Chương 10: Nhập Vai
Ánh sáng mờ ảo của buổi sáng sớm len lỏi qua những khe cửa sổ cũ kỹ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Alaric, Clara, và Viktor ngồi lại với nhau trong căn hộ trống, nơi đã trở thành một căn cứ tạm thời cho họ. Những kế hoạch họ vạch ra trong đêm qua đang dần được hiện thực hóa.
“Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu,” Alaric nói, giọng nói đầy quyết tâm. “Tôi đã chuẩn bị tất cả để thâm nhập vào tổ chức. Viktor, bạn đã tạo ra danh tính giả cho tôi chưa?”
“Đúng rồi,” Viktor trả lời, mở chiếc máy tính cũ kỹ ra và trình bày những thông tin. “Đây là hồ sơ của bạn. Một kỹ sư hóa học, vừa tốt nghiệp. Tên là Anton Keller. Rất thuyết phục.”
“Nghe có vẻ ổn,” Alaric gật đầu, cảm thấy sự hồi hộp tràn ngập trong lòng. “Còn Clara?”
“Tôi sẽ theo dõi từ xa, sử dụng những thiết bị mà Viktor đã chuẩn bị,” Clara đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi sẽ cố gắng kết nối với những người khác trong tổ chức để thu thập thêm thông tin.”
“Chúng ta phải luôn giữ liên lạc,” Viktor nhấn mạnh. “Đừng để lộ ra bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chúng ta không phải là một phần của tổ chức.”
“Đúng vậy,” Alaric đồng ý. “Bây giờ là lúc để hành động.”
---
Một giờ sau, Alaric đã thay đổi diện mạo của mình. Hắn mặc một bộ đồ công sở tối màu, tóc vuốt gọn gàng, và vẻ ngoài trông rất nghiêm túc. Với chiếc thẻ nhân viên giả trong tay, hắn tự tin bước ra ngoài.
Mọi thứ xung quanh có vẻ bình thường, nhưng Alaric cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Mỗi bước đi đều là một canh bạc. Hắn di chuyển đến khu vực tổ chức, một tòa nhà lớn với sự bảo vệ nghiêm ngặt. Khi đến nơi, hắn cố gắng không để lộ ra sự lo lắng.
“Halt! Ai đó?” Một nhân viên bảo vệ ngăn Alaric lại.
“Anton Keller, kỹ sư mới,” Alaric đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tôi được chỉ định đến đây để bắt đầu công việc.”
“Giấy tờ của bạn,” nhân viên bảo vệ yêu cầu. Alaric lôi thẻ nhân viên giả ra và đưa cho hắn. Sau vài giây căng thẳng, nhân viên bảo vệ kiểm tra và gật đầu. “Được rồi, bạn có thể vào.”
Bước vào tòa nhà, Alaric cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Không khí căng thẳng, những người làm việc đều trông nghiêm túc và bận rộn. Hắn đi qua những hành lang dài, cố gắng ghi nhớ mọi thứ xung quanh.
“Mọi người đều tập trung vào công việc,” Alaric tự nhủ, cảm giác như mình đang lén lút vào một cuộc trò chơi nguy hiểm. Hắn đã nhận ra rằng nơi đây không chỉ là một tổ chức bình thường mà còn là trung tâm của những thí nghiệm vô nhân đạo.
“Hãy tìm hiểu xem những thí nghiệm này đang diễn ra như thế nào,” Alaric nghĩ, và tiếp tục di chuyển đến khu vực văn phòng.
Đến phòng làm việc, Alaric mở cửa và bước vào. Hắn nhìn quanh, những tài liệu chất đống trên bàn làm việc, máy tính đang hoạt động với các biểu đồ và số liệu không thể hiểu nổi.
“Tôi cần phải tìm ra thông tin quan trọng,” Alaric tự nhủ, bắt đầu kiểm tra những tài liệu trên bàn. Hắn thấy một số báo cáo về những thí nghiệm, có ghi chú về các đối tượng và kết quả. Mỗi trang đều có một câu chuyện khủng khiếp về sự tàn nhẫn của tổ chức.
“Tôi phải chụp lại những tài liệu này,” Alaric quyết định, mở điện thoại và chụp hình. Nhưng ngay lúc đó, hắn nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.
“Anton!” Một người đàn ông bước vào phòng, giọng nói lớn và tự tin. “Bạn đã đến! Chúng ta có nhiều việc cần bàn.”
Alaric cảm thấy hồi hộp. Hắn quay lại và mỉm cười. “Tôi đã đến rồi, thưa ngài.”
Người đàn ông, có vẻ là một quản lý, bắt đầu nói về các dự án hiện tại. Hắn cố gắng tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng tâm trí vẫn đang căng thẳng lo lắng về việc bị phát hiện.
