Chương 2: Chất Vấn

Cố Tranh đặt ly rượu vang dưới bàn. Bước đến gần Đường Vy.

- Đường Vy! Đây là những gì cô đáng phải nhận được.

Cố Tranh nhìn cô đôi mắt lạnh lùng, cất tiếng. Giọng nói lạnh lùng này, 7 năm qua, cô chưa từng nhìn thấy.

Yêu nhau 7 năm, Cố Tranh luôn đối xử dịu dàng, ân cần với cô, chưa bao giờ nặng lời với cô. Nhưng bây giờ, anh lại nhìn với ánh mắt lạnh lùng, lạnh lùng đến thấu tâm can.

Đường Vy đứng ngơ ngác một lúc lâu, mở lời hỏi.

- Em đáng nhận được? Cố Tranh! Anh nói vậy là có ý gì? Em đã làm gì sai chứ?

Đôi mắt Đường Vy đẫm lệ nhìn Cố Tranh với đôi mắt không hiểu chuyện gì? Đáng nhận được sao? Đáng nhận được gì chứ? Đáng nhận được sỉ nhục, cười nhạo của mọi người sao? Nhưng vì sao? Vì sao cô lại phải nhận những thứ đó? Cô không làm gì sai cả? Ý của Cố Tranh rốt cuộc là gì?

Đường Vy lau những giọt nước trên khoé mắt. Cô nắm lấy bàn tay Cố Tranh, nghẹn ngào nói.

- A Tranh! Có phải anh hiểu lầm chuyện gì không?

Đường Vy cất tiếng, ánh mắt nhìn Cố Tranh đầy sự mong chờ. Mong chờ anh sẽ giải thích nguyên nhân anh đối xử lạnh lùng với cô như vậy. Chỉ cần anh giải thích, cô sẽ tin. Cô sẽ bỏ qua mọi thứ, không cần hôn lễ cũng được, cô cũng sẽ ở bên cạnh anh. Chỉ cần ở cạnh là đủ rồi. Cô không cần gì khác.

Cố Tranh im lặng không đáp. Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như vậy.

Đường Vy cắn chặt môi, đôi mắt cô trũng xuống mang theo tia thất vọng. Cô cúi thấp xuống 30 giây, bàn tay cô đột nhiên nắm chặt lại, ánh mắt trở nên kiên định ngước lên nhìn Cố Tranh, nói tiếp.

- A Tranh! Chúng ta đã kết hôn rồi. Bây giờ em là vợ anh, anh phải tin em. Em không làm gì có lỗi anh cả.

Sau ngày Cố Tranh cầu hôn, hai người lập tức đi đến cục dân chính làm thủ tục kết hôn. Bây giờ, dù hai người chưa cử hành hôn lễ, nhưng về mặt pháp luật, hai người đã là vợ chồng.

Cố Tranh cười khểnh, anh hất mạnh tay cô ra khiến cô mất thăng bằng ngã xuống đất. Anh khom người, túm chặt lấy miệng cô, dùng lực bóp mạnh, cưỡng ép cô ngước lên nhìn anh.

- Đúng. Cô không làm gì sai cả. Nhưng mẹ cô thì có. Đường Vy! Cô có nhớ vụ tai nạn 10 năm trước mẹ cô gây ra không? Mẹ cô gây ra tai nạn, khiến một cặp vợ chồng chết. Cặp vợ chồng đó, là bố mẹ của tôi. Đường Vy! Trong một ngày, tôi mất cả bố lẫn mẹ, trở thành trẻ mồ côi, không nơi nương tựa. Cô có biết tôi đã phải sống như thế nào không?

Cố Tranh càng nói, đôi mắt càng trở nên lạnh lùng, thêm sự phẫn nộ, căm hận, lực tay cũng càng ngày càng mạnh hơn.

- Đường Vy! Cô có biết ý chí sống của tôi bao nhiêu năm là gì không? Là trả thù. Tôi sẽ khiến cho kẻ đã hại gia đình tôi tan nhà nát cửa và người thân của của kẻ đó, sống không bằng chết.

Cố Tranh dứt lời, anh hất mạnh cô ra. Anh đứng thẳng người dậy, lạnh lùng nhìn cô đang nhếch nhác ngồi trên nền nhà lạnh lẽo.

- Đường Vy! Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Những đau khổ cô phải chịu, còn nhiều lắm đấy.

Cố Tranh nói xong, quay người dứt khoát rời khỏi căn hộ, mặc để cô nằm trên nền đất.

