Chương 11: Ánh Sáng Trong Bóng Tối
Sáng hôm sau, khi Linh bước vào phòng pháp y, không khí lạnh lẽo tràn ngập trong căn phòng khiến cô không khỏi rùng mình. Cả đêm qua, cô không tài nào ngủ được vì suy nghĩ về vụ án kỳ lạ, về cái chết bí ẩn của cô gái trẻ. Từ chiếc váy lụa đắt tiền cho đến mảnh vải nhỏ nạn nhân nắm chặt, tất cả đều cho thấy rằng cô ta không phải là người bình thường, nhưng danh tính thực sự của cô vẫn là ẩn số.
Ngay lúc đó, cảnh sát Trần đẩy cửa bước vào, khuôn mặt anh có vẻ đăm chiêu hơn mọi khi. Trên tay anh là một tập tài liệu. Anh lẳng lặng đặt tập hồ sơ xuống bàn trước mặt Linh, giọng nói thấp nhưng nghiêm trọng:
“Chúng tôi đã xác định được danh tính của nạn nhân. Cô ấy tên là Phạm Thảo Vy, con gái của một doanh nhân giàu có trong ngành bất động sản.”
Linh nhìn vào bức ảnh chân dung của Vy trong hồ sơ. Cô gái có đôi mắt sáng và gương mặt thanh tú, nhưng giờ đây lại nằm bất động dưới lớp khăn trắng. Cảm giác đau nhói hiện lên trong lòng Linh. Một cô gái trẻ, đầy triển vọng và sống trong nhung lụa, nhưng cuối cùng lại chịu kết cục bi thảm như thế.
“Có thông tin nào về cuộc sống của cô ấy không?” Linh hỏi, mắt vẫn không rời bức ảnh.
Cảnh sát Trần ngồi xuống ghế đối diện, thở dài: “Vy vốn được xem là người kín tiếng, hầu như không xuất hiện trên mạng xã hội hay báo chí. Gia đình cô ấy cũng không tiết lộ nhiều, chỉ cho biết cô ấy đang học thiết kế thời trang và thường dành phần lớn thời gian ở nhà. Không có bạn bè thân thiết, không có dấu hiệu của mối quan hệ tình cảm nào. Nhưng một điều kỳ lạ là gia đình cô ấy đã nhận được một tin nhắn tống tiền vào đêm cô ấy mất tích.”
Linh cau mày, lòng đầy suy nghĩ. “Tống tiền? Có ghi lại được nội dung không?”
“Tin nhắn yêu cầu gia đình chuẩn bị một khoản tiền lớn để chuộc mạng con gái, và nếu báo cảnh sát, sẽ không còn cơ hội cứu cô ấy.” Trần nói, mắt anh ánh lên sự lạnh lẽo. “Gia đình đã báo cảnh sát ngay sau khi nhận tin nhắn, nhưng chỉ trong vòng vài giờ, thi thể của cô ấy đã được phát hiện.”
Linh cảm nhận rõ ràng rằng đây là một vụ án được lên kế hoạch tỉ mỉ và có chủ đích. Hung thủ không chỉ muốn tiền, mà còn nhắm đến sự sợ hãi và nỗi đau của gia đình nạn nhân.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng hơn các mẫu mô của nạn nhân, Linh phát hiện ra một chất hóa học lạ. Đây là một loại thuốc an thần mạnh, thường chỉ được sử dụng trong y học chuyên biệt, với tác dụng làm tê liệt hệ thần kinh. Lượng thuốc trong cơ thể Vy đủ để khiến cô mất khả năng chống cự trong thời gian dài, nhưng không phải là liều gây chết người. Điều này càng khiến Linh tin rằng cô gái bị khống chế và bị giết một cách có chủ đích.
“Anh Trần, có thể đây là một vụ giết người có tính toán từ trước,” Linh nói, tay cô cầm chặt mẫu thử, giọng nói cứng rắn. “Hung thủ đã dùng thuốc an thần để nạn nhân bất động, sau đó mới thực hiện các bước tiếp theo. Hắn muốn đảm bảo rằng cô ấy hoàn toàn tỉnh táo để nhận thức về cái chết của mình.”
Cảnh sát Trần nhíu mày, trầm ngâm: “Vậy có nghĩa là hung thủ rất am hiểu về y học hoặc chất hóa học. Chúng ta có thể bắt đầu tìm kiếm những người có kiến thức sâu về loại thuốc này, có khả năng hắn đã mua hoặc điều chế nó một cách không chính thống.”
Linh gật đầu. Cô và Trần tiếp tục rà soát những tên tuổi có liên quan đến gia đình nạn nhân, hy vọng tìm được manh mối nhỏ nhất để kết nối các chi tiết còn mơ hồ.
