Chương 19: Vén áo khoe thân

Xe đạp cũ thắng két một tiếng chói tai. Tô Khiết Tử giật mình, chới với ngã về phía đằng trước, cái trán nhỏ có vết thương đâm sầm vào cái lưng dày rộng. 

Phó Thời Miễn chẳng để ý đến cơn đau tê dại ở sau lưng, cổ anh cứng ngắc quay đầu nhìn cô gái nhỏ:

- Cậu tới đó làm gì? 

Tô Khiết Tử khó hiểu nhếch mày nhìn anh:

- Giờ cậu chở tớ về sẽ tốn thời gian đi làm, vả lại lát tớ còn phải tự đến trường nữa, mất thêm tiền xe. Không bằng tớ với cậu đi học chung đi, tiết kiệm thời gian và tiền bạc. 

Nói hết câu, cô ngẫm nghĩ một giây lại nói tiếp:

- Lát tớ mời cậu ăn sáng. 

Phó Thời Miễn chẳng cần phần ăn sáng cô bao, anh chỉ sợ cô không quen ngồi ở chỗ lạ. Anh làm việc đặc thù, toàn đi giao hàng bên ngoài nên rất ít ngồi tại cửa hàng. Anh sợ cô ngồi một mình sẽ thấy nhàm chán.

- Cậu không quen chỗ làm của tôi đâu. 

- Không sao. Mau đi nhanh thôi. 

Tô Khiết Tử ngồi ở yên sau, mông đẩy đẩy khiến xe lắc lư nhẹ. Phó Thời Miễn căn bản không có cơ hội thắng cô. Anh chép miệng quay đầu nhìn về phía trước, hai chân dài dùng sức đạp bánh xe. 

Trước cửa hàng tiện dụng, thùng hàng lớn nhỏ chất chứa nhiều trước cửa. Hôm nay là ngày nhập hàng mới, bởi vậy Phó Thời Miễn nhận việc bốc xếp, lương được tính theo thùng nên rất cao. 

Phó Thời Miễn hiện tại mặc cái áo thun đen đã bạc màu. Anh xoay cổ tay lấy sức, rồi luôn tay luôn chân khiêng từng thùng vào kho hàng. 

Tô Khiết Tử ngồi ở một góc trong cửa hàng, cửa hàng chủ yếu bán nước đóng chai và trái cây tươi. Lúc sáng Phó Thời Miễn phụ trách giao nước cho những quán ăn đã đặt đơn trước, hoặc là những hộ gia đình. 

Còn về trái cây, thì sẽ có người chạy xe ba gác giao hàng, Phó Thời Miễn chỉ cần đạp xe đạp giao nước là được. Ngày nào cần bốc vác thì bốc. 

Tô Khiết Tử chống cằm nhìn Phó Thời Miễn đi tới lui từ trong ra ngoài. Suốt một tiếng hơn, ngay cả ngụm nước anh cũng chẳng thèm uống. 

Vì là ăn lương sản phẩm, Phó Thời Miễn càng tích cực làm việc. Đến mức anh quên Tô Khiết Tử vẫn đang ngồi chờ anh trong một góc nhỏ. 

Trời sáng sớm 6 giờ, sương lạnh toả ra khắp nơi. Thế mà cả người Phó Thời Miễn vẫn thấm đẫm mồ hôi. 

Anh vén áo thun lên lau khuôn mặt bị ướt. Cơ bụng rắn chắc của tuổi thiếu niên lộ ra. Vừa hay anh đứng xéo ở cửa ra vào, đủ để cho Tô Khiết Tử nhìn trọn vẹn không xót phần múi nào. 

Sốc quá! Sốc toàn tập. 

Tô Khiết Tử không ngờ thanh niên 17 tuổi này phát dục tốt thật đấy. Nhìn tướng tá rắn rỏi gấp ngàn lần so với dáng người công tử ẻo lả kia của Đàm Khương. 

