Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình

Sáng hôm sau, trời trong xanh, không khí ấm áp, thật là một ngày tuyệt đẹp.

Đường Vy tỉnh dậy trên chiếc giường ấm áp, cô liếc nhìn xung quanh, thắc mắc hỏi.

- Sao mình lại ngủ trên giường? Không phải hôm qua mình ngủ trên sofa sao?

Một loạt câu hỏi xuất hiện trong tâm trí cô. Rốt cuộc vì sao cô lại ngủ trên giường chứ? Ai đưa cô lên giường? Ở trong căn hộ này chỉ có cô và Cố Tranh. Đường Vy không nghĩ là anh sao? Không. Cô không nghĩ là do Cố Tranh, vì cô cho rằng, anh không yêu cô, anh hận cô, không quan tâm cô. Làm sao anh có thể ôm cô vào giường chứ?

Nhưng cô đâu biết, anh yêu cô, quan tâm cô, nhưng vì thù hận kia anh không thể bộc lộ nó ra ngoài, mà luôn giấu nó trong lòng, luôn đeo cho mình một lớp mặt nạ.

Đường Vy đưa tay lên trán, cô thở một hơi dài, cất tiếng.

- Cũng may, hết sốt rồi.

Cô bước xuống giường, đi vào trong phòng tắm, rửa mặt, vệ sinh cá nhân.

Một lát sau, Đường Vy mở cửa bước ra khỏi phòng, cô bước vào phòng bếp. Đôi mắt cô bỗng chốc mở to, sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt. Cố Tranh khoác trên người một chiếc tạo dề màu nâu, chăm chú nấu ăn trong bếp.

Đường Vy chăm chú nhìn Cố Tranh, cảnh tượng quen thuộc lại hiện ra trước mắt cô. Bao năm qua, hầu hết bữa cơm trong nhà đều do Cố Tranh nấu, cũng dáng vẻ chăm chú này, cũng là chiếc tạp dề này. Thật khiến người ta hoài niệm.

Đường Vy bước vào trong bếp, vừa đi vừa gọi tên anh.

- A Tranh!

Cố Tranh quay người lại, đôi mắt thâm tình đêm qua đã biến mất thay vào đó là đôi mắt lạnh lùng. Với đôi mắt không có chút tình cảm này, ai có thể nhìn ra được anh yêu Đường Vy chứ? Cũng đúng, ngay cả cô cũng không nhận ra được mà, người khác làm sao có thể. Tài diễn xuất này đúng thật là rất cao.

Đường Vy hướng sâu vào đôi mắt lạnh như băng của anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Đôi môi cô nở nụ cười nhẹ, nụ cười chế giễu. Đường Vy đang chế giễu ai chứ? Chế giễu chính bản thân cô sao? Đúng vậy. Cảnh tượng quen thuộc này, khiến cô có chút hy vọng, cứ ngỡ anh đã trở lại là Cố Tranh của nhiều năm trước, một Cố Tranh yêu thương cô. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt kia, tia hy vọng trong lòng cô liền bị dập tắt.

Cố Tranh đặt bát cháo hải sản nóng hổi xuống bàn, đưa tay tháo chiếc tạp dề trên người xuống, vừa tháo vừa lạnh lùng nói.

- Ăn đi.

Đường Vy im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng đáp lại.

- Vâng.

Cô bước đến gần bàn ăn, ngồi xuống, cầm lấy thìa bắt đầu ăn.

Vẫn là món cháo đó, vẫn là công thức đó, nhưng sao Đường Vy lại không nếm ra được chút mùi vị nào. Trong miệng chỉ có một vị đắng gắt đến tận tâm can. Đắng ở miệng hay là lòng cô đây?

Thời gian trôi đi, cháo trong bát càng ngày càng ít, dần dần hết sạch.

Một cánh tay đưa đến gần Đường Vy, cầm láy bát cháo đã hết, đi về phía bồn rửa bát.

Đường Vy hướng ánh mắt về phía bóng lưng to lớn kia, vội vàng nói.

- A Tranh! Để em làm cho.

Đường Vy cất tiếng nhưng không nhận được chút hồi đáp, anh hoàn toàn không nghe lọt tai câu nói của cô, vẫn thản nhiên rửa bát trong bếp. Anh rốt cuộc đang muốn làm gì?

