Chương 5: Mảnh Ghép Bí Ẩn
Khi ánh sáng ban mai rọi qua các tấm kính của văn phòng, Alaric đã ngồi trước máy tính từ rất sớm, thấm đẫm trong các tài liệu về Lucien Devereux. Trên bàn làm việc, các tờ giấy rời được vương vãi khắp nơi, mỗi tờ lại mang một thông tin quan trọng mà anh đã thu thập được trong những giờ qua. Anh cảm thấy như mình đang lặn sâu vào một đại dương thông tin, và để tìm ra sự thật, anh cần phải điều chỉnh con thuyền của mình để không bị đắm chìm.
Một bức ảnh của Lucien, chụp trong một hội nghị khoa học trước đây, nằm ngay trên bàn. Trong bức ảnh, Lucien với vẻ ngoài trẻ trung và năng động, một nụ cười tự tin cùng đôi mắt sắc bén. Alaric không thể hiểu được làm sao một người có vẻ sáng sủa như vậy lại có thể rời bỏ Cresswell, người mà mọi người đều tôn sùng và ngưỡng mộ. Chắc chắn có điều gì đó không ổn.
Quyết tâm tìm ra Lucien, Alaric bắt đầu tìm kiếm thông tin về các hội nghị khoa học gần đây, nơi Lucien có thể tham dự. Sự tập trung của anh bị cắt đứt bởi tiếng chuông điện thoại vang lên. Alaric chớp mắt, nhìn về phía điện thoại, rồi nhấc máy lên.
“Alaric Wagner,” anh nói với giọng chuyên nghiệp.
“Chào bạn, Alaric,” một giọng nói nữ vang lên. “Tôi là Sophia, một đồng nghiệp cũ của Lucien. Tôi nghe nói bạn đang tìm kiếm anh ấy.”
Alaric ngay lập tức cảm thấy hồi hộp. “Đúng vậy. Bạn có thể cho tôi biết thêm về Lucien không? Tôi cần biết lý do tại sao anh ta lại rời khỏi Cresswell.”
“Tôi không chắc mình có thể giúp bạn,” Sophia thở dài. “Nhưng Lucien đã từng là một người rất nhiệt huyết với nghiên cứu. Sau đó, đột nhiên, anh ấy thay đổi. Có lẽ bạn nên biết, không chỉ Cresswell mà nhiều người trong ngành đã thấy Lucien ngày càng trở nên kỳ lạ.”
“Kỳ lạ như thế nào?” Alaric hỏi, không bỏ lỡ cơ hội.
“Anh ấy dường như đang bị ám ảnh bởi một dự án mà không ai biết. Có lần, trong một cuộc họp, anh ấy đã nói về việc thử nghiệm một hợp chất mới có thể giúp kiểm soát tâm trí con người. Từ đó trở đi, mọi thứ đã trở nên khác biệt,” Sophia nói.
“Bạn có biết tên của hợp chất không?” Alaric hỏi.
“Không, tôi không nhớ. Nhưng bạn nên tìm hiểu kỹ. Có điều gì đó mà nhiều người không thể giải thích được về Lucien và những gì anh ấy đã thử nghiệm,” Sophia đáp.
Alaric cảm thấy như mình vừa nhận được một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh. Lucien không chỉ là một người biến mất, mà có thể là một người đang thí nghiệm với những thứ mà người khác không dám chạm vào.
“Cảm ơn bạn, Sophia,” Alaric nói. “Nếu bạn nhớ thêm thông tin nào, hãy liên hệ với tôi.”
Sau cuộc điện thoại, Alaric cảm thấy mình cần phải hành động ngay lập tức. Anh mở máy tính và tìm kiếm địa chỉ cuối cùng mà Lucien được biết đến. Một địa chỉ ở ngoại ô thành phố, trong một khu vực hẻo lánh, nơi mà sự sống dường như tạm ngừng lại.
Một vài giờ sau, Alaric lái xe đến khu vực đó, lòng đầy nghi ngờ. Đường vào nhà Lucien quanh co và xóc nảy, hai bên đường là những cánh rừng rậm rạp. Khi đến nơi, anh nhìn thấy một ngôi nhà cũ kỹ, với các bức tường bị nứt nẻ và cửa sổ bám đầy bụi. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự sống bên trong, nhưng một cảm giác không yên trong lòng khiến anh phải bước vào.
