Chương 6: Đường Vy Nhập Viện

Đường Vy bước ra tập đoàn, cô không bắt xe, mà đi bộ trên đường không có mục đích.

Đi được 10 phút, gương mặt cô bắt đầu trở nên tái nhợt, cảnh vật trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ. Cô loạng choạng bước xuống đường, nhưng ai ngờ một chiếc xe Mercedes màu đen lao tới đâm vào người cô, khiến cô ngã xuống đất, ngất đi.

Hoá ra đang là đen xanh, cô lại không hề chú ý mà cứ thế bước xuống đường, bị xe đâm trúng cũng không ngạc nhiên.

Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông cao, mặc trên người bộ vets đen lịch lãm, gương mặt điển trai đứng đắn.

Người đàn ông đỡ cô lên, không ngừng lay nhẹ người, gọi cô.

- Cô gái, cô gái.

Người đàn ông gọi một hồi không thấy cô có động tĩnh liền lập tức ôm cô lên xe, đưa cô đến bệnh viện.

Bệnh viện trung tâm thành phố. Đường Vy nằm trong phòng VIP, cũng may cô chỉ bị trầy xước nhẹ vì chiếc xe đi chậm nên chỉ va chạm nhẹ, cô ngất là do cơ thể yếu ớt. Cũng phải, cô ốm còn chưa khỏi hẳn mà, cơ thể vốn đã yếu lại chịu thêm sự dày vò của Cố Tranh, dĩ nhiên không thể chịu nổi rồi.

Chiều tối hôm đó, mặt trời dần dần biến mất khỏi bầu trời, để lại một bầu trời đỏ rực, đẹp đẽ.

Đường Vy tỉnh dậy, mùi thuốc khử trùng lại lần nữa sộc vào mũi cô. Cô từ từ ngồi dậy, đưa ánh mắt quan sát xung quanh, đôi môi khẽ nở nụ cười, cô cười vì đã đoán đúng. Cô lại nhập viện rồi.

Cạch!

Cánh cửa được mở ra, người đàn ông mặc vets đen lịch lãm bước vào. Anh ta nhìn cô, cất tiếng hỏi.

- Cô tỉnh rồi à? Thấy trong người thế nào rồi?

Người đàn ông ôn nhu hỏi, vừa hỏi vừa bước đến gần cô.

Đường Vy nhìn người đàn ông trước mắt, nhẹ nhàng đáp.

- Tôi không sao. Cảm ơn anh đã đưa tôi vào bệnh viện.

Đường Vy không nhớ những gì đã xảy ra trên đường, khoảng khắc đó cả đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Cô bị sao? Ai đưa cô vào bệnh viện cô hoàn toàn không nhớ gì cả.

Nhìn thấy người đàn ông bước vào, cô đoán là người đàn ông đã đưa cô đến bệnh viện. Chỉ vậy mà thôi.

Người đàn ông khẽ cười, giọng điệu thản nhiên đáp.

- Không có gì. À! Đúng rồi, tôi tên Hoắc Hành. Rất vui khi quen biết cô.

Hoắc Hành đưa tay về phía Đường Vy, dùng giọng điệu vui vẻ nói.

Đường Vy ngẩn người vài giây, rồi vội đưa tay bắt lấy bàn tay đang đưa ra của Hoắc Hành.

Đường Vy bắt đầu rơi vào dòng suy nghĩ. Hoắc Hành? Cái tên thật quen thuộc. Cô ngẩn người mất mấy giây, đôi mắt đột nhiên mở to, cô nhớ ra rồi. Là Hoắc Hành, chủ tịch tập đoàn Hoắc thị, tập đoàn hàng đầu về công nghệ thông tin. Nếu so với tập đoàn Z&W mà cô và Cố Tranh gây dựng, thì giống như mây với mặt biển vậy. Quá khác xa rồi.

Đường Vy vô thức chỉ tay về phía Hoắc Hành, đôi mắt mở to đầy sự bất ngờ.

- Hoắc Hành? Chủ tịch tập đoàn Hoắc thị?

- Là tôi.

Hoắc Hành mỉm cười đáp.

Đường Vy bất ngờ, cô không thể ngờ lại có thể gặp được một người huyền thoại trong giới công nghệ thông tin. Một người mà có người cả đời mơ ước cũng không thể gặp được dù chỉ một lần. Vậy mà cô lại dễ dàng gặp được.

