Chương 15: Thông Điệp Bị Đe Dọa
Màn đêm đã buông xuống, ánh sáng từ chiếc laptop trở thành điểm sáng duy nhất trong căn phòng cũ kỹ. Alaric, Clara và Viktor ngồi im lặng, lòng họ đan xen giữa sự hồi hộp và lo lắng. Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc từng giây như nhắc nhở họ rằng thời khắc quyết định đã gần kề.
“Bây giờ là lúc để chúng ta dũng cảm,” Alaric nói, giọng hắn trầm và đầy quyết tâm. “Mọi thứ đã sẵn sàng. Chúng ta không thể quay lại.”
Clara gật đầu, cô biết rõ tầm quan trọng của việc này. Họ không chỉ đang phát hành một video đơn giản; họ đang vạch trần một tổ chức tội phạm khổng lồ mà đã khống chế cuộc sống của nhiều người. Trong suốt quá trình chuẩn bị, Clara đã nghiên cứu nhiều tài liệu, thu thập những câu chuyện từ những nạn nhân mà họ đã tìm thấy. Cô hy vọng rằng, với thông điệp này, họ sẽ cứu được không chỉ bản thân mà còn nhiều người khác.
“Nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất,” Viktor nhắc nhở, gương mặt anh thể hiện rõ sự lo lắng. “Họ có thể sẽ phản ứng nhanh chóng.”
“Đúng vậy,” Alaric đồng ý. “Chúng ta không thể để sự ngại ngùng hoặc sợ hãi làm ảnh hưởng đến hành động của mình. Chúng ta đã chờ đợi quá lâu để lên tiếng.”
Clara đưa tay lên, bấm vào nút “Phát”. Màn hình sáng lên, và hình ảnh đầu tiên xuất hiện: một bức ảnh lớn với dòng chữ “SỰ THẬT VỀ TỔ CHỨC BÍ MẬT.” Âm thanh bắt đầu phát, và giọng nói của Alaric vang lên, đầy quyết tâm:
“Xin chào mọi người, tôi là Alaric, và hôm nay, tôi muốn nói về một tổ chức đã khống chế cuộc sống của nhiều người, trong đó có cả chúng tôi. Tổ chức này hoạt động trong bóng tối, và mục tiêu của chúng không chỉ là kiếm lợi nhuận, mà còn thao túng và tước đoạt đi quyền sống của con người…”
Hình ảnh hiện lên là những đoạn phim ngắn về tổ chức, những cuộc phỏng vấn với các nạn nhân mà họ đã ghi lại được. Clara cảm thấy trái tim mình thắt lại khi nhìn thấy những gương mặt mệt mỏi, những ánh mắt đầy hoang mang. Những câu chuyện đầy đau thương được kể lại, nhưng họ biết rằng không thể chần chừ nữa.
Trong khi video phát, Alaric để ý thấy gương mặt của Clara. Ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật lên sự kiên quyết và nỗi sợ hãi trong mắt cô. Hắn biết rằng cô đang cảm nhận được sức nặng của thông điệp này. Không chỉ là việc tiết lộ sự thật, mà còn là việc đưa ra ánh sáng những nỗi đau mà tổ chức đã gây ra.
Khi video đến đoạn cao trào, giọng nói của Alaric trở nên mạnh mẽ hơn: “Chúng tôi sẽ không còn im lặng nữa! Đến lúc chúng ta đứng lên và chiến đấu vì sự thật! Hãy cùng nhau vạch trần những bí mật này và bảo vệ những người không thể tự bảo vệ mình!”
Chỉ trong vài phút, video đã thu hút được hàng nghìn lượt xem. Cảm giác hồi hộp và lo lắng tràn ngập không gian khi họ thấy số người theo dõi tăng nhanh. Những tin nhắn từ những người xem bắt đầu xuất hiện trên màn hình, một số là lời động viên, một số khác thì nghi ngờ, nhưng tất cả đều tạo ra một cảm giác hồi sinh cho họ.
