[Quế Thụy] ÁNH SAO ĐUỔI THEO MẶT TRỜI
01
Năm 2037, Trùng Khánh, một đêm mưa giông ảm đạm.
Trương Hàm Thụy mang theo thân thể nặng nề, ngăn đi cơn đau dữ dội ở vùng bụng, khập khiễng bước vào nhà của Trí Ân Hàm. Mùi máu làm cậu buồn nôn vô cùng, len lỏi theo mùi hương ấy, cậu kinh hoàng nhìn thấy Trí Ân Hàm đang ngồi thoi thóp ở góc bếp với phần bụng chảy đầy máu, thấm cả ra sàn nhà. Trương Hàm Thụy kinh hoàng loạng choạng đi đến đỡ lấy Trí Ân Hàm chỉ còn chút hơi tàn dậy.
Trương Hàm Thụy
Tiểu Trí... Tiểu Trí...
Trương Hàm Thụy
Tiểu Trí em đừng ngủ...
Trương Hàm Thụy
*Khóc lóc* Anh sẽ gọi cấp cứu cho em... đừng ngủ... Tiểu Trí...
Trí Ân Hàm
*Mê man* Thụy... Thụy ca...
Tiếng mở cửa vang lên là khi Trương Hàm Thụy đã trốn vào hộc tủ sau lưng Trí Ân Hàm. Trí Ân Hàm ôm theo vết thương ngồi chắn lấy cửa tủ. Thông qua cánh cửa, Trương Hàm Thụy nghe thấy một giọng lạ, và một giọng rất quen, quen đến mức cậu có thể nhận ra từ từng nhịp thở.
Là Trương Quế Nguyên, là diễn viên được săn đón nhất lúc bấy giờ, là chồng của cậu, là cha của đứa trẻ trong bụng cậu.
"Kiên cường thật đấy, đến bây giờ vẫn chưa chết."
"Trương Quế Nguyên, cậu ra tay cũng nhẹ nhàng quá rồi đấy."
Trương Quế Nguyên
Hành hạ cậu ta đau đớn thêm một lúc không phải cũng rất tốt sao?
Trí Ân Hàm ôm vết thương đẫm máu ở trên bụng, hơi sức chẳng còn bao nhiêu, nhưng vẫn còn sức cười và nói:
Trí Ân Hàm
Thời Đại Phong Tuấn đã suy tàn từ lâu rồi, vậy mà ông chẳng tha cho ai cả.
Trí Ân Hàm
*Cười* Một kẻ mê tín dị đoan đến đáng ghét.
Trương Hàm Thụy
"Không, Tiểu Trí đừng nói nữa."
Trương Hàm Thụy
"Chúng sẽ giết em mất!"
Kẻ lạ mặt kia cười nói: "Vậy thì có sao? Bây giờ người đứng trên đỉnh cao vẫn là ta, không phải chúng bay."
"Có trách thì trách năm ấy ông chủ của chúng bay quá nhiều chuyện, thậm chí còn không chịu ôm mớ bí mật ấy mà chết yên ổn."
"Kẻ nào không quy phục ta, đều phải chết."
"Ta cho chú em một cơ hội cuối, mau nói bộ hồ sơ ấy ở đâu? Chú em đã thu thập nó được bao nhiêu rồi?"
Trí Ân Hàm
*Cười* Thu thập?
Trí Ân Hàm
Tôi đã thu thập được hết rồi.
Trí Ân Hàm
Và cũng đã giao nó cho cục cảnh sát rồi.
Trương Quế Nguyên
*Kinh ngạc*
Kẻ lạ mặt kia bật cười, vỗ vai Trương Quế Nguyên đầy mỉa mai:
"Thấy không Trương Quế Nguyên? Ta đã nói mà, thương xót bọn chúng kiểu gì cũng có ngày bị phản."
"Cẩn thận sau đó là đến Trương Hàm Thụy mà cậu vẫn luôn cẩn thận cất giấu đấy."
Trương Hàm Thụy
*Kinh ngạc*
Trí Ân Hàm
*Cười* Ép người khác vào chỗ chết, có gì đáng tự hào mà mỉa mai người khác?
Trí Ân Hàm
Ông cũng chỉ là một con kí sinh trùng, hút máu kẻ khác để mạnh lên.
Trí Ân Hàm
Ông cao quý hơn ai được chứ?