Cô nhìn lướt lên trên, từ trái cổ to đầy nam tính, cho đến chiếc cằm góc cạnh mạnh mẽ. Nhìn kỹ lại thì nhan sắc của Phó Thời Miễn rất tốt, ngũ quan hài hoà, chính trực.

Có lẽ vì bươn trải từ sớm, nên anh không mang theo nét non nớt như những thanh niên 17, 18 tuổi khác. 

Tô Khiết Tử nhìn Phó Thời Miễn chằm chằm, đến mức Phó Thời Miễn rùng người nhìn về phía cô. Anh quên mất vẫn còn con gái ở đây. 

Hơi xấu hổ bỏ áo xuống, anh còn vô thức vuốt thẳng mép áo. 

Thật ra Tô Khiết Tử mắt chăm chú thế thôi, chứ đầu óc cô đã trống rỗng từ giây trước. Hồi sau đến khi nghe tiếng ho nhẹ của Phó Thời Miễn, cô mới hoàn tỉnh lại. 

Thầm nghĩ trong đầu, chẳng biết vì sao kiếp trước có bạn học nam này cùng lớp mà cô chẳng nhận ra. Nếu để phải theo đuổi và kết hôn thì ít nhất cũng nên chọn người cần cù, chịu khó và có chí cầu tiến như Phó Thời Miễn mới tốt. 

Chẳng giống thiếu gia Đàm Khương kia. 

Theo cô nhớ thì cuộc đời của anh ta trải qua rất êm đêm. Chỉ có khi tốt nghiệp xong, ông nội Đàm rèn luyện anh ta trở thành người kế thừa, anh ta ngày nào cũng mặt mày mệt mỏi không chịu học tập. 

Còn cô thì thấy anh ta mệt liền đau lòng. Hận không thể gánh vác cùng anh. Sau này ông nội Đàm mất, anh ta cũng được trao quyền thừa kế một cách nhanh chóng. 

Có vài lần công ty suýt nữa thua lỗ, may mà vẫn còn mấy lão già là người đồng hành lâu năm với ông nội Đàm, sợ công ty mà ông ấy tâm huyết bị rơi bại trong tay đứa cháu ngu ngốc, nên họ không ít lần đứng sau lưng hỗ trợ Đàm Khương. 

Khi đó cô còn thầm mắng họ là cáo già, cố ý chê bai người tài năng như Đàm Khương và muốn đẩy anh ra khỏi công ty.

Giờ nghĩ lại chỉ muốn cười mỉa mai bản thân mình.

- Sao mà tồi thế không biết! 

Tô Khiết Tử vô thức buông lời trong đầu ra khỏi miệng, vừa đúng lúc Phó Thời Miễn đi lại gần cô, trên tay cầm theo ly sữa vừa được hâm nóng. 

Bước chân của anh khựng lại, vẻ mặt thiếu tự nhiên. 

Lẽ nào anh sơ ý vén áo, hành đồng này vô tình vô lễ với Tô Khiết Tử, nên cô đang mắng anh hả? 

Ly sữa trên tay chẳng biết có nên tiếp tục đưa tới cho cô hay không. Anh sợ cô sẽ bĩu môi chê ly bẩn không uống.

Thấy có bóng người trước mặt, Tô Khiết Tử ngước mắt nhìn Phó Thời Miễn, tự nhiên nở nụ cười ngọt ngào.

- Cậu xong việc rồi sao?

Phó Thời Miễn siết chặt ly nước trong tay, hơi nóng làm đỏ cả lòng bàn tay nhưng anh chẳng có cảm giác đau đớn gì.

Anh máy móc đáp lời:

- Vẫn chưa xong, còn một đơn đi giao hàng gần đây.

- Được thôi, tớ đợi cậu.

Tô Khiết Tử không ngại chờ đợi, dù sao cô cũng đang rất rảnh. Cô phải cố níu kéo cảm tình với anh, để giúp anh và Phó Chi tránh được kiếp nạn đổ máu kia, chỉ có cách thân thiết như bạn bè mới dễ giúp đỡ nhau được.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Cũng mong lần này TKT có thể thay đổi được nhiều thứ để bi kịch ko lần nữa xảy ra, ko đi vào vết xe đổ cũ.

