Chương 3: Con sợ chú đối tốt với con

Bởi vì đã rất lâu Tang Mẫn không gặp được Tiêu Phong. Thấy xe của hắn đậu ở cổng trường, Tang Mẫn vui vẻ chạy đến.

Tài xế chờ sẵn mở cửa cho cô:

“Tiểu thư!”

Cửa xe vừa mở, Tang Mẫn đã nhanh chóng ngồi vào ghế sau:

“Chú Tiêu, chú đến đón con?”

Tiêu Phong lướt mắt sang Tang Mẫn. Bàn tay miễn cưỡng xoa đầu bé con:

“Ừ!”

Tang Mẫn cảm động đến suýt khóc. Cô ôm lấy ông chú của mình:

“Chú ơi! Con nhớ chú!”

Mà Tiêu Phong không có phản kháng. Cứ mặc để cho Tang Mẫn ôm hắn. Sau đó, cả hai về lại Tiêu gia.

Tang Mẫn rất vui vì hôm nay chú về nhà. Vừa vào đến cửa, Tiêu Phong không nhiều lời mà nói với cô:

“Chú muốn ăn cùng con!”

Cô bé không thể để chú đợi, ngay lập tức chạy lên phòng thay quần áo. Rất nhanh đã bước xuống nhà ngồi vào bàn ăn.

Cô bé cười không khép miệng lại được. Cứ chăm chú nhìn dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo của chú.

“Chú có mệt lắm không?”

“Ừ!”

“Công việc rất bận có phải không?”

“Ừ!”

“Chú nhớ ăn uống giữ gìn sức khoẻ!”

“Ừ!”

Mặc dù hắn chỉ “ừ" thôi nhưng Tang Mẫn rất vui. Được nhìn thấy hắn, được hít thở chung một bầu không khí với hắn đã là hạnh phúc.

Hắn gắp một miếng gan xào vào chén của cô, nhẹ giọng quan tâm:

“Tang Mẫn, dạo này con rất ốm. Ăn nhiều vào!”

Cô gái nhỏ ngây thơ, cứ thể ăn hết sạch những gì mà ông chú gắp.

Một lúc sau, miếng thức ăn cuối cùng cũng nhét vào miệng cô. Lúc này, Tiêu Phong buông đũa xuống lạnh giọng:

“Đã ăn no?”

Tang Mẫn gật đầu:

“No chết con!”

Không một lời dư thừa:

“Tang Mẫn, Giang Tĩnh cần máu. Chỉ có máu của con là thích hợp!”

Nụ cười trên môi cô chợt tắt. Một cảm giác chua xót trực trào ở dâng lên. Lòng ngực nhói đau… Sóng mũi cay xè.

Bữa cơm này chẳng ngon chút nào.

Vậy cho nên bây giờ cô mới phát hiện: Tất cả những món ăn ở trên bàn là dùng để bổ máu.

Tang Mẫn nghẹn ngào. Khó khăn bật thành tiếng:

“Chị Giang cần bao nhiêu máu ạ?”

“Mỗi ngày đều cần!”

Quản gia ở một bên nghe thấy chỉ âm thầm thở dài. Có thể làm gì giúp con bé được cơ chứ?

Ngoài việc nghe theo lời căn dặn của Tiêu Phong:

“Quản gia, từ nay về sau làm nhiều thức ăn bổ dưỡng một chút. Nên nhớ phải là những món bổ máu. Đã nghe rõ chưa?”

Quản gia gật đầu: “Dạ thưa Tiêu thiếu!”

Về phía Tang Mẫn, cô hít mũi một cái. Cố chấn chỉnh lại tâm trạng. Giọng nghèn nghẹn khó tả.

Khóe miệng cô cố nhếch lên nụ cười gượng gạo:

“Chú yên tâm! Con sẽ đến bệnh viện đúng giờ!”

Nghe được câu trả lời, Tiêu Phong lập tức đứng dậy rời khỏi.

Cả một cái ngoái đầu nhìn Tang Mẫn cũng không có.

Cứ thế dứt khoát rời khỏi.

Từ đó về sau, Tang Mẫn ngày ngày đến bệnh viện. Nửa đêm khi cần thì đến.

Người ta là cây ATM rút tiền.

Cô là ngân hàng máu. Dùng để rút máu.

Một tháng cứ thế trôi qua..