Tiếng kim loại va chạm vào da thịt vang lên rõ ràng khiến Trương Hàm Thụy phải che kín miệng lại để không hét lên ngay tại chỗ, đôi mắt cậu đẫm lệ, mở to kinh hoàng. Phía bên ngoài này, người đàn ông kia sau khi xử lý xong Trí Ân Hàm thì đã rời khỏi đó với Trương Quế Nguyên. Trương Hàm Thụy chờ họ đi khỏi, run rẩy mở cửa tủ, nhìn con dao còn cắm trên thân thể nhỏ bé của Trí Ân Hàm, cậu kinh hoàng ôm lấy em trai mình, bàn tay run rẩy cố gắng nhặt điện thoại lên từ vũng máu, lại bị Trí Ân Hàm cản lại.
Trí Ân Hàm
Đừng... Thụy ca...
Trí Ân Hàm
Anh làm như vậy... Long ca sẽ chết mất...
Trương Hàm Thụy
*Khóc lóc* Tính mạng em bây giờ mới là quan trọng nhất, đừng nói nữa...
Trương Hàm Thụy
Anh phải... anh phải gọi cấp cứu...
Trí Ân Hàm
*Cười* Thụy ca... lúc nãy...
Trí Ân Hàm
Đều là nói dối đấy...
Trương Hàm Thụy
*Kinh ngạc*
Trí Ân Hàm
*Bám áo Trương Hàm Thụy* Thụy ca... anh đừng trách... đừng trách anh ấy...
Trí Ân Hàm
Anh ấy... làm tất cả là vì anh thôi...
Trí Ân Hàm
Bộ hồ sơ... bộ hồ sơ ở trong hộc tủ...
Trí Ân Hàm
Anh hãy... đốt nó đi...
Trí Ân Hàm
Tuyệt đối... đừng...
Trương Hàm Thụy
Tiểu Trí! Tiểu Trí!
Trương Hàm Thụy
*Bật khóc* Tiểu Trí em đừng ngủ mà... Em mau mở mắt ra nhìn anh đi...
Trương Hàm Thụy
*Ôm Trí Ân Hàm* Tiểu Trí...
Trương Hàm Thụy trở về nhà khi cả người cậu ướt đẫm, nước mưa cũng không gột rửa được vết máu trên người. Trương Quế Nguyên trở về trước không thấy cậu ở trong nhà, lòng nóng như lửa đốt, đến khi cánh cửa mở ra lại làm hắn chết lặng thay vì an tâm.
Trương Quế Nguyên
Em... mới đi đâu về vậy?
Ánh mắt Trương Hàm Thụy dại đi, cậu cầm chặt một cuốn tài liệu cuộn trong tay bị nước mưa tưới ướt đẫm. Cậu ngẩng lên nhìn Trương Quế Nguyên gần mình trong gang tấc, lại như xa lạ, chất giọng đều đều không nghe ra chút cảm xúc gì, cậu hỏi hắn:
Trương Hàm Thụy
Trương Quế Nguyên.
Trương Hàm Thụy
Anh là hung thủ sao?
Trương Hàm Thụy
Anh đã giết họ, đúng không?
Trương Hàm Thụy
Quan ca, Vương Lỗ Kiệt, Kỳ Hàm, Dịch Hằng, Bác Văn...
Trương Hàm Thụy
*Tóm áo Trương Quế Nguyên* Tất cả những người anh em của chúng ta, đều đã bị anh giết chết!
Trương Hàm Thụy
Tại sao chứ?! Chẳng lẽ quyền lực đối với anh còn quan trọng hơn họ hay sao?!
Trương Hàm Thụy
Anh năm lần bảy lượt muốn nhốt tôi lại ở đây, trở thành món đồ chơi cho anh rốt cuộc là có ý gì?!
Trương Hàm Thụy
Anh thậm chí còn... còn đứng nhìn họ chết đi dưới chính lưỡi dao của anh...
Trương Hàm Thụy
Anh có còn là con người không?!
Trương Quế Nguyên
*Giật cánh tay Trương Hàm Thụy* Chạy đi Thụy nhi!!!
Trương Quế Nguyên
Mau chạy...
Một phát súng không rõ từ hướng nào nhắm thẳng vào họ, viên đạn xuyên qua cửa sổ phòng khách lao đến. Trương Quế Nguyên giật mình đẩy Trương Hàm Thụy ra, ăn trọn một phát đạn ngay vị trí ngực trái.
Lúc này tức giận đều biến mất hết, Trương Hàm Thụy kinh hoàng khiếp vía khi thấy Trương Quế Nguyên ngã xuống. Như một phản xạ tự nhiên, cậu lao đến đỡ hắn dậy. Trương Quế Nguyên ôm vết thương đầy đau đớn, sắc mặt trắng bệch, nhưng hắn vẫn thều thào nói với cậu:
Trương Quế Nguyên
Chạy... đi...
