[Quế Thụy] ÁNH SAO ĐUỔI THEO MẶT TRỜI
02
Hôm nay trời Trùng Khánh có hơi lạnh, Trương Hàm Thụy bước đi trên đường mà ánh mắt không ngừng đề phòng ngó nghiêng.
Trong khoảng thời gian ở Thời Đại Phong Tuấn, vấn đề fan cuồng thực sự rất phức tạp, họ bám theo cậu mọi lúc mọi nơi. Đây chính là cái giá của sự nổi tiếng, phải đánh mất tự do của chính mình.
Trương Hàm Thụy đã để ý thấy có camera đang chĩa vào mình, cố tình đi lòng vòng để cắt đuôi, nhưng bên kia vẫn cố tình đuổi theo, mỗi lúc một nhanh và càng gần sát cậu hơn. Trương Hàm Thụy bây giờ rất vội, cậu muốn đi gặp Trương Quế Nguyên ngay lập tức, nhưng cậu không thể để họ biết được. Lòng vòng trong trung tâm thương mại mãi cũng không phải cách.
Trương Hàm Thụy đang suy nghĩ có nên chạy hay không thì ở góc ngoài trung tâm, một bàn tay vươn ra kéo cậu vào góc khuất và bắt đầu sải bước chạy. Người này trùm áo khoác dài của mình lên đầu cậu, dẫn cậu chạy qua từng con hẻm nhỏ, cắt đuôi fan cuồng dễ dàng. Có lẽ là người ở đây nên rất thân thuộc địa hình, chẳng mấy chốc họ đã cắt đuôi được những kẻ theo dõi. Chắc cũng phải chạy ra khỏi trung tâm thương mại tầm được 1km rồi. Trương Hàm Thụy chống đầu gối thở hồng hộc trong con hẻm nhỏ, người kia vỗ lưng cậu, nói:
Trương Chân Nguyên
Sức bền cũng tốt đấy chứ?
Trương Chân Nguyên
*Cười* Xem ra mấy đứa rất chăm tập thể dục ha?
Trương Hàm Thụy kinh ngạc ngẩng đầu lên, phát hiện ấy là Trương Chân Nguyên sư huynh.
Ở kiếp trước, chung số phận với tất cả nghệ sĩ của Thời Đại Phong Tuấn, Trương Chân Nguyên cũng đã có một kết cục bi thảm. Anh cũng bị sát hại dã man. Lần đó Trương Hàm Thụy đọc tin tức mà lặng cả người, cậu muốn đến thăm viếng sư huynh nhưng Trương Quế Nguyên không cho. Họ đã cãi nhau một trận rất ác liệt, thậm chí Trương Quế Nguyên còn nói...
Trương Quế Nguyên
Nếu em không chịu được tôi nữa thì ly hôn đi!
Tất nhiên, Trương Hàm Thụy không làm vậy.
Và cậu cũng không được đến thăm sư huynh lần cuối.
Nếu như... những chuyện như vậy không xảy ra...
Có phải bây giờ, mọi người đều sẽ tốt đẹp không?
Trương Hàm Thụy
*Nhìn Trương Chân Nguyên*
Trương Chân Nguyên
*Cười* Không trách được, hồi bằng tuổi mấy đứa, anh cũng chỉ biết sợ hãi luẩn quẩn thế thôi.
Trương Chân Nguyên
Nhưng vấn đề fan cuồng rất phức tạp đó nha, em phải cẩn...
Trương Hàm Thụy
*Rơi nước mắt*
Trương Chân Nguyên
(゜Д゜*))
Trương Chân Nguyên
Này... Sao lại khóc vậy?
Trương Chân Nguyên
*Vỗ lưng Trương Hàm Thụy* Anh xin lỗi, anh nói sai rồi sao?
Trương Hàm Thụy
*Lau nước mắt* Không... không phải...
Trương Hàm Thụy
Bụi bay vào mắt em... mà thôi...
Trương Hàm Thụy
*Cúi đầu* Cảm ơn sư huynh, sau này em sẽ cẩn thận hơn ạ.
Trương Hàm Thụy
Em... em còn có việc, em xin phép...
Trương Chân Nguyên
Em có về khu Sa Bình Bá không?
Trương Hàm Thụy
*Ngạc nhiên* Sao anh biết ạ?
Trương Chân Nguyên
Ồ không, em đừng hiểu lầm.
Trương Chân Nguyên
*Cầm chìa khóa xe* Anh cũng đang định về nhà một chút mà thôi.