Cả người Tang Mẫn tái xanh, nhợt nhạt. Ngày nào cũng phải ăn những món bổ máu, uống thuốc bổ khiến cô nôn mửa. Trên tay chi chít vết bầm đỏ xanh tím.

Vào một ngày như thường lệ, Tang Mẫn đi học xong liền trở về Tiêu gia. Cô thay quần áo rồi nhanh chóng ngồi vào bàn ăn.

Thức ăn đã được dọn sẵn lên bàn. Thấy có chút khác lạ, Tang Mẫn nhanh chóng hỏi:

“Dì Lưu, hôm nay không ăn những món cũ?”

Dì gật đầu bảo:

“Không những hôm nay mà từ đây về sau cũng không cần ăn. Thiếu gia đã căn dặn như vậy.”

Không hỏi nhiều, chỉ cần sau này không phải làm ngân hàng máu, cô đã cực kỳ mãn nguyện.

Đang ăn ngon đột nhiên, Tang Mẫn nghe được tiếng động lớn ở trong phòng sách. Biết chắc chú ở trên đó, cô vui vẻ hỏi:

“Dì Lưu hình như chú Tiêu đã về cho đúng không? Hay con lên gọi chú ấy ăn cơm?”

Dì Lưu chỉ vừa định nói là không cần thì không thấy Tang Mẫn đâu nữa.

Cô chạy lên phòng sách, đứng ở ngoài cửa nghe được tiếng khóc vọng ra từ bên trong.

“Giang Tĩnh, ngay cả em cũng rời bỏ anh… Tại sao? Là tại sao?”

Người đàn ông nghẹn ngào. Thông qua khe hở nhìn thấy thân ảnh cao lớn khuỵu xuống, đôi vai hắn run lên.

Ở bên ngoài, Tang Mẫn cũng bịt chặt miệng ngăn lại tiếng khóc phát ra.

Hắn khóc, cô cũng khóc!

Cô sai rồi! Thật sự sai rồi… Cô không nên ích kỷ…

Tang Mẫn quay trở lại phòng bếp.

Cô ngồi xuống, miệng vừa cố cười vừa nói:

“Dì Lưu! Đột nhiên con thèm ăn gan xào bông cải. Dì có thể làm cho con ăn không?”

“Không phải con ngán lắm rồi sao?”

Tang Mẫn vừa khóc vừa lắc đầu:

“Dì Lưu, con muốn tiếp tục cho máu. Chỉ cần như thế chú Tiêu sẽ không phải khóc. Chú Tiêu sẽ không phải đau lòng…”

“Huhu… Dì Lưu… Sao lại như vậy?"

Cuối cùng cho dù có kìm nén thế nào cũng không thể ngăn nước mắt rơi ra. Dì Lưu ôm Tang Mẫn vào lòng:

“Ngoan nào! Đồ ngốc…”

“Huhu…Thì ra nhìn thấy chú ấy đau lòng… Con càng đau lòng gấp bội. Dì Lưu rốt cuộc là con bị sao vậy?”

“Ngoan nào! Đừng khóc nữa… Tang Mẫn ngốc!”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Bỗng dưng chú tốt, bỗng dưng được chú quan tâm, bỗng dưng được chú chăm sóc... chú cho ăn thật ngon nhưng sao giống bữa ăn cuối cùng để lên đoạn đầu đài đến thế... Chưa kịp vui thì Tang Mẫn lại phải buồn rồi. Đau xé lòng nhưng chẳng thể khác hơn/Speechless//Speechless/

2024-09-04

20

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Yêu là vậy đấy. Chỉ cần thấy đối phương đau lòng bản thân cũng đau lòng, chỉ cần nhìn thấy đối phương khóc thì bản thân cũng rơi lệ... Tất cả mọi hỉ nộ ái ố đều do đối phương mà ra. Đau là thế mà vẫn không thể ngừng yêu. Rồi đoạn tình cảm này của Tang Mẫn sẽ đi đâu về đâu đây/Grievance//Grievance/

2024-09-04

9

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Chỉ 1 vài lời nói cùng hành động qtâm khiến cho cháu phải vui mừng k tả siết, nhưng cháu ngây thơ đâu biết gì vì chú làm gì cũng đều có mục đích cả, dùng máu của cháu để kéo dài mạng sống cho người mình yêu, liệu kéo dài được bao lâu đây. Chú nên chấp nhận sự thật đi đừng cố chấp như thế..