5 phút trôi đi, bát được rửa xong, lau khô, đặt vào chỗ cũ. Cố Tranh quay người đi về phía phòng sách.

Đường Vy nhìn theo anh, cất tiếng hỏi anh.

- A Tranh! Hôm nay anh không đến tập đoàn sao?

Tiếng bước chân dừng lại, Cố Tranh quay người dựa lưng vào cánh cửa phòng sách, lạnh lùng nhìn cô nói.

- Tôi có đi hay không, không phải việc của cô. Đường Vy! Cô là tội nhân, đừng dùng cái giọng điệu như một người vợ để hỏi tôi. Nên nhớ lấy thân phận của cô.

Dứt câu, Cố Tranh dứt khoát chuyển người, bước nhanh vào phòng.

Rầm!

Tiếng đóng cửa mạnh vang lên khiến Đường Vy không khỏi giật nẩy mình. Cô đứng yên một lúc lâu, đôi mắt cũng hiện rõ lên sự buồn bã. Đã biết anh không yêu cô, nhưng khi bị đối xử lạnh nhạt cô vẫn không khỏi cảm thấy nhói lòng.

Trong phòng sách, Cố Tranh ngồi ở bàn làm việc, anh cúi thấp đầu, hai tay che chắn khuôn mặt điển trai của mình. Anh đang cười sao? Đang vui sao? Không phải, anh đang buồn, ánh mắt hiện lên sự đau khổ. Thật thảm hại mà. Anh dày vò cô nhưng cũng đang dày vò chính bản thân mình. Cô đau khổ, tổn thương thì anh cũng phải chịu đựng điều đó gấp nhiều lần.

Anh yêu cô rất nhiều. Trong trái tim anh, cô chiếm chọn mọi ngóc ngách, thấy cô đau khổ, anh nào có thể vui nổi. Mỗi lần dày vò, tổn thương cô xong, trái tim anh đều đau đớn như bị ai đó bóp nát thành nhiều mảnh vậy. Rất đau đớn.

Đây mà là trả thù sao? Anh chỉ đang dày vò chính bản thân mình mà thôi. Anh chỉ đang làm khổ người anh yêu và làm khổ chính bản thân mình. Anh đáng ra đã có thể có được một cuộc sống hạnh phúc, nhưng mà anh lại tự tay vứt bỏ nó.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đan xen giữa hận và yêu yêu và hận, một mặt anh trả thù nhưng một mặt anh vẫn âm thầm quan tâm chăm sóc cho vợ, dù bề ngoài anh vẫn cứ tỏ vẻ lạnh lùng thờ ơ. Anh trả thù vì trong lòng anh chưa cởi bỏ được khúc mắc... và đây cũng chính là cách anh tự dày vò đầy đọa chính bản thân.

2024-11-29

12

Dung Trần Thị Kim

Dung Trần Thị Kim

Vì thù hận, vì cố chấp mà

2024-10-17

0

💯Lan nè🥰

💯Lan nè🥰

Đúng z👍🏻

2024-09-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2 Chương 2: Chất Vấn
3 Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4 Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5 Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6 Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7 Chương 7: Giải Thích
8 Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9 Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10 Chương 10: Bị Bỏng
11 Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12 Chương 12: Hiểu Lầm
13 Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14 Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15 Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16 Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17 Chương 17: Trầm Cảm
18 Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19 Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20 Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21 Chương 21: Bị Thương
22 Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23 Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24 Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25 Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26 Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27 Chương 27: Nói Dối
28 Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29 Chương 29: Hối Hận
30 Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31 Chương 31: Dứt Khoát
32 Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33 Chương 33: Tiệc Chia Tay
34 Chương 34: Tính Kế
35 Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36 Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37 Chương 37: Tự Tử
38 Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39 Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40 Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41 Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2
Chương 2: Chất Vấn
3
Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4
Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5
Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6
Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7
Chương 7: Giải Thích
8
Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9
Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10
Chương 10: Bị Bỏng
11
Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12
Chương 12: Hiểu Lầm
13
Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14
Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15
Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16
Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17
Chương 17: Trầm Cảm
18
Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19
Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20
Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21
Chương 21: Bị Thương
22
Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23
Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24
Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25
Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26
Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27
Chương 27: Nói Dối
28
Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29
Chương 29: Hối Hận
30
Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31
Chương 31: Dứt Khoát
32
Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33
Chương 33: Tiệc Chia Tay
34
Chương 34: Tính Kế
35
Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36
Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37
Chương 37: Tự Tử
38
Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39
Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40
Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41
Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play