chưa hề vơi bớt. Cô dường như đã ý thức được tình cảnh của bản thân lúc này.

Hai người kia cũng đã tới Băng thị, bọn người Như Hoa và Hàn Đức đã chờ sẵn ở cổng. Vệ sĩ cũng đã tới đông hơn, anh em nhà Chiến Công cũng đã nhanh chóng phi tới sau khi nhận được tin tức. Mấy đứa kia(Thanh Thảo, Thanh Vân, Mai Hương) không biết võ nhưng mà cũng đến nữa. Ôi đúng thật sự là điên mất, đi cứu người không biết võ cũng đến nữa. Cả một đoàn người đứng ngoài cửa Băng thị

"Băng Hàn Đức, Thuận đang ở đâu, đồ hèn hạ, mau thả cô ấy ra"

"Như Nguyệt à Như Nguyệt cuối cùng cô cũng đã tự chui đầu vào rọ rồi"

"Nguyễn Như Hoa, cô đang làm gì ở đây"

"Không nhìn thấy sao, tôi đang dọn đường cho chồng sắp cưới của tôi"

"Không phải cô là vợ sắp cưới của Nguyễn Mạnh Chiến sao?"

"Hắn ta bỏ tôi rồi, là do cô, thế nên cô và bạn bè cô đừng hòng hạnh phúc"

"Cô"

"Băng Hàn Đức, tôi nói lại lần cuối, Thuận ở đâu"

"Trịnh tiểu thư, giao gia sản Trịnh gia ra thì đổi"

"Đồ chó đểu nhà anh, anh có biết cô ấy đang có thai không, là con của anh đấy, vậy mà anh dám làm chuyện hèn hạ như vậy chỉ vì tiền thôi à. Tình cảm của cô ấy bao nhiêu năm nay đúng là vứt cho chó gặm"

"Cái gì, cô ấy có thai?"

"Anh không biết hay sao"

Đúng vậy, hắn ta không hề hay biết. Nhưng giờ biết thì cũng có ích gì, đứa con của hắn không phải hắn đã hại chết rồi hay sao? Trên mặt hắn vụt chút biểu cảm lo sợ, nhưng rồi cũng nhanh chóng biến mất.

Chapter
1 Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2 Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3 Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4 Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5 Chương 5: Giành lại mọi thứ
6 Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7 Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8 Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9 Chương 9: Bắt được hoa cưới
10 Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11 Chương 11: Đi đi con
12 Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13 Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14 Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15 Chương 15: Sụp đổ
16 Chương 16: Tuyệt vọng
17 Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18 Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19 Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20 Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21 Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22 Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23 Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24 Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25 Chương 25: Điều may mắn nhất !
26 Chương 26: Chào mừng trở lại
27 Chương 27: Về thôi mẹ
28 Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29 Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30 Chương 30: Người ấy là ai?
31 Chương 31: Người cũ từng quen
32 Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33 Chương 33: Loài hoa đau thương
34 Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35 Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36 Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37 Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38 Chương 38: Những điều không thể nói
39 Chương 39: Không thể quay đầu
40 Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41 Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42 Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43 Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44 Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45 Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46 Chương 46: Thật hay thách
47 Chương 47: Thật hay thách (2)
48 Chương 48: Im lặng
49 Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50 Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51 Chương 51: Hồi ức
52 Chương 52: Tiểu Bảo Bối
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Đời này đừng tái ngộ nữa (1)
2
Chương 2: Đời này đừng tái ngộ nữa (2)
3
Chương 3: Đời này đừng tái ngộ nữa (3)
4
Chương 4: Làm ơn tránh xa tôi đi
5
Chương 5: Giành lại mọi thứ
6
Chương 6: Lễ tốt nghiệp đáng nhớ
7
Chương 7: Buông tha cho tôi, về bên cô ta đi
8
Chương 8: Phải hạnh phúc nhé
9
Chương 9: Bắt được hoa cưới
10
Chương 10: Hạ Như Nguyệt, có lẽ cậu không phù hợp để trở thành một giáo viên
11
Chương 11: Đi đi con
12
Chương 12: Lời tạm biệt thầm lặng
13
Chương 13: Người ở nơi xa ấy
14
Chương 14: Phạm gia gặp chuyện
15
Chương 15: Sụp đổ
16
Chương 16: Tuyệt vọng
17
Chương 17: Giải cứu Phạm Thuận
18
Chương 18: Bạch gia bỏ qua dễ dàng vậy sao?
19
Chương 19: Phải sống, không có nghĩa lý gì cũng phải sống
20
Chương 20: Giữa mùa đông giá rét
21
Chương 21: Cậu ấy còn thương cậu.
22
Chương 22: Cậu có biết, khi một người gom đủ thất vọng thì sẽ thế nào không?
23
Chương 23: Còn yêu đến đâu thì cũng đã là người cũ
24
Chương 24: Xin chào, tôi là Luna!
25
Chương 25: Điều may mắn nhất !
26
Chương 26: Chào mừng trở lại
27
Chương 27: Về thôi mẹ
28
Chương 28: Thấy người sang bắt quàng làm họ
29
Chương 29: Mẹ đừng lo - giờ con đã ở đây!
30
Chương 30: Người ấy là ai?
31
Chương 31: Người cũ từng quen
32
Chương 32: Chuyện chưa thể giải đáp
33
Chương 33: Loài hoa đau thương
34
Chương 34: Giải quyết vậy liệu có ổn thỏa?
35
Chương 35: Tình bạn là điều đáng quý nhất !
36
Chương 36: Bữa tiệc đáng mong đợi
37
Chương 37: Tiệc sinh nhật đáng nhớ
38
Chương 38: Những điều không thể nói
39
Chương 39: Không thể quay đầu
40
Chương 40: Làm đồng nghiệp thì sao ?
41
Chương 41: Ngày mà anh rời xa em
42
Chương 42 :A Nguyệt, anh hối hận rồi !
43
Chương 43: Mọi chuyện mới là khởi đầu thôi
44
Chương 44: Cuộc hành trình bắt đầu
45
Chương 45: Mệt rồi, không chơi nổi nữa đâu !
46
Chương 46: Thật hay thách
47
Chương 47: Thật hay thách (2)
48
Chương 48: Im lặng
49
Chương 49: A Nguyệt ! - Chia xa một lần là đủ rồi
50
Chương 50: Vết Thương Còn Mãi
51
Chương 51: Hồi ức
52
Chương 52: Tiểu Bảo Bối

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play