Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy

Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp chiếu rọi khắp nơi, những bông hoa, cây cối đua nhau đón lấy những ánh nắng ấm áp.

Đường Vy từ từ mở mắt, mùi thuốc khử trùng sộc thẳng vào mũi cô khiến cô vô thức nhíu mày.

Cảnh vật trước mắt từ mô hồ dần dần trở nên rõ nét. Đường Vy chống tay, gượng dậy khỏi chiếc giường đơn trong bệnh viện. Cô nhìn xung quanh, cất tiếng.

- Bệnh viện?

Đường Vy cúi xuống, trên người cô không còn là bộ váy cưới ướt áp, bẩn thỉu mà là một bộ đồ bệnh nhân màu xanh lam.

Hôm qua, do rầm mưa cộng thêm mặc bộ ướt suốt một thời gian dài khiến cơ thể phát sốt cao.

Đường Vy đưa tay lên, khẽ xoa thái dương của mình. Cô không nhớ vì sao cô lại ở đây? Ai đưa cô vào? Những câu hỏi không ngừng xuất hiện trong tâm trí cô, khiến đầu cô bỗng chốc nhói lên.

Cạch!

Cánh cửa phòng bệnh được mở ra. Một y tá bước vào.

Y tá nhìn cô, bước đến gần cô, vừa bước vừa nhẹ nhàng nói.

- Cô vẫn còn đang sốt, nằm xuống nghỉ ngơi đi.

Y tá đỡ Đường Vy nằm xuống giường, cẩn thận đắp lại chăn cho cô. Y tá nhìn cô, mỉm cười nói.

- Cô đúng là có phúc thật đấy. Chồng cô đối xử với cô thật tốt. Đêm qua, chồng cô thức trắng đêm chăm sóc cho cô đấy. Bây giờ đang đi mua đồ ăn sáng cho rồi đó.

 Người gì đâu vừa đẹp trai, lại chu đáo, còn yêu thương vợ nữa.

Y tá nhìn cô, trong đôi mắt đầy sự ngưỡng mộ, ngưỡng mộ cô có một người chồng tuyệt vời.

Đường Vy nghe được những tán thưởng của ý tá, đôi môi cô nở nụ cười trừ. Cô không hề cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc mà lại có chút hoài nghi. Hắn hận cô mà, vì cô là con gái của người đã khiến gia đình hắn tấn nát, khiến hắn chịu khổ cực bao nhiêu năm. Sự chăm sóc tận tâm của Cố Tranh dành cho cô liệu có phải là diễn không? Trong sự chăm sóc tận tâm đó có bao nhiêu phần là thật lòng?

Cạch!

Cánh cửa lại lần nữa được mở ra. Cố Tranh mang theo một phần cháo nóng hổi bước vào. Anh bước đến bên cạnh giường, liếc mắt nhìn y tá. Y tá hiểu ý, nhanh chóng quay người rời đi.

Cố Tranh đặt bát cháo nóng hổi đang bốc khói nghi ngút xuống chiếc tủ bên cạnh giường.

Đường Vy nhìn bát cháo, nở nụ cười nhẹ. 7 năm rồi, lần nào cô ốm, anh cũng mua một phần cháo trắng như vậy. Cẩn thận đút cho cô ăn hết phần cháo. Nhưng đó là 7 năm trước, hắn đang vào vai một người bạn trai tốt, còn bây giờ hắn không cần diễn nữa, không biết có chăm sóc cô như vậy nữa không? Chắc là không rồi.

Cố Tranh kéo lấy chiếc ghế bên cạnh giường, ngồi xuống, hai tay khoanh lại trước ép, dáng vẻ cao cao tại thượng nhìn cô. Giọng điệu ra lệnh.

- Tự ăn đi.

Đường Vy khẽ cười, gương mặt cô chứa đầy sự bình tĩnh. Cô biết ngay mà, anh sẽ không như 7 năm trước nữa, cẩn thận cô. Cô đưa tay, cầm lấy bát cháo nóng. Múc từng muỗng từng muỗng nhỏ đút vào miệng. Vị cháo trắng nhạt nhẽo, nhưng vào miệng cô, cô lại cảm thấy một vị đắng chua chát. Cô cũng không biết, là vị từ miệng của cô, hay là lòng của cô nữa.

Qua 10 phút. Đường Vy ăn hết bát cháo. Vị cháo thật là khó nuốt.

Cố Tranh lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt từ đầu đến cuối vẫn không chút thay đổi. Anh dùng giọng điệu cảnh cáo cất tiếng.

- Đường Vy! Mạng của cô thuộc về tôi. Sau này, cô nên ngoan ngoãn một chút. Nếu không, bà ngoại của cô...

Đường Vy nhướng mày, cô ngẩng đầu lên nhìn Cố Tranh, cầu xin.

- A Tranh! Bà ngoại em không có tội gì cả. Anh đừng gì hại bà ấy. Em cầu xin anh.

- Muốn bà cô an toàn, thì phải xem biểu hiện của cô.

Đường Vy cắn chặt môi, đôi bàn tay nắm chặt lại, thấp giọng đáp.

- Em biết rồi. Sau này, anh muốn hành hạ em thế nào cũng được. Chỉ xin anh đừng làm hại đến bà em.