Trương Quế Nguyên
Chạy đi... Thụy nhi...
Sự việc đến quá bất ngờ, mới cách đó vài giây, Trương Quế Nguyên vẫn còn rất khỏe mạnh, vẫn còn chạy đến bên cậu, hỏi thăm cậu đủ chuyện, bây giờ chỉ còn chút hơi tàn nằm trong vòng tay cậu. Máu từ ngực phun ra thấm ướt cả áo hắn, hắn siết lấy bàn tay cậu, nói:
Trương Quế Nguyên
Thụy nhi... mau chạy đi...
Trương Quế Nguyên
Chỉ cần... em còn sống...
Trương Hàm Thụy
*Nức nở* Không... Quế Nguyên, Quế Nguyên...
Trương Hàm Thụy
Quế Nguyên... đừng...
Trương Quế Nguyên
*Nhăn mày* Anh không... còn thời gian nữa rồi Thụy nhi...
Trương Quế Nguyên
Em và con... nhất định phải sống tốt...
Trương Quế Nguyên
Đừng để... chúng bắt được em...
Trương Quế Nguyên
Đừng để...
Trương Quế Nguyên sức cùng lực kiệt, đang dặn dò thì cả người mềm ra, bàn tay buông thõng xuống. Hai mắt hắn không nhắm lại được, cứ mở ra nhìn Trương Hàm Thụy như thể vẫn còn lo lắng cho cậu, chưa buông xuôi được. Trương Hàm Thụy ôm hắn bật khóc nức nở, đau khổ tuyệt vọng vô cùng.
Trí Ân Hàm
"Thụy ca, mọi thảm kịch đều đến từ bộ hồ sơ ấy."
Trí Ân Hàm
"Nó đã hủy hoại cuộc đời của chúng ta, của Trương Quế Nguyên ca ca."
Trí Ân Hàm
"Anh nhất định... nhất định phải giao nó cho cảnh sát."
Trí Ân Hàm
"Lôi kẻ đã hại chúng ta ra ngoài ánh sáng."
Trương Hàm Thụy khóc nấc một lúc thì kìm lại được. Bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Cậu đặt Trương Quế Nguyên đã không còn hơi thở nằm xuống, ôm bụng đứng dậy. Đứa bé trong bụng quấy phá dữ dội, nhưng bây giờ cậu cũng không còn cảm thấy đau nữa, cậu ôm bụng bước đi khi giữa hai chân đầy máu chảy. Loạng choạng lục tìm, quả nhiên đã tìm được bộ hồ sơ Trương Quế Nguyên cất giấu sau khung ảnh cưới treo trong phòng khách của họ. Trương Hàm Thụy mình đầy mồ hôi lấy bộ hồ sơ xuống, cười nói:
Trương Hàm Thụy
Anh giấu đồ đúng là rất giỏi, Quế Nguyên.
Trương Hàm Thụy
Nhưng sai lầm của anh, chính là nhốt em trong căn nhà này.
Trương Hàm Thụy
Mọi ngóc ngách của nó, em sớm đã thân thuộc rồi.
Tiếng phá cửa đã truyền đến. Dường như Trương Quế Nguyên đã lường trước việc này từ lâu nên đã làm cửa hợp kim 4 lớp. Tuy nhiên với số lượng người lớn như vậy, phá được cũng chỉ là vấn đề thời gian. Trương Hàm Thụy không hề lo sợ trước âm thanh dồn dập trầm đục ấy, cậu bình tĩnh đi về phía nhà bếp, tắt máy hút mùi, bật điều hòa lên mức nhiệt cao nhất, lấy một vỉ trứng trong tủ lạnh, cho vào lò nướng và bật lên. Sau đó, cậu bật bếp từ lên mức nhiệt cao nhất. Xong việc, cậu bình thản đi về phía Trương Quế Nguyên, ôm cơ thể lạnh ngắt của hắn vào trong lòng. Hai mắt mờ đi vì cơn đau và hàng nước mắt, cậu ôm Trương Quế Nguyên nâng niu trong lòng, cười nói:
Trương Hàm Thụy
Em hiểu rồi, Quế Nguyên.
Trương Hàm Thụy
Em đã hiểu vì sao... trước đây anh luôn nói... chúng ta không thể...
Trương Hàm Thụy
Bây giờ... em đã hiểu rồi...
Trương Hàm Thụy
*Rơi nước mắt* Đồ ngốc này...
Trương Hàm Thụy
Chuyện gì cũng tự ôm hết vào mình...