Thế là Trương Chân Nguyên lái xe chở Trương Hàm Thụy về khu Sa Bình Bá, khu nhà của Trương Quế Nguyên nằm trong khu phố này, bảo vệ khu nhà rất khó tính. Cũng là để bảo vệ Trương Quế Nguyên không bị quấy rầy. Vậy nên nếu không có Trương Quế Nguyên xác nhận, ông ấy sẽ không tin ai là bạn của hắn cả. Trương Hàm Thụy biết là phải gọi cho hắn xuống nói chuyện với bảo vệ trước, nhưng không hiểu sao cậu không dám gọi. Bàn tay cậu cứ nhấc điện thoại lên lại bỏ xuống. Trương Chân Nguyên đã để ý thấy, anh vừa lái xe, vừa cười nói:
Trương Chân Nguyên
Không gọi nữa là đến khu nhà của em ấy luôn đó.
Trương Hàm Thụy
*Giật mình* À...
Trương Chân Nguyên
*Lái xe* Thiếu niên bây giờ nhiều tâm sự nhỉ?
Trương Chân Nguyên
Nếu em ngại, vậy thì đưa anh.
Trương Quế Nguyên vừa trở về nhà và đi tắm sau concert của sư huynh, lúc mới đi tắm ra, hắn thấy điện thoại hiển thị cuộc gọi của Trương Hàm Thụy. Hắn tỏ vẻ rất khó hiểu, vì bình thường Trương Hàm Thụy chỉ nhắn tin cho hắn thôi. Hôm nay gọi điện thoại chắc là có chuyện gì gấp rồi.
Trương Quế Nguyên
*Bắt máy* Alo? Hàm Thụy?
Trương Chân Nguyên
*Cầm điện thoại* Xin chào.
Trương Quế Nguyên
Ủa anh là ai vậy :) Sao lại cầm điện thoại của Trương Hàm Thụy :)
Trương Chân Nguyên
Ờm thì... có một số sự cố :)
Trương Chân Nguyên
Nhưng phiền em xuống nhà chút được không :)
Trương Chân Nguyên
Trương Hàm Thụy đang đợi em ở dưới này đó :)
Lúc Trương Quế Nguyên chạy xuống, Trương Hàm Thụy đã đứng ở đó rồi. Xa xa còn có Trương Chân Nguyên đứng bên cái xe ô tô màu đen nói chuyện với ông bảo vệ nhà hắn :) Trương Hàm Thụy vẫn còn đang khoác áo của Trương Chân Nguyên, đứng đó ngây ngốc nhìn hắn :)
Trương Quế Nguyên
*Chạy tới* Chuyện gì đang diễn ra vậy nè :)
Trương Quế Nguyên
Sao cậu lại đi cùng với sư huynh tới đây vậy :)
Trương Quế Nguyên
Mà không phải cậu về nhà rồi sao? Sao quần áo còn chưa thay nữa vậy?
Trương Hàm Thụy
*Cúi đầu* Ừm...
Trương Hàm Thụy
Có chút việc... nên quay lại...
Trương Quế Nguyên
Này, cậu làm sao thế? Sao giọng run quá vậy?
Trương Quế Nguyên
Cậu khóc à?
Trương Quế Nguyên
Này, ngẩng mặt lên nhìn tui đi...
Bàn tay của Trương Hàm Thụy vươn ra, ôm lấy mặt Trương Quế Nguyên. Hắn bị ngạc nhiên vì hành động này của cậu, hình như cũng đã lâu lắm rồi họ không có gần nhau đến mức này. Trương Hàm Thụy nâng niu giữ chặt khuôn mặt của thiếu niên trong bàn tay, miệng cười, nhưng nước mắt lại rơi.
Trương Hàm Thụy
Tốt quá rồi...
Trương Hàm Thụy
Anh vẫn ở đây...
Trương Quế Nguyên
*Nhăn mày* Cậu sao vậy? Sao lại nói mấy lời kỳ lạ như vậy?
Trương Hàm Thụy
Quế Nguyên, giữ nguyên như thế này một chút, được không?
Trương Hàm Thụy
Để em... nhìn anh thật kĩ...
Trương Hàm Thụy
Một chút thôi...
Trên con đường dài rộng về đêm, Trương Hàm Thụy ngồi trên xe Trương Chân Nguyên ở ghế phụ lái, nhìn anh lái xe mà nói:
Trương Hàm Thụy
Em xin lỗi, đã tối rồi mà còn làm phiền anh như vậy.
Trương Chân Nguyên
*Cười* Không sao, đưa đi đến nơi thì phải đưa về đến chốn chứ?
Trương Chân Nguyên
Những đứa trẻ ngoan thì xứng đáng được đối xử dịu dàng mà, đúng không?
Trương Hàm Thụy
*Cười* Cảm ơn anh.
Trương Chân Nguyên
Mà nè, nhóc Trương Quế Nguyên ấy á.
Trương Chân Nguyên
Là người em thích hả?
Trương Hàm Thụy
*Cúi đầu* Không phải ạ.
Trương Chân Nguyên
*Cười* Hm, cũng còn trẻ quá mà.