Hoắc Hành lấy một hộp cháo đặt sẵn trên bàn, đưa về phía cô.

- Cô ăn đi. Nhìn cô chắc cả buổi không ăn gì rồi.

Đường Vy khẽ gật đầu, cô cẩn thận cầm lấy bát cháo nóng hổi. Bàn tay cô run rẩy vì không có sức, cầm bát cháo cũng khiến bát cháo không ngừng lung lay.

Hoắc Hành nhìn cô, cầm lấy bát cháo trên tay cô, cẩn thận đút cho cô từng muỗng một. Sao anh lại tốt với cô như vậy chứ? Cô với anh chỉ là người xa lạ thôi mà?

Đường Vy nhìn người đàn ông lịch lãm trước mặt, đang cẩn thận chăm sóc cô làm cô chợt nhớ lại khoảng thời gian trước, Cố Tranh cũng chăm sóc cô tỉ mỉ đến như vậy. Bây giờ nhìn thấy cảnh này, bỗng cảm thấy chạnh lòng.

Một lát sau, bát cháo không, được đặt lại vị trí cũ, trên mặt tủ cạnh giường.

- Cô có muốn ở lại đây thêm mấy ngày không?

- Không cần đâu. Tôi không thích bệnh viện lắm. Tôi muốn về nhà.

- Được. Vậy tôi đi làm thủ tục rồi đưa cô về.

- Không cần đâu. Hôm nay làm phiền anh nhiều rồi. Tôi có thể tự bắt xe về được.

- Giúp người thì giúp cho chót mà.

Hoắc Hành mỉm cười đáp, anh ta đứng dậy, bước ra khỏi phòng bệnh đi làm thủ tục xuất viện.

Mười mấy phút trôi qua, Hoắc Hành trở lại phòng bệnh, anh cẩn thận đỡ cô ra khỏi bệnh viện, đi đến khu chung cư Hoa Hạ.

Cánh cửa xe được mở ra, Hoắc Hành đỡ Đường Vy bước xuống xe. Vừa bước xuống xe, ánh mắt cô lập tức chạm mắt với Cố Tranh.

Đường Vy nhướng mày, sự ngỡ ngàng hiện rõ trong đôi mắt cô, cô bất giác gọi tên Cố Tranh.

- Cố Tranh!

Cố Tranh nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm. Khiến người ta nhìn vào có một cảm giác đáng sợ lạ thường.

- Đường Vy! Cô giỏi lắm.

Cố Tranh lạnh lùng cất tiếng, trong câu nói còn kèm theo sự tức giận. Anh quay người, bước vào khu chung cư, không thèm quay mặt lại.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Anh cũng quá khen rồi, chị có giỏi tới mấy cũng không bằng anh đâu. Câu này phải để chị trả ngược lại cho anh mới đúng Cố Tranh à.

2024-11-29

11

💯Lan nè🥰

💯Lan nè🥰

Chẳng bằng ai kia

2024-09-22

0

💯Lan nè🥰

💯Lan nè🥰

Na8 hả?

2024-09-22

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2 Chương 2: Chất Vấn
3 Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4 Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5 Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6 Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7 Chương 7: Giải Thích
8 Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9 Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10 Chương 10: Bị Bỏng
11 Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12 Chương 12: Hiểu Lầm
13 Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14 Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15 Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16 Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17 Chương 17: Trầm Cảm
18 Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19 Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20 Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21 Chương 21: Bị Thương
22 Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23 Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24 Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25 Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26 Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27 Chương 27: Nói Dối
28 Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29 Chương 29: Hối Hận
30 Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31 Chương 31: Dứt Khoát
32 Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33 Chương 33: Tiệc Chia Tay
34 Chương 34: Tính Kế
35 Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36 Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37 Chương 37: Tự Tử
38 Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39 Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40 Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41 Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2
Chương 2: Chất Vấn
3
Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4
Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5
Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6
Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7
Chương 7: Giải Thích
8
Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9
Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10
Chương 10: Bị Bỏng
11
Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12
Chương 12: Hiểu Lầm
13
Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14
Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15
Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16
Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17
Chương 17: Trầm Cảm
18
Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19
Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20
Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21
Chương 21: Bị Thương
22
Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23
Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24
Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25
Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26
Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27
Chương 27: Nói Dối
28
Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29
Chương 29: Hối Hận
30
Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31
Chương 31: Dứt Khoát
32
Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33
Chương 33: Tiệc Chia Tay
34
Chương 34: Tính Kế
35
Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36
Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37
Chương 37: Tự Tử
38
Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39
Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40
Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41
Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play