Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành

2 tiếng sau. Đường Vy đứng bên ngoài phòng sách, cô đứng đó rất lâu do dự không dám gõ cửa.

Đường Vy nắm chặt tay, đôi mắt quyết tâm, cô đưa tay định gõ cửa thì cánh cửa đột nhiên mở ra. Cố Tranh nhìn cô, đôi mắt đang đầy tâm sự liền nhanh chóng trở nên lạnh lùng. Anh lại bắt đầu bước vào vỏ bọc của bản thân rồi.

Cố Tranh nhíu mày, gương mặt có chút khó chịu, lạnh lùng hỏi.

- Có chuyện gì?

Đường Vy thu tay lại, ngập ngừng không nói lên câu.

Cố Tranh nhìn cô với đôi mắt mất kiên nhẫn, quát lớn.

- Có chuyện gì?

Đường Vy giật nảy mình, cô lo lắng nhìn anh, ngập ngừng hỏi.

- Hôm nay, em..có thể...đi thăm bà không?

Hai chân mày của Cố Tranh nhíu lại rõ ràng, ánh mắt trở nên giận dữ. Anh định lên tiếng từ chối thì vết bỏng trên tay cô rơi vào tầm mắt anh khiến anh khựng lại vài giây. Anh hít một hơi thật sâu, lạnh lùng đáp.

- Có thể.

Đường Vy nhướng mày, cô ngước nhìn anh, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Cô không ngờ lại dễ dàng đồng ý. Cô cứ ngỡ anh sẽ tức giận từ chối chứ? Cô đứng ngây một lúc rồi đáp.

- Cảm ơn anh. Em sẽ về sớm.

Đường Vy quay người, bước ra khỏi căn hộ cao cấp.

Cô bắt taxi, đi đến bệnh viện bà cô đang nằm.

Bệnh viện, Đường Vy bước xuống xe, vừa đặt chân xuống nền sạch thì cô bị một người đàn ông đụng trúng, khiến cô mất thăng bằng ngã sang một bên.

Cứ ngỡ cô sẽ ngã xuống đất thì được một cánh tay đỡ lấy. Hương nước hoa mùi bạc hà thoang thoảng sộc vào mũi cô. Một mùi hương quen thuộc.

Một giọng nói ôn nhu vang lên, lên tiếng hỏi han.

- Cô không sao chứ?

Đường Vy ngước nhìn người đàn ông, là Hoắc Hành, người đã đưa cô vào viện lần trước. Cô đứng thẳng người dậy, né khỏi vòng tay của Hoắc Hành, đáp lại.

- Tôi không sao. Cảm ơn anh.

- Cô bị bệnh sao?

- Không phải. Tôi đến thăm bà tôi.

- À!

- Không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước.

Dứt câu, Đường Vy quay người bước nhanh vào trong bệnh viện.

Cách đó không xa, một cô gái xinh đẹp, mái tóc đen ngắn ngang vai, khoác trên người một bộ váy màu trắng nhẹ nhàng, đang hướng ánh mắt kỳ lạ nhìn theo bóng lưng Đường Vy. Cô gái này là ai? Có quan hệ gì với cô chứ?

Người phụ nữ nhìn màn hình điện thoại, nở nụ cười đắc ý. Người phụ nữ thao tác gì đó trên màn hình điện thoại, khi ngón tay dừng lại, cô ta lại nở nụ cười đắc ý nói.

- Đường Vy! Cô chết chắc rồi.

Người phụ nữ quay người, lên xe taxi rời đi.

Người phụ nữ đó là ai chứ? Là Trương Diệu Vân, bạn học đại học của Cố Tranh và Đường Vy. Trương Diệu Vân luôn thích Cố Tranh, đã từng theo đuổi anh rất lâu nhưng không được. Anh luôn yêu cô, trong mắt chỉ có cô. Bất kỳ người phụ nữ nào tiếp cận anh đều không bao giờ có kết quả.

Trương Diệu Vân là một trong số đó. Cô ta không biết Cố Tranh và Đường Vy kết hôn rồi sao? Cô ta biết. Nhưng vậy thì sao? Bao nhiêu năm rồi, cô ta vẫn chưa từ bỏ Cố Tranh, dù anh kết hôn hay là chưa. Cô ta thích anh, cô ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để cướp lấy anh.

18 giờ chiều hôm đó, mặt trời lặn xuống, bóng tối bắt đầu xâm lấn bầu trời chỉ có thể nhìn thấy một vài ánh nắng yếu ớt. Đường Vy rời khỏi bệnh viện, như lúc đến đây, cô bắt taxi trở về nhà.

