Chương 14: Mặt Nạ Và Từ Biệt
Trong những ngày tiếp theo, sự căng thẳng trong căn hộ ngày càng tăng lên. Alaric, Clara, và Viktor tập trung vào việc xây dựng một kế hoạch cụ thể, nhưng từng giờ trôi qua đều mang đến cảm giác khẩn trương như thể thời gian đang chậm lại. Không khí bên trong căn hộ trở nên dày đặc với những câu hỏi không lời đáp, và một nỗi lo lắng mơ hồ cứ bám riết lấy họ.
Alaric ngồi bên bàn làm việc, trước mặt là chiếc laptop mở sẵn. Hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng các cách thức truyền thông an toàn, nhưng việc tìm ra một nền tảng đủ mạnh để chống lại sự giám sát của tổ chức vẫn là một bài toán nan giải. Hắn lướt qua hàng loạt trang web và ứng dụng, ghi chú những thông tin quan trọng vào sổ tay.
“Có thể chúng ta nên sử dụng hệ thống mã hóa,” Clara lên tiếng, cô đứng bên cạnh với một ly cà phê trong tay. “Nhưng liệu có đủ thời gian để thiết lập mọi thứ không?”
“Thời gian không phải vấn đề,” Alaric đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Điều quan trọng là chúng ta phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ lưỡng.”
“Nhưng chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn,” Viktor nói, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Mỗi phút trôi qua đều có thể mang lại nguy hiểm. Tổ chức đang tìm kiếm chúng ta, và họ không từ bỏ đâu.”
Alaric cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của Viktor. Hắn đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nơi ánh nắng bắt đầu tỏa sáng. Hắn nhìn ra ngoài, thấy những chiếc xe đi lại, những người dân tấp nập trên phố. Họ sống bình thường, nhưng hắn biết rằng dưới bề mặt đó, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra.
“Chúng ta cần có một nơi an toàn để họp mặt,” Alaric quyết định, quay lại nhìn Clara và Viktor. “Tôi biết một chỗ. Một căn phòng trong một khu nhà cũ mà tôi đã từng đến. Không ai biết đến nó, và quan trọng nhất, nó có thể giúp chúng ta tránh khỏi sự theo dõi.”
“Nhưng nếu tổ chức đã phát hiện ra dấu vết của chúng ta?” Clara hỏi, có chút lo lắng trong giọng nói. “Chúng ta không thể mạo hiểm.”
“Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải di chuyển nhanh chóng,” Alaric nhấn mạnh. “Chúng ta có thể đến đó trong tối nay. Trước khi bóng tối bao trùm, và trước khi tổ chức có thể tìm thấy chúng ta.”
Cuộc thảo luận không kéo dài lâu, vì tất cả đều nhận ra rằng thời gian đang trôi đi nhanh chóng. Họ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc di chuyển. Clara và Viktor thu xếp lại đồ đạc, trong khi Alaric thu dọn laptop và tài liệu quan trọng. Mỗi người đều cảm thấy nặng nề, như thể có một gánh nặng vô hình đè nén lên vai họ.
Khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong, họ cùng nhau bước ra khỏi căn hộ, tim Alaric đập mạnh. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có ai đó đang dõi theo họ từ bóng tối. Hắn phải tự nhắc nhở bản thân rằng họ không còn đường lui, và mỗi bước chân đều mang theo trách nhiệm nặng nề.
Họ di chuyển qua những con phố đông đúc, giữ cho bản thân hòa mình với dòng người xung quanh. Ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trong mắt Alaric, nhưng những gì hắn thấy chỉ là những hình bóng mờ ảo, những khuôn mặt xa lạ, và một cảm giác tách biệt sâu sắc. Hắn biết rằng phía sau những nụ cười và tiếng cười, có thể có những kẻ đang chờ đợi cơ hội để tấn công.
Cuối cùng, họ đến nơi. Căn nhà cũ nằm ở một góc khuất, và khi Alaric đẩy cửa vào, mùi gỗ mục và bụi bặm tràn vào mũi. Hắn tắt đèn và bật đèn pin, ánh sáng le lói chiếu sáng những bức tường đã cũ kỹ.