Trương Chân Nguyên
Hồi đó Diệu Văn với Á Hiên cũng như em bây giờ vậy.
Trương Chân Nguyên
Nhưng không hiểu sao...
Trương Chân Nguyên
*Cười* Anh cứ có cảm giác em lớn lắm rồi ấy.
Trương Chân Nguyên
Nếu người ta nói chuyện với em lần đầu, anh đoán họ chắc cũng phải nghĩ em đã ngoài 20 rồi.
Trương Chân Nguyên
Mà chắc là do cuộc sống thôi nhỉ, em mới 14 15 tuổi thôi mà.
Trương Chân Nguyên
Chắc là anh nghĩ nhiều...
Trương Hàm Thụy
Trương sư huynh.
Trương Hàm Thụy
Em có chuyện muốn kể với anh.
Trương Hàm Thụy
Anh có... sẵn sàng nghe hay không?
Xe đã dừng trước cửa khu nhà của Trương Hàm Thụy rồi, nhưng vẫn không ai chịu xuống xe cả.
Trương Chân Nguyên
*Khoanh tay* Hm...
Trương Chân Nguyên
Nếu đúng như những gì em nói, 10 năm sau, tất cả chúng ta đều sẽ chết.
Trương Chân Nguyên
Bị Trương Quế Nguyên giết?
Trương Hàm Thụy
Em xin lỗi, em đã không thể ngăn lại thảm kịch ấy.
Trương Chân Nguyên
Nhóc con này, em còn sống được đến lúc ấy đã là may mắn lắm rồi.
Trương Chân Nguyên
Đừng tự trách mình nữa.
Trương Chân Nguyên
*Cười* Chọn kể cho anh nghe vì muốn kéo anh về làm đồng minh sao?
Trương Hàm Thụy
Vì bây giờ em vẫn chỉ là thực tập sinh ở Trùng Khánh mà thôi.
Trương Hàm Thụy
Ở Bắc Kinh có Dương Bác Văn, nhưng thằng bé không nên biết về chuyện này thì hơn...
Trương Hàm Thụy
Em nghĩ bây giờ chưa phải lúc nói cho họ biết.
Trương Hàm Thụy
Nếu em chưa tìm ra được chân tướng, mọi hiểu lầm bây giờ đều sẽ hướng về Quế Nguyên mà thôi.
Trương Hàm Thụy
*Siết bàn tay* Em muốn điều tra trước.
Trương Hàm Thụy
Và bây giờ, ở Bắc Kinh chỉ có sư huynh mới giúp được em mà thôi.
Trương Chân Nguyên
Vì sao lại chỉ có anh? Còn rất nhiều người khác ở Bắc Kinh mà?
Trương Hàm Thụy
Vì anh nhạy bén.
Trương Hàm Thụy
Qua những gì anh nói với em từ đầu đến giờ, em biết anh đang thăm dò em.
Trương Hàm Thụy
Anh cũng biết, những hành động kỳ lạ của em không phải tự nhiên mà có.
Trương Hàm Thụy
Em và anh mới gặp nhau một lần, nhưng anh có khả năng suy xét nhìn nhận rất mạnh.
Trương Hàm Thụy
Anh chính là đồng minh đáng giá nhất của em.
Trương Chân Nguyên
*Cười* Rất thẳng thắn, anh rất thích.
Trương Chân Nguyên
Xem ra mấy năm đó Trương Quế Nguyên nhốt em ở nhà, em cũng không hề ngồi yên.
Trương Chân Nguyên
Nếu không làm sao em biết được ngày nó sẽ sát hại Trí Ân Hàm mà đến chứ? Đúng không?
Trương Hàm Thụy
Em đã dùng cả tính mạng để điều tra chuyện này từ rất lâu rồi.
Trương Hàm Thụy
Nếu ông trời đã cho em cơ hội sống lại.
Trương Hàm Thụy
Em nhất định sẽ không để thảm kịch ấy xảy ra nữa.
Trương Chân Nguyên
*Dựa ghế* Nói thật thì, lúc đầu anh không tin những gì em kể đâu.
Trương Chân Nguyên
Nhưng xem thái độ đau thương, thù hận, bất chấp tất cả này của em.
Trương Chân Nguyên
Có lẽ anh nên suy xét và ghi chép thật kĩ rồi.
Trương Hàm Thụy
Sư huynh...
Trương Chân Nguyên
Gọi Trương ca được rồi.
Trương Chân Nguyên
Sau này chúng ta còn phải làm việc với nhau nhiều lắm đó.
Trương Hàm Thụy
*Cười* Cảm ơn anh, Trương ca.
Trương Chân Nguyên
*Xoa đầu Trương Hàm Thụy* Được rồi, đừng cảm ơn qua lại nữa.