Năm đó, sau khi mẹ cô gây ra tai nạn, đã chịu án tù chung thân. Từ đó, bà ngoại cô một tay nuôi cô lên, cho cô ăn học đoành hoàng. Nhưng cách đây một năm, bà cô bị bệnh, từ đó rơi vào hôn mê đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. Đối với cô, bà ngoại cô rất quan trọng. Nếu bà ấy cũng không còn, cô thực sự không thể nào chịu được.

Cố Tranh nhếch môi, một nụ cười khinh bỉ nói.

- Cô chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi. Thì người cô quan tâm sẽ được an toàn.

Đường Vy cúi thấp đầu, dáng vẻ như chấp nhận số phận, đáp.

- Em sẽ ngoan ngoãn.

Cố Tranh là chủ của một tập đoàn lớn, tập đoàn Z&W một tập đoàn về công nghệ thông tin lớn nhất thành phố. Tập đoàn do Cố Tranh và Đường Vy gây dựng suốt 7 năm qua. Nhưng cách đây một tháng, vì để tiện chăm sóc cho Cố Tranh, cô đã xin nghỉ việc, toàn tâm toàn ý ở nhà chăm sóc cho Cố Tranh.

Thế lực của Cố Tranh rất lớn, bây giờ cô lại không có gì trong tay, không cách nào có thể bảo vệ được bà ngoại cô. Bây giờ muốn bà ngoại cô an toàn, cô chỉ còn một cách duy nhất, là nghe theo lời của Cố Tranh.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đường Vy yêu và tin tưởng anh là thế nhưng anh lại dùng cách tệ nhất để đáp lại tình yêu của cổ. Anh còn dùng chính người thân của cổ để buộc cổ phải nghe lời... Vì người bà ythg mà ĐV đang phải gánh cái tội mà cổ ko gây nên/Speechless/

2024-11-29

11

Dung Trần Thị Kim

Dung Trần Thị Kim

Tin tưởng người mình yêu mà

2024-10-17

0

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Anh thì hay rồi cty thì cả hai cùng gầy dựng mà bây giò anh lấy nó lắm sức mạnh để uy hiếp vợ mình

2024-09-18

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2 Chương 2: Chất Vấn
3 Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4 Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5 Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6 Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7 Chương 7: Giải Thích
8 Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9 Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10 Chương 10: Bị Bỏng
11 Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12 Chương 12: Hiểu Lầm
13 Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14 Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15 Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16 Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17 Chương 17: Trầm Cảm
18 Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19 Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20 Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21 Chương 21: Bị Thương
22 Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23 Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24 Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25 Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26 Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27 Chương 27: Nói Dối
28 Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29 Chương 29: Hối Hận
30 Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31 Chương 31: Dứt Khoát
32 Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33 Chương 33: Tiệc Chia Tay
34 Chương 34: Tính Kế
35 Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36 Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37 Chương 37: Tự Tử
38 Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39 Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40 Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41 Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Hôn Lễ Không Có Chú Rể
2
Chương 2: Chất Vấn
3
Chương 3: Cảnh Cáo Đường Vy
4
Chương 4: Đưa Người Phụ Nữ Khác Đến Tập Đoàn
5
Chương 5: Mục Đích Của Cố Tranh
6
Chương 6: Đường Vy Nhập Viện
7
Chương 7: Giải Thích
8
Chương 8: Quan Tâm Đường Vy
9
Chương 9: Tự Dày Vò Chính Mình
10
Chương 10: Bị Bỏng
11
Chương 11: Gặp Lại Hoắc Hành
12
Chương 12: Hiểu Lầm
13
Chương 13: Đêm Tân Hôn Muộn Màng
14
Chương 14: Ý Nghĩ Muốn Chết
15
Chương 15: Mong Ước Của Cố Tranh
16
Chương 16: Để Trương Diệu Vân Làm Thư Ký
17
Chương 17: Trầm Cảm
18
Chương 18: Tiệc Sinh Nhật Hoắc Gia
19
Chương 19: Tình Cảm Của Hoắc Hành
20
Chương 20: Anh Không Xứng Với Tình Cảm Của Cô Ấy
21
Chương 21: Bị Thương
22
Chương 22 : Khao Khát Tự Do
23
Chương 23: Âm Thầm Quan Tâm
24
Chương 24: Sự Tử Tế Cuối Cùng
25
Chương 25: Cưỡng Ép Qua Đêm
26
Chương 26: Đưa Đường Vy Đi
27
Chương 27: Nói Dối
28
Chương 28: Phát Hiện Sự Thật
29
Chương 29: Hối Hận
30
Chương 30: Trở Lại Tập Đoàn
31
Chương 31: Dứt Khoát
32
Chương 32: Mời Dự Tiệc Chia Tay
33
Chương 33: Tiệc Chia Tay
34
Chương 34: Tính Kế
35
Chương 35: Đề Nghị Ly Hôn
36
Chương 36: Trương Diệu Vân Bị Bắt
37
Chương 37: Tự Tử
38
Chương 38: Đồng Ý Trở Lại Bên Cạnh
39
Chương 39: Mang Cơm Trưa Cho Cố Tranh
40
Chương 40: Gặp Bố Mẹ Cố Tranh
41
Chương 41: Kết Thúc Viên Mãn
42
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play