Đường Vy ngồi trên nền đất, cả người cô như cứng đờ. Những thông tin ngày hôm nay cô nghe được thực quá sức chịu đựng của cô. Khiến cô trong chốc lát không thể nào chấp nhận hết được.

1 tiếng đồng hồ trôi qua, bây giờ cô mới lại được chút bình tĩnh. Cô ngồi thẳng dậy, thu mình lại, hai tay ôm lấy bản thân, bật khóc như một đứa trẻ. 7 năm, tình cảm chân thành 7 năm lại đổi lại sự trả thù của người cô yêu. Thảm hại, thật thảm hại mà.

Những kỷ niệm đẹp, những khoảng khắc hạnh phúc giữa Đường Vy và Cố Tranh bao nhiêu năm qua, đột nhiên xẹt ngang qua đầu cô. Những khoảng khắc hạnh phúc đó như một tấm gương, bắt đầu vỡ vụn trong tâm trí cô khiến trái tim cô thắt lại. Hoá ra, cái mà cô cho là tình yêu đích thực đó chỉ là vở hài kịch mà thôi. Tất cả đều là giả dối, đều là diễn mà thôi.

Đường Vy bật cười thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, nói.

- Đường Vy! Mày thật là thảm hại mà. Tình yêu đích thực sao? Mày thật là ngu ngốc.

Đường Vy cười, một nụ cười chế giễu. Cô đang chế giễu bản thân quá ngu ngốc. Cô ngã người, cơ thể cô nằm xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Sàn nhà lạnh, nhưng sao lạnh bằng trái tim Đường Vy lúc này. Trái tim cô bây giờ cứ như một tảng băng vậy, lạnh đến buốt giá.

Đôi mắt cô từ từ nhắm lại, ánh sáng cũng dần dần trở nên mờ mịt cho đến khi vụt tắt.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, bóng tối bao phủ khắp bầu trời. Những ngôi sao sáng trải khắp bầu trời. Thật đẹp biết bao.

Cánh cửa căn hộ lại được mở ra, Cố Tranh bước vào. Anh nhìn cô nằm trên nền sàn không ngừng thở dốc. Anh nhíu mày, cất tiếng gọi.

- Đường Vy!

Anh gọi cô, nhưng đáp lại chỉ là tiếng thở dốc của cô. Cố Tranh bước nhanh đến bên cạnh cô, đưa tay chạm lên trán cô, hơi nóng lan tỏa đến bàn tay khiến anh vô thức rút tay lại. Anh ôm cô lên, nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện gần nhất.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Yêu hận đan xen... Anh đã trả thù được rồi đó, anh thành công làm cho vk đau lòng rồi đó nhưng lòng anh có thỏa mãn ko, có vui nổi ko?

2024-11-29

9

Thi My Hanh Nguyen

Thi My Hanh Nguyen

thôi thi cô hay buôn bo ty nay đi ,ly hôn nưa dau 1 lân cho dưt con hơn đau âm i keo dai

2025-01-24

0

Ngan Ngan

Ngan Ngan

ủa cười khẩy chứ ta :))

2025-01-20

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2 Chương 2: Chất Vấn
3 Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4 Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5 Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6 Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7 Chương 7: Giải Thích
8 Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9 Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10 Chương 10: Bị Bỏng
11 Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12 Chương 12: Hiểu Lầm
13 Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14 Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15 Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16 Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17 Chương 17: Trầm Cảm
18 Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19 Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20 Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21 Chương 21: Bị Thương
22 Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23 Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24 Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25 Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26 Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27 Chương 27: Nói Dối
28 Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29 Chương 29: Hối Hận
30 Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31 Chương 31: Dứt Khoát
32 Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33 Chương 33: Tiệc Chia Tay
34 Chương 34: Tính Kế
35 Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36 Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37 Chương 37: Tự Tử
38 Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39 Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40 Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41 Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2
Chương 2: Chất Vấn
3
Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4
Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5
Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6
Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7
Chương 7: Giải Thích
8
Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9
Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10
Chương 10: Bị Bỏng
11
Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12
Chương 12: Hiểu Lầm
13
Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14
Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15
Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16
Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17
Chương 17: Trầm Cảm
18
Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19
Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20
Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21
Chương 21: Bị Thương
22
Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23
Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24
Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25
Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26
Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27
Chương 27: Nói Dối
28
Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29
Chương 29: Hối Hận
30
Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31
Chương 31: Dứt Khoát
32
Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33
Chương 33: Tiệc Chia Tay
34
Chương 34: Tính Kế
35
Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36
Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37
Chương 37: Tự Tử
38
Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39
Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40
Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41
Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play