“Ở đây an toàn hơn,” Alaric nói, cảm giác như họ vừa thoát khỏi một cuộc rượt đuổi. Hắn nhìn quanh căn phòng, nơi từng có những kỷ niệm vui vẻ trong quá khứ. “Chúng ta có thể bàn bạc về kế hoạch ở đây mà không lo bị theo dõi.”
Họ ngồi xuống xung quanh chiếc bàn gỗ cũ. Alaric mở laptop và bắt đầu lập kế hoạch công bố thông tin. Hắn cảm thấy căng thẳng trong từng động tác, như thể mọi thứ đang ở ranh giới giữa thành công và thất bại.
“Được rồi, vậy chúng ta sẽ sử dụng nền tảng mã hóa này,” Alaric nói, chỉ vào màn hình. “Chúng ta sẽ chuẩn bị một video để trình bày thông tin. Clara, em có thể giúp tôi viết kịch bản không?”
“Chắc chắn rồi,” Clara gật đầu, ánh mắt cô sáng lên với sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải làm cho mọi người hiểu rõ về sự thật. Không thể để họ bị lừa thêm nữa.”
“Và tôi sẽ lo phần kỹ thuật,” Viktor thêm vào, một nụ cười nhỏ nở trên môi. “Tôi có thể tạo một tài khoản an toàn để truyền tải thông tin.”
Họ bắt đầu làm việc ngay lập tức, cảm giác sự đoàn kết ngày càng mạnh mẽ. Mỗi người đều đóng góp ý kiến, suy nghĩ, và mong muốn không chỉ để cứu lấy bản thân mà còn cứu lấy những người khác. Họ không chỉ đứng lên vì chính mình, mà còn vì những nạn nhân vô tội mà tổ chức đã tước đoạt đi quyền sống.
Khi họ làm việc, Alaric cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong lòng. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa trong cuộc chiến này, và sự quyết tâm đó khiến hắn cảm thấy như mình có thể vượt qua mọi rào cản.
“Chúng ta đã hoàn thành,” Clara nói, sau một thời gian dài nỗ lực. Họ đã chuẩn bị một video ngắn, trong đó trình bày rõ ràng về tổ chức và những tội ác mà nó đã gây ra. Alaric cảm thấy một cảm xúc lạ lẫm trào dâng trong lòng khi nhìn vào màn hình.
“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Viktor nhắc nhở. “Khi video này được phát hành, mọi thứ sẽ thay đổi. Chúng ta sẽ phải đối mặt với tổ chức.”
“Đúng vậy,” Alaric đồng ý, nhưng hắn không thể ngăn được nụ cười trên môi. “Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta có nhau, và cùng nhau, chúng ta sẽ chiến thắng.”
Họ quyết định lên lịch phát video vào đêm hôm đó, thời điểm mà họ hy vọng sẽ gây được sự chú ý lớn. Alaric không thể nào kiềm chế sự hào hứng, nhưng bên trong hắn vẫn cảm thấy lo lắng. Hắn biết rằng tổ chức sẽ không dễ dàng từ bỏ và sẽ tìm mọi cách để ngăn cản họ.
Khi đêm tối dần buông xuống, căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở của ba người. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến, nhưng nỗi lo sợ vẫn hiện hữu. Alaric nhìn vào đôi mắt của Clara và Viktor, nhận thấy sự kiên định trong ánh mắt của họ.
“Chúng ta sẽ làm điều này,” Alaric nói, như một lời khẳng định. “Cho dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Khi đêm tối tràn ngập, họ ngồi bên chiếc laptop, trái tim đập nhanh, sẵn sàng cho cuộc chiến mà họ đã quyết định bước vào. Chỉ trong vài phút nữa, cuộc sống của họ sẽ thay đổi mãi mãi.
Trong tâm trí của Alaric, hình ảnh tổ chức và những nỗi đau mà chúng gây ra hiện lên, nhưng bên cạnh đó là niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà hắn, Clara và Viktor có thể nhìn thấy ánh sáng. Họ đã sẵn sàng, và giờ là lúc để họ cùng nhau viết nên trang sử mới cho chính mình và cho những nạn nhân của tổ chức.
---
Đúng vào lúc nửa đêm, khi ánh đèn của chiếc laptop chiếu sáng khuôn mặt họ, Alaric bấm nút “Phát.” Hắn biết rằng mọi thứ sẽ thay đổi, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Updated 54 Episodes
Comments