Bàn tay Trương Hàm Thụy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của người mình thương. Tiếng cánh cửa sắp đổ vỡ nghe rõ mồn một. Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao. Cậu nhẹ nhàng vuốt mắt cho Trương Quế Nguyên nhắm mắt ngủ ngon, cúi xuống hôn lên trán hắn, cười nói:
Trương Hàm Thụy
Quế Nguyên, đừng sợ.
Trương Hàm Thụy
Anh sẽ không phải đi một mình đâu.
Trương Hàm Thụy
Bộ hồ sơ ấy, em đã để nó ở sâu dưới đáy tủ, 4 lớp chặn quanh, chắc chắn nó sẽ không sao.
Trương Hàm Thụy
Em sẽ không để cho những kẻ đã hại chúng ta...
Trương Hàm Thụy
Được sống!
Ngày hôm ấy, căn hộ của diễn viên đỉnh lưu Trương Quế Nguyên xảy ra vụ nổ chấn động dữ dội. Vùi lấp rất nhiều người trong biển lửa.
Không một kẻ nào trong căn hộ ấy chạy thoát.
Trùng Khánh, tháng 5 năm 2024, một ngày đầu hè.
Trương Hàm Thụy
*Giật mình bật dậy*
Âm thanh quen thuộc đã lâu không được nghe thấy vang lên ngay bên tai khiến Trương Hàm Thụy kinh hoàng không nói nên lời.
Từ ngày kết hôn với Trương Quế Nguyên, Trương Hàm Thụy gần như là bị giam lỏng, đã hơn 3 năm từ lúc kết hôn, cậu không còn được gặp gia đình, không được nghe tiếng bố ở khoảng cách gần như thế này.
Trương Hàm Thụy
*Rơi nước mắt* Bố...
Bố Trương đang lái xe, nghe giọng Trương Hàm Thụy đã thấy sai sai, nhìn gương chiếu hậu đã thấy con trai khóc mất rồi, ông buồn cười mà nói:
"Nhóc con ngốc này, vẫn như hồi nhỏ, mơ thấy ác mộng là khóc."
"Lúc nãy chắc hẳn đáng sợ lắm nhỉ?"
Trương Hàm Thụy
*Bật khóc* Vâng...
Trương Hàm Thụy
Đáng sợ lắm... bố ơi...
Trương Hàm Thụy
*Ôm mặt* Con không biết... là thật hay là mơ nữa...
"Nhóc con ngốc, đáng sợ tất nhiên là giấc mơ rồi."
"Đây mới là thực tại nè, con mới đi xem concert của sư huynh về rồi ngủ quên đó, con không nhớ sao?"
Trương Hàm Thụy
*Ngạc nhiên* Dạ?
Trương Hàm Thụy
Bố nói concert nào cơ ạ?
"Thì concert của sư huynh TNT của con đó."
Trương Hàm Thụy giật mình mở điện thoại trong túi ra xem, màn hình hiển thị ngày 7 tháng 5 năm 2024 (cái này tui không chắc lắm, tui nhớ concert của Thời Đoàn là đầu tháng 5 thui à 😂)
Trương Hàm Thụy giật mình vội vàng bật camera điện thoại lên, trong camera hiện lên rõ khuôn mặt của một thiếu niên tràn đầy sức sống chứ không phải một người lớn tràn đầy u uất của năm 27 tuổi.
Mọi sự kiện đều khớp với trong quá khứ. Trương Hàm Thụy sững sờ vài phút, mãi đến khi bố cậu gọi cậu đến lần thứ 4, cậu mới giật mình tỉnh lại. Cậu vội nói:
Trương Hàm Thụy
Bố ơi, cho con xuống xe với ạ.
Bố Trương tỏ vẻ ngạc nhiên: "Con định đi đâu? Đã tối muộn lắm rồi."
Trương Hàm Thụy
Con chỉ đến chỗ này một chút thôi, con sẽ chia sẻ định vị cho bố.
Trương Hàm Thụy
Xin bố hãy để con đi.
Trương Hàm Thụy
*Run giọng* Con phải... con phải...
Con muốn biết... anh ấy có còn ổn không...
Đây có phải sự thật hay không...
Comments
빅한
eee trùng hợp quá nẹ , ngày 7/5 sinh nhật tuiii
2025-03-16
0
Con dâu Bố Lí
Ông zà chắc bất ngờ lắm chứ j :)
2025-04-02
0
🐉Hàm Nguyên Kỳ Hàn🐱
đưa Hồ Sơ Đây Tao đi iền :)
2025-03-13
0