Cánh cửa gỗ nặng nề kêu lên khi Alaric đẩy mở. Bên trong tối tăm và mờ mịt, ánh sáng duy nhất là từ những khe hở giữa các tấm gỗ. Không khí nặng nề với mùi ẩm mốc và mùi thuốc hóa học nhẹ nhẹ. Alaric kéo cao cổ áo, quyết tâm không để sự sợ hãi ảnh hưởng đến mình.
Anh bắt đầu đi qua từng căn phòng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của Lucien. Căn phòng đầu tiên chứa đầy những dụng cụ thí nghiệm, những ống nghiệm và chai lọ bày bừa. Alaric lục lọi qua các tài liệu, phần lớn trong số đó là những ghi chép vô nghĩa về các thí nghiệm, nhưng một vài tài liệu thu hút sự chú ý của anh. Một trong số đó đề cập đến "Hợp chất X", được mô tả là một loại hóa chất có thể kích thích tiềm thức con người, cho phép điều khiển cảm xúc và hành vi.
“Điều này không thể,” Alaric thầm nghĩ. Nếu Hợp chất X thật sự tồn tại và Lucien đã thành công trong việc tạo ra nó, điều này có thể giải thích mọi thứ — từ cái chết của Cresswell cho đến sự biến mất bí ẩn của Lucien. Nhưng tại sao lại không có ai đề cập đến nó?
Điều tra tiếp tục, Alaric tìm thấy một phòng thí nghiệm nhỏ hơn, nơi Lucien có vẻ đã làm việc riêng. Mọi thứ ở đây có vẻ hỗn độn, với các trang tài liệu bị xé rời và những dụng cụ đã cũ. Một mảnh giấy đặc biệt thu hút sự chú ý của Alaric — đó là một biểu đồ phức tạp với các công thức hóa học, cùng với một bức ảnh của một người phụ nữ trẻ. Người phụ nữ trong bức ảnh có vẻ quen thuộc, nhưng Alaric không thể nhớ tên cô. Có lẽ cô ta đã có một vai trò quan trọng trong cuộc đời Lucien.
Khi đang xem xét bức ảnh, Alaric chợt nghe thấy tiếng động từ bên ngoài. Anh vội vàng thu dọn tài liệu và quay ra. Một chiếc xe ô tô đen dừng lại trước ngôi nhà. Alaric cảm thấy tim mình đập thình thịch. Anh cần phải ra ngoài ngay lập tức.
Bước nhanh vào bóng tối, Alaric chạy về phía cây cối gần đó, tìm nơi ẩn náu. Những tiếng nói vọng lại từ chiếc xe, khiến anh căng thẳng. Anh có thể nghe thấy một giọng nói nam, đầy uy quyền. “Chúng ta không thể để hắn phát hiện ra mọi thứ. Tìm kiếm khắp nơi và đảm bảo rằng không có dấu vết nào còn lại.”
Alaric thầm cảm thấy lạnh sống lưng. Ai đó đã đến đây tìm Lucien và đang muốn che giấu điều gì đó. Liệu họ có đang nói đến anh? Anh phải làm gì đó để bảo vệ bản thân và tìm ra sự thật.
Nằm lẩn khuất trong bóng tối, Alaric biết rằng mình đã bước vào một cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi, nơi mà sự thật và dối trá đan xen, và những bóng ma của quá khứ đang chực chờ bùng nổ. Giờ đây, anh phải rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, và tìm cách liên hệ với Clara để thảo luận về những gì anh đã khám phá ra.
Khi những người đàn ông trong xe bước ra, Alaric cảm thấy một nỗi lo lắng tột độ. Anh đã chạm vào một mảnh ghép nguy hiểm trong một trò chơi mà anh không hề biết luật. Và giờ, anh có thể đã trở thành mục tiêu trong một cuộc truy đuổi đầy bất ngờ.
Updated 54 Episodes
Comments