Trương Chân Nguyên
Mau về nhà nghỉ ngơi đi.
Trương Chân Nguyên
Tháng ngày sau này còn dài.
Trương Chân Nguyên
Còn rất nhiều chuyện phải đối mặt đó.
Trương Chân Nguyên nói đúng, trước mắt vẫn còn rất nhiều chuyện phải đối mặt.
Điển hình đầu tiên là câu chuyện quay mv cover "Không phải tớ thì không thể" của các sư huynh để làm quà tặng 20/5 :)
"Không được, Trương Hàm Thụy lại sai vị trí rồi!"
Tiếng cô giáo đanh lại trong phòng tập nhảy, tiếng nhạc ồn ào tắt hẳn. Trương Hàm Thụy bị gọi riêng ra ngoài khiển trách một trận. Các anh em và cả staff đều lo lắng nhìn qua cửa kính, Trương Hàm Thụy đan tay sau lưng, nghe cô giáo khiển trách vì nhảy sai liên tục.
Ngụy Tử Thần
*Ngó ra cửa* Thụy ca anh ấy bị sao vậy?
Ngụy Tử Thần
Rõ ràng hôm qua anh ấy còn rất tốt mà?
Nhiếp Vĩ Thần
Anh ấy quên gần như toàn bộ động tác và vị trí luôn.
Trí Ân Hàm
Mà trạng thái tinh thần của anh ấy có vẻ không tốt nữa.
Trí Ân Hàm
Không biết có chuyện gì không nhỉ?
Sau giờ học, Trương Hàm Thụy quyết định ở lại tăng ca tập luyện. Biết sao được, từ khi yêu đương với Trương Quế Nguyên, cậu đã bị hắn ép phải rời xa sân khấu từ lâu. Dù cho cơ thể vẫn còn linh hoạt nhưng cậu cũng đã quên cách kiểm soát chúng từ lâu. Gần đến ngày quay mà còn lỗi lên lỗi xuống như vậy, giáo viên bực tức cũng phải thôi.
Tả Kỳ Hàm
*Xách túi* Anh không định về sao? Tối lắm rồi đó.
Tả Kỳ Hàm
Có chuyện gì để mai tính cũng được mà?
Trương Hàm Thụy
*Mở nhạc* Em cứ về trước đi, anh sẽ về ngay thôi.
Trương Hàm Thụy
Đừng để mẹ em chờ bên ngoài.
Tả Kỳ Hàm
Vậy em về nha, anh cũng phải về sớm đi đó.
Và sau đó, Trương Hàm Thụy tập nhảy liên tục 3 tiếng nữa, một mình trong phòng tập vừa nhảy vừa hát. Cũng đã lâu rồi cậu không còn luyện tập với cường độ lớn như vậy, mệt mỏi là điều không thể tránh khỏi. Nhưng không thể dừng lại.
Hậu quả của việc không ăn uống gì mà còn tập luyện khắc khổ đấy là đang tập thì cậu bị ngã ra sàn ngất đi. Mọi thứ tối đen như mực, đổ sập ngay trước mắt sau cơn choáng váng đột ngột. Nhưng trước khi chìm vào vô thức hoàn toàn, cậu vẫn nghe thấy âm thanh hết sức quen thuộc, hết sức đau lòng:
Trương Quế Nguyên
Trương Hàm Thụy! Trương Hàm Thụy! Cậu làm sao vậy?!
Trương Quế Nguyên
*Đỡ Trương Hàm Thụy dậy* Mau tỉnh lại đi, Trương Hàm Thụy!
Vào mùa thu của năm 26 tuổi, Trương Hàm Thụy bị sốt một trận 40 độ rất nguy hiểm. Cậu ngất xỉu trong nhà và được Trương Quế Nguyên đưa đến bệnh viện cấp cứu. Trong cơn mê man, cậu đã nghe thấy âm thanh của người thương, vừa nghẹn ngào vừa đau khổ.
Trương Quế Nguyên
Thần linh ơi...
Trương Quế Nguyên
Nếu như người thực sự hiện hữu...
Trương Quế Nguyên
Xin người... hãy cứu lấy em ấy...
Trương Quế Nguyên
*Bật khóc* Con không thể mất em ấy được, thần linh ơi...
Trương Quế Nguyên
Trương Hàm Thụy! Trương Hàm Thụy! Mau tỉnh lại đi!
Trương Quế Nguyên
Cậu đừng dọa tôi sợ mà, Trương Hàm Thụy!
Comments
Con dâu Bố Lí
Lôi đầu bộ đôi Hắc Bạch vô thường dậy liền:)
2025-04-02
0
Con dâu Bố Lí
Xuống lẹ đi chứ không là mất bé mèo nha :)
2025-04-02
0
K.an❤
triệu hồi hai ông hắc bạch:)))
2025-03-29
1