Hai ngày sau, Trần nhận được báo cáo từ phòng điều tra về một gã tên là Vũ. Người đàn ông này từng là trợ lý riêng của cha Vy, nhưng đã bị sa thải vì vi phạm kỷ luật. Hắn có kiến thức nhất định về y học, đặc biệt là sử dụng các loại thuốc gây tê và thuốc an thần. Thêm vào đó, hắn từng là sinh viên ngành y, nhưng đã bỏ dở giữa chừng và bị đuổi học vì tham gia vào các hoạt động phạm pháp.
Linh cùng cảnh sát Trần lập tức đến nơi Vũ đang sống. Đó là một căn phòng trọ tồi tàn ở khu ổ chuột, nơi ánh sáng mặt trời hầu như không chạm đến. Khi họ đến nơi, cửa phòng trọ khép hờ, không có ai bên trong. Nhưng trên bàn, những mảnh giấy ghi chép rời rạc, với hàng loạt công thức hóa học và các loại thuốc được viết vội vàng.
Một mảnh giấy nằm nổi bật giữa đống lộn xộn, và khi Linh nhặt lên, tim cô bất giác đập nhanh hơn. Đó là một sơ đồ chi tiết về nhà Vy, cùng với những dòng chữ ghi chú về thói quen và lịch trình của cô gái. Tất cả đều được viết tỉ mỉ, như thể Vũ đã theo dõi cô ấy trong một thời gian dài.
“Có vẻ như chúng ta đã tìm ra hung thủ,” Trần nói, ánh mắt lạnh băng. “Nhưng hắn đâu rồi?”
Linh kiểm tra kỹ hơn những ghi chép. Bên dưới một trang giấy là một bản đồ thành phố, có đánh dấu đỏ ở một nhà kho bỏ hoang ngoại ô. “Rất có thể hắn đang ở đây,” cô thì thầm.
Khi Linh và cảnh sát Trần đến nhà kho, trời đã tối, không gian yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của bức tường cũ kỹ. Họ cẩn thận tiến vào trong, đèn pin quét qua từng ngóc ngách. Căn nhà kho rộng lớn nhưng trống rỗng, đầy những bóng đen mơ hồ, khiến mọi thứ trở nên rùng rợn.
Bất chợt, một tiếng động vang lên từ góc xa. Linh và Trần nhanh chóng tiến về hướng đó. Khi đến nơi, họ nhìn thấy Vũ đang lục lọi gì đó trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Hắn giật mình quay lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy điên loạn.
“Đứng yên!” Trần quát lớn, súng chĩa thẳng vào hắn. “Chúng tôi biết tất cả rồi, Vũ. Hãy đầu hàng đi.”
Vũ nhìn họ, đôi mắt lạnh lùng như thể hắn không còn cảm giác sợ hãi nữa. Hắn cười khan, giọng nói khàn đặc:
“Các người nghĩ mình có thể hiểu được sao? Cô ta và gia đình cô ta đáng nhận cái chết đó! Tất cả đều phải trả giá!”
Trong khoảnh khắc đó, Linh nhận ra sự điên rồ của hắn, một tâm hồn méo mó, bị ám ảnh bởi sự thù hận không dứt. Không còn nghi ngờ gì nữa, Vũ chính là kẻ đã giết Vy một cách tàn bạo, cố ý khiến cô ấy phải trải qua sự sợ hãi tột độ trước khi chết.
Trần lập tức còng tay hắn lại, trong khi Linh thở phào nhẹ nhõm. Vụ án cuối cùng cũng đã có lời giải đáp, nhưng cô không khỏi cảm thấy ám ảnh bởi những gì Vũ vừa nói. Một mạng sống đã bị dập tắt trong hận thù, và dù công lý đã được thực thi, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Trở về phòng pháp y, Linh ngồi lại một mình, nhìn chằm chằm vào những tập hồ sơ chất chồng trên bàn. Mỗi vụ án đều là một mảnh ghép của một thế giới đen tối, nơi mà lòng thù hận, sự điên loạn và bóng tối ngự trị. Dù cô đã làm tất cả để tìm ra sự thật, nhưng đôi khi, những gì cô khám phá lại càng khiến cô cảm thấy mỏi mệt hơn.
Có lẽ, giữa thành phố phồn hoa này, ai cũng đang mang trong mình một bóng tối không thể giải thoát. Linh tự hỏi liệu đến bao giờ cô mới có thể chạm đến ánh sáng thực sự, hay cô sẽ mãi mãi chìm trong vòng xoáy của những vụ án và bí ẩn không lối thoát.
Updated 26 Episodes
Comments