Về đến nhà, cô mở cửa bước vào, bên trong phòng là bóng tối vô tận, dù không nhìn thấy gì nhưng Đường Vy cảm thấy một cảm giác áp bức từ trong lan ra. Trong lòng cô bất chợt dâng lên một cảm giác bất an.

Cô bước vào nhà, mở đèn lên. Một bóng lưng quen thuộc đang ngồi trên sofa, cô nhẹ nhàng gọi.

- A Tranh!

Đường Vy cất tiếng nhưng Cố Tranh lại không có chút phản ứng. Cô chầm chậm bước đến gần anh. Bước được vài bước, cô sút phải một thứ gì gì khiến cô bất giác cúi xuống nhìn.

Là điện thoại của Cố Tranh, nó nằm trên sàn màn hình đã xuất hiện rất nhiều vết nứt. Rõ ràng, nó đã bị anh ném mạnh xuống đất.

Đường Vy cúi người, cầm chiếc điện thoại lên, chuyển mắt về phía anh, gương mặt giận dữ của anh lập tức rơi vào mắt cô, cô cất tiếng hỏi.

- A Tranh! Xảy ra chuyện gì vậy?

Cố Tranh liếc lên nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh như một con dao vô hình cứa qua người cô vậy, anh giận dữ nói.

- Cô còn dám hỏi tôi? Đường Vy! Tôi cũng không ngờ tài diễn xuất của cô lại giỏi như vậy.

Đường Vy hơi nghênh đầu, đôi mắt khó hiểu nhìn anh. Anh đang nói gì vậy? Diễn xuất gì chứ? Cô không hiểu gì cả. Cô đâu có làm gì đâu? Cô cất tiếng vội vàng hỏi lại.

- A Tranh! Anh nói gì vậy? Có phải anh hiểu lầm chuyện gì không?

Cố Tranh đứng dậy, cười khểnh, một nụ cười khinh thường đáp.

- Hiểu lầm sao? Đường Vy! Cô đúng là có tố chất làm diễn viên.

Cố Tranh đưa tay giựt lấy chiếc điện thoại đã vỡ màn hình trên tay cô, thao tác vài cái rồi rồi đưa lên trước mặt cô, anh giận dữ nói.

- Đường Vy! Cô còn gì để nói nữa không?

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đúng bản chất của bé ba, luôn đê tiện bỉ ổi và hèn hạ. Nhưng dù gì anh cũng yêu vợ là thật, anh cũng ở bên vợ tận 7 năm chứ có ít đâu. Tính nết của vợ ra sao anh còn ko hiểu ah? Lại đi tin vào một tấm hình ko rõ thực hư?

2024-11-29

9

💯Lan nè🥰

💯Lan nè🥰

Chỉ có thể là matcha thôi

2024-09-28

0

💯Lan nè🥰

💯Lan nè🥰

Ý là ảnh định từ chối mà thôi đấy

2024-09-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2 Chương 2: Chất Vấn
3 Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4 Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5 Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6 Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7 Chương 7: Giải Thích
8 Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9 Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10 Chương 10: Bị Bỏng
11 Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12 Chương 12: Hiểu Lầm
13 Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14 Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15 Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16 Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17 Chương 17: Trầm Cảm
18 Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19 Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20 Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21 Chương 21: Bị Thương
22 Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23 Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24 Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25 Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26 Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27 Chương 27: Nói Dối
28 Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29 Chương 29: Hối Hận
30 Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31 Chương 31: Dứt Khoát
32 Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33 Chương 33: Tiệc Chia Tay
34 Chương 34: Tính Kế
35 Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36 Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37 Chương 37: Tự Tử
38 Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39 Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40 Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41 Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2
Chương 2: Chất Vấn
3
Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4
Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5
Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6
Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7
Chương 7: Giải Thích
8
Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9
Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10
Chương 10: Bị Bỏng
11
Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12
Chương 12: Hiểu Lầm
13
Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14
Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15
Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16
Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17
Chương 17: Trầm Cảm
18
Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19
Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20
Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21
Chương 21: Bị Thương
22
Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23
Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24
Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25
Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26
Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27
Chương 27: Nói Dối
28
Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29
Chương 29: Hối Hận
30
Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31
Chương 31: Dứt Khoát
32
Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33
Chương 33: Tiệc Chia Tay
34
Chương 34: Tính Kế
35
Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36
Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37
Chương 37: Tự Tử
38
Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39
Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40
Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41
Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play