2024-09-13

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Năm đó
2 Chương 2: Một quả thận
3 Chương 3: Con sợ chú đối tốt với con
4 Chương 4: Là con tình nguyện
5 Chương 5: Lựa chọn
6 Chương 6: Ác ma
7 Chương 7: Đừng gây phiền phức cho tôi
8 Chương 8: Trốn nhà
9 Chương 9: Đi đón người
10 Chương 10: Say nên thổ lộ
11 Chương 11: Ức hiếp
12 Chương 12: Rung động của hắn
13 Chương 13: Dịu dàng của hắn
14 Chương 14: Dành bất ngờ cho bé con
15 Chương 15: Dụ dỗ
16 Chương 16: Muốn em là của anh
17 Chương 17: Kết hôn
18 Chương 18: Quyền quyết định là của tôi
19 Chương 19: Có chuyện
20 Chương 20: Có hay không niềm tin?
21 Chương 21: Nhục nhã
22 Chương 22: Hối hận
23 Chương 23: Chú là ai?
24 Chương 24: Tôi có đẹp trai?
25 Chương 25: Ngày nào cũng đòi ly hôn.
26 Chương 26: Thời gian ly hôn
27 Chương 27: Đồ ăn và va chạm sao?
28 Chương 28: Nhớ lại
29 Chương 29: Làm cho chú nhớ mãi
30 Chương 30: Thông báo trí mạng
31 Chương 31: Tôi nhớ em
32 Chương 32: Là mơ sao?
33 Chương 33: Gặp lại - Cầu hôn
34 Chương 34: Em cần bao lâu?
35 Chương 35: Tang Mẫn tái hôn.
36 Chương 36: Lễ cưới bí mật
37 Chương 37: Biết sự thật
38 Chương 38: 3 mặt 1 lời.
39 Chương 39: Em là cả thế giới của tôi
40 Chương 40: Cùng em vượt chông gai
41 Chương 41: Em bệnh, chúng ta cùng chữa.
42 Chương 42: Bảo anh làm gì, anh cũng làm
43 Chương 43: Ngoại truyện: Chúng ta là một gia đình.
Chapter

Updated 43 Episodes

1
Chương 1: Năm đó
2
Chương 2: Một quả thận
3
Chương 3: Con sợ chú đối tốt với con
4
Chương 4: Là con tình nguyện
5
Chương 5: Lựa chọn
6
Chương 6: Ác ma
7
Chương 7: Đừng gây phiền phức cho tôi
8
Chương 8: Trốn nhà
9
Chương 9: Đi đón người
10
Chương 10: Say nên thổ lộ
11
Chương 11: Ức hiếp
12
Chương 12: Rung động của hắn
13
Chương 13: Dịu dàng của hắn
14
Chương 14: Dành bất ngờ cho bé con
15
Chương 15: Dụ dỗ
16
Chương 16: Muốn em là của anh
17
Chương 17: Kết hôn
18
Chương 18: Quyền quyết định là của tôi
19
Chương 19: Có chuyện
20
Chương 20: Có hay không niềm tin?
21
Chương 21: Nhục nhã
22
Chương 22: Hối hận
23
Chương 23: Chú là ai?
24
Chương 24: Tôi có đẹp trai?
25
Chương 25: Ngày nào cũng đòi ly hôn.
26
Chương 26: Thời gian ly hôn
27
Chương 27: Đồ ăn và va chạm sao?
28
Chương 28: Nhớ lại
29
Chương 29: Làm cho chú nhớ mãi
30
Chương 30: Thông báo trí mạng
31
Chương 31: Tôi nhớ em
32
Chương 32: Là mơ sao?
33
Chương 33: Gặp lại - Cầu hôn
34
Chương 34: Em cần bao lâu?
35
Chương 35: Tang Mẫn tái hôn.
36
Chương 36: Lễ cưới bí mật
37
Chương 37: Biết sự thật
38
Chương 38: 3 mặt 1 lời.
39
Chương 39: Em là cả thế giới của tôi
40
Chương 40: Cùng em vượt chông gai
41
Chương 41: Em bệnh, chúng ta cùng chữa.
42
Chương 42: Bảo anh làm gì, anh cũng làm
43
Chương 43: Ngoại truyện: Chúng ta là một gia đình.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play