“Chúng ta đang trong giai đoạn cuối của một thí nghiệm lớn,” người quản lý nói. “Đây sẽ là bước ngoặt trong việc ứng dụng công nghệ sinh học. Bạn sẽ được tham gia vào nhóm nghiên cứu.”
“Thật tuyệt! Tôi rất mong được làm việc cùng mọi người,” Alaric trả lời, nhưng trong lòng hắn đang lo lắng về những điều sắp tới.
Khi cuộc trò chuyện tiếp tục, Alaric cố gắng tìm hiểu thêm về những thí nghiệm đang diễn ra. Hắn cảm thấy có điều gì đó không đúng, và sự tò mò ngày càng gia tăng.
Khi người quản lý rời khỏi phòng, Alaric nhanh chóng lục tìm những tài liệu khác. Hắn cần tìm ra bí mật của tổ chức này trước khi quá muộn.
“Tôi không thể chỉ đơn giản là rời đi mà không biết,” Alaric quyết tâm, trái tim đập nhanh. “Tôi sẽ tìm ra mọi thứ.”
Đột nhiên, hắn nghe thấy một tiếng động từ phía ngoài. Hắn quay lại, lo lắng nhìn ra cửa. Có ai đó đang đến gần. Hắn không có nhiều thời gian.
Alaric vội vàng nhét những tài liệu vào cặp của mình, sắp xếp lại đồ đạc và ngồi xuống, giả vờ như đang làm việc. Cửa mở ra, và một người phụ nữ bước vào, trông nghiêm túc và đầy quyền lực.
“Tôi nghe nói bạn là Anton, một kỹ sư mới?” cô hỏi, ánh mắt thăm dò.
“Đúng vậy, thưa cô. Tôi vừa bắt đầu công việc,” Alaric nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chúng ta có nhiều việc cần làm. Tôi hy vọng bạn sẽ đóng góp vào những thí nghiệm quan trọng này,” cô nói, nhưng Alaric cảm thấy có điều gì đó không đúng.
“Mọi thứ sẽ ổn thôi,” hắn tự nhủ, nhưng một phần trong hắn vẫn cảm thấy bất an.
Khi cuộc trò chuyện tiếp tục, Alaric thận trọng lắng nghe từng từ mà cô nói. Mỗi thông tin đều có thể là một manh mối quý giá về tổ chức. Hắn biết rằng mình cần phải giữ vững tâm lý và không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy hắn không phải là một phần của họ.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Alaric không chỉ giữ lại những thông tin quý giá mà còn thu thập được một số tài liệu khác để tiếp tục nghiên cứu.
“Tôi cần phải trở lại với Clara và Viktor,” hắn nghĩ, lòng cảm thấy hối hả hơn bao giờ hết. Hắn sẽ phải rời khỏi đây trước khi bị phát hiện.
Trên đường trở về, Alaric cảm thấy căng thẳng. Hắn biết rằng mình đang ở giữa một âm mưu lớn, và mọi thứ không đơn giản như hắn tưởng. Nhưng hắn cũng nhận ra rằng bản thân đang gần hơn đến sự thật mà hắn đang tìm kiếm.
Khi bước ra khỏi tòa nhà, ánh sáng mặt trời lại làm hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn đã có những thông tin cần thiết, nhưng điều quan trọng hơn là hắn vẫn an toàn.
---
Khi gặp lại Clara và Viktor, Alaric cảm thấy như họ đang ở trong một cuộc chiến không có hồi kết. Họ đã phải chiến đấu với những bí mật, những con người và cả những thử nghiệm mà tổ chức đã thực hiện.
“Hãy cho tôi biết mọi thứ,” Clara nói, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Bạn đã tìm hiểu được gì?”
Alaric bắt đầu kể lại những gì hắn đã thấy và nghe, những thông tin quý giá về tổ chức. Hắn cảm thấy như những mảnh ghép của một bức tranh lớn đang dần được lộ ra.
“Nhưng tôi không thể tin rằng họ lại thực hiện những thí nghiệm như vậy,” Clara nói, mặt cô trở nên tối sầm. “Chúng ta cần phải chấm dứt điều này.”
“Đúng vậy,” Viktor đồng tình. “Chúng ta sẽ không để họ tiếp tục.”
Alaric cảm thấy sự quyết tâm trong lòng mình dâng trào. Hắn đã có đủ thông tin để bắt đầu cuộc chiến chống lại tổ chức này. Hắn biết rằng sẽ không dễ dàng, nhưng cùng nhau, họ sẽ tìm ra sự thật và chấm dứt mọi chuyện.
Kết Thúc Chương 10
Bạn muốn tiếp tục với diễn biến tiếp theo trong câu chuyện không?
Updated 54 Episodes
Comments