2024-10-26

8

Khang Hỷ

Khang Hỷ

/Chuckle//Chuckle//Chuckle//Chuckle/

2024-10-25

0

Sứa nhỏ

Sứa nhỏ

Chăm chỉ /Determined//Determined/

2024-10-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Con hoang
2 Chương 2: Thề với trời cao biển rộng...
3 Chương 3: Thú nhận
4 Chương 4: Phó Chi
5 Chương 5: Vẫn còn sớm
6 Chương 6: Có học thì văn ngu ngốc
7 Chương 7: Chép bài
8 Chương 8: Có duyên với người đói bụng
9 Chương 9: Quyết tâm xé mặt
10 Chương 10: Tìm được Cao Niểu Niểu
11 Chương 11: Tố cáo
12 Chương 12: Rung động vì dáng vẻ này...
13 Chương 13: Hồi ức giằng xé trái tim
14 Chương 14: Từng đi tù và bị xử bắn
15 Chương 15: Ám ảnh cái chết
16 Chương 16: Anh em thật sao?
17 Chương 17: Tai nạn xe
18 Chương 18: Gia sư
19 Chương 19: Vén áo khoe thân
20 Chương 20: Ổ cóng và ổ chó
21 Chương 21: Trêu ghẹo người thẳng tính
22 Chương 22: Nháy mắt cầu cứu
23 Chương 23: Ghen ghét
24 Chương 24: Thành công nhận gia sư
25 Chương 25: Đồng cảm giác
26 Chương 26: Mời cậu ly hồng trà
27 Chương 27: Làm nũng
28 Chương 28: Đổi trắng thay đen
29 Chương 29: Sự tê dại len lỏi
30 Chương 30: Đồ trẻ sơ sinh
31 Chương 31: Sự yếu đuối của người mẹ
32 Chương 32: Tiệm xăm Ra'fin
33 Chương 33: Hơi ấm vỗ về
34 Chương 34: Khóc cũng rất xinh đẹp
35 Chương 35: Trái tim đập chậm
36 Chương 36: Ba mẹ ruột?
Chapter

Updated 36 Episodes

1
Chương 1: Con hoang
2
Chương 2: Thề với trời cao biển rộng...
3
Chương 3: Thú nhận
4
Chương 4: Phó Chi
5
Chương 5: Vẫn còn sớm
6
Chương 6: Có học thì văn ngu ngốc
7
Chương 7: Chép bài
8
Chương 8: Có duyên với người đói bụng
9
Chương 9: Quyết tâm xé mặt
10
Chương 10: Tìm được Cao Niểu Niểu
11
Chương 11: Tố cáo
12
Chương 12: Rung động vì dáng vẻ này...
13
Chương 13: Hồi ức giằng xé trái tim
14
Chương 14: Từng đi tù và bị xử bắn
15
Chương 15: Ám ảnh cái chết
16
Chương 16: Anh em thật sao?
17
Chương 17: Tai nạn xe
18
Chương 18: Gia sư
19
Chương 19: Vén áo khoe thân
20
Chương 20: Ổ cóng và ổ chó
21
Chương 21: Trêu ghẹo người thẳng tính
22
Chương 22: Nháy mắt cầu cứu
23
Chương 23: Ghen ghét
24
Chương 24: Thành công nhận gia sư
25
Chương 25: Đồng cảm giác
26
Chương 26: Mời cậu ly hồng trà
27
Chương 27: Làm nũng
28
Chương 28: Đổi trắng thay đen
29
Chương 29: Sự tê dại len lỏi
30
Chương 30: Đồ trẻ sơ sinh
31
Chương 31: Sự yếu đuối của người mẹ
32
Chương 32: Tiệm xăm Ra'fin
33
Chương 33: Hơi ấm vỗ về
34
Chương 34: Khóc cũng rất xinh đẹp
35
Chương 35: Trái tim đập chậm
36
Chương 36: Ba mẹ ruột?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play