“Chúng ta đang làm điều này,” Clara nói, một nụ cười nhỏ nở trên môi. “Chúng ta thực sự đang làm điều này!”
“Chờ đã,” Viktor bất ngờ cắt ngang, ánh mắt anh trở nên nghiêm trọng. “Hãy nhìn kìa!”
Họ đều nhìn về phía màn hình, nơi những bình luận đang xuất hiện với tốc độ chóng mặt. Đột nhiên, một bình luận nổi bật lên: “Tôi biết các bạn đang ở đâu. Hãy cẩn thận. Tổ chức không tha cho bất kỳ ai!”
Trái tim Alaric thắt lại. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ!” Hắn hối hả nói. “Họ có thể đang theo dõi chúng ta!”
Cả ba nhanh chóng đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách vội vã. Không khí bên trong căn phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Họ không chỉ phải đối mặt với tổ chức mà giờ đây còn có thể là những kẻ khác đang bị tổ chức thao túng.
“Làm thế nào chúng ta có thể thoát?” Clara hỏi, giọng cô lộ rõ sự lo lắng.
“Chúng ta sẽ đi ra phía sau,” Alaric chỉ vào cửa sau của căn nhà cũ. “Đi qua sân sau và đi bộ về phía khu phố gần nhất. Ở đó, chúng ta có thể tìm một nơi ẩn náu.”
Họ nhanh chóng thoát ra khỏi căn nhà, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy căng thẳng. Alaric cảm thấy mồ hôi rịn trên trán khi họ chạy qua những con phố vắng vẻ, những tiếng động xung quanh như tiếng thở của chính cuộc sống. Hắn không thể ngừng nghĩ về những nguy hiểm mà họ vừa đối mặt. Liệu họ có thực sự thoát khỏi sự theo dõi của tổ chức?
Trên đường đi, Clara dừng lại một chút, khuôn mặt cô đầy lo âu. “Tại sao tổ chức lại phải làm như vậy?” cô hỏi. “Tại sao họ không chỉ im lặng và để chúng ta sống?”
“Bởi vì họ cần quyền lực,” Alaric đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Họ sợ hãi sự thật. Họ cần phải duy trì sự kiểm soát. Chúng ta phải tiếp tục chiến đấu.”
Cuối cùng, họ đến một quán cà phê nhỏ, nơi mà Alaric biết có một căn phòng nhỏ ẩn sau. Họ vào trong, cảm giác như vừa tìm được một nơi trú ẩn an toàn. Tình hình bên ngoài có vẻ yên tĩnh, nhưng trong lòng họ không thể yên lòng.
“Tôi sẽ đi tìm thông tin về tổ chức,” Alaric nói, nhấn mạnh từng từ. “Chúng ta không thể dừng lại. Chúng ta phải chuẩn bị cho bất kỳ sự phản ứng nào từ phía họ.”
Clara và Viktor đồng ý, và họ bắt đầu lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Alaric cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng lên trong lòng mình. Hắn đã chứng kiến những đau thương, những nỗi thống khổ mà tổ chức đã gây ra, và giờ đây, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày và công lý được thực thi.
Khi màn đêm dần buông xuống, họ quyết định tìm cách thu thập thông tin thêm về tổ chức. Thời gian đang trôi nhanh, và Alaric biết rằng mọi phút giây đều quý giá. Trong lòng hắn, quyết tâm chiến đấu đã biến thành một nỗi ám ảnh mãnh liệt, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tổ chức bị vạch trần và những nạn nhân được bảo vệ.
“Đến lúc chúng ta biến nỗi sợ thành sức mạnh,” Alaric khẳng định, ánh mắt hắn sáng lên trong bóng tối. “Chúng ta sẽ không từ bỏ cho đến khi sự thật được phơi bày.”
Như một lời hứa với bản thân và với những người khác, Alaric biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Hắn và những người bạn của mình đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước, vì không ai khác ngoài họ có thể vạch trần sự thật.
Updated 54 Episodes
Comments