Chương 18

Chương 18: Vụ Án Đẫm Máu

Linh trở về phòng pháp y, đôi mắt vẫn còn vương chút vẻ mệt mỏi và lo lắng sau cuộc trò chuyện với Hùng. Những bí mật kinh hoàng của tổ chức mà Khải đứng đầu vẫn còn ám ảnh cô. Nhưng không lâu sau, cô nhận được một cuộc gọi khẩn cấp từ cảnh sát Trần. Anh thông báo có một vụ án mạng nghiêm trọng vừa được phát hiện ở vùng ngoại ô thành phố, và cảnh sát đã yêu cầu Linh đến ngay để hỗ trợ điều tra.

Hiện trường vụ án nằm trong một khu nhà trọ cũ kỹ và bị lãng quên từ lâu. Khi Linh đến, cảnh sát đã bao quanh hiện trường, đèn pin lấp lánh trong bóng tối tạo nên một bầu không khí u ám và rợn người. Đám đông tò mò đứng lặng lẽ bên ngoài, nhưng sự sợ hãi hiện rõ trên gương mặt họ.

Khi Linh tiến vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến cô chững lại. Thi thể của nạn nhân nằm bất động trên sàn phòng, xung quanh là những dấu vết kỳ lạ và không thể giải thích nổi. Đôi mắt nạn nhân mở to, dường như đã phải chịu đựng một nỗi khiếp sợ đến tột cùng trước khi chết. Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc hơn cả là trên da của nạn nhân xuất hiện các vết khắc hình ngôi sao và các ký tự cổ xưa, không hề giống các vết thương thông thường.

“Linh, chúng tôi đã kiểm tra sơ bộ nhưng không phát hiện dấu vết gì ngoài các ký hiệu trên da,” Trần nói, giọng anh đầy lo lắng. “Không có dấu vân tay, không có dấu chân, cũng không có dấu hiệu của bạo lực rõ ràng. Dường như nạn nhân đã chết một cách bí ẩn.”

Linh tiến lại gần thi thể, đeo găng tay và cúi xuống quan sát kỹ hơn. Cô nhận thấy rằng các ký hiệu trên da nạn nhân không phải là những vết khắc ngẫu nhiên, mà có vẻ như được tạo ra một cách cẩn thận và chính xác, với một loại dụng cụ sắc nhọn. Nhưng kỳ lạ thay, không có máu chảy ra từ những vết khắc, như thể da đã bị khâu lại ngay sau khi bị rạch.

Cô quay sang Trần và nói, “Tôi cần thêm ánh sáng và một chút thời gian để kiểm tra. Tôi sẽ cố gắng tìm hiểu về những ký hiệu này.”

Sau khi ánh sáng được điều chỉnh đầy đủ, Linh bắt đầu tiến hành khám nghiệm. Cô kiểm tra từng vết khắc trên cơ thể nạn nhân và nhận thấy một số đặc điểm kỳ lạ: Các vết khắc này đều có độ sâu nhất định, nhưng không hề có dấu hiệu của đau đớn hoặc chống cự. Linh nghi ngờ rằng nạn nhân có thể đã bị tê liệt hoặc bị tác động bởi một chất hóa học nào đó trước khi bị khắc.

Cô nhanh chóng lấy mẫu máu của nạn nhân để đưa đi phân tích. Nếu có bất kỳ loại hóa chất nào trong máu, đó sẽ là manh mối quan trọng để xác định cách thức gây án. Trong khi chờ đợi kết quả phân tích, Linh tập trung vào phần da của nạn nhân, kiểm tra các mẫu mô để tìm hiểu xem liệu có dấu vết nào có thể gợi ý về nguồn gốc của những ký hiệu này.

Vài giờ sau, kết quả phân tích máu được gửi về. Mẫu máu cho thấy nạn nhân có nồng độ cao của một loại thuốc gây tê mạnh, một loại thuốc cực hiếm, thường chỉ được sử dụng trong phẫu thuật y tế chuyên biệt. Linh nhận ra rằng hung thủ đã dùng loại thuốc này để khiến nạn nhân hoàn toàn mất cảm giác, từ đó có thể khắc các ký hiệu lên cơ thể mà không gây ra bất kỳ đau đớn nào cho nạn nhân trong quá trình thực hiện.

“Loại thuốc này không thể mua được ngoài thị trường, vì nó cực kỳ độc và chỉ có trong các phòng phẫu thuật chuyên khoa,” Linh nói với Trần, ánh mắt cô ánh lên vẻ nghiêm trọng. “Điều này có nghĩa là hung thủ không chỉ có kiến thức về y học mà còn có khả năng tiếp cận các loại thuốc chuyên dụng này.”

Linh tiếp tục xem xét các ký hiệu trên da nạn nhân, cố gắng giải mã ý nghĩa của chúng. Cô nhận thấy các ký hiệu này không hề xa lạ – chúng giống với các biểu tượng từng xuất hiện trong một cuốn sách y học cổ xưa mà cô đã đọc qua trong quá trình nghiên cứu pháp y. Các ký hiệu này là một dạng mật mã thường được sử dụng trong các nghi lễ tôn giáo cổ xưa, được cho là có khả năng “mở cánh cổng” hoặc “gọi hồn”.

Linh rùng mình khi nhận ra rằng đây có thể là một vụ giết người theo kiểu hiến tế. Sự tinh vi trong cách thực hiện cùng với loại thuốc hiếm sử dụng trong quá trình gây án khiến cô tin rằng hung thủ không phải là một kẻ bình thường. Đây có thể là một người có hiểu biết sâu về y học và tôn giáo, hoặc là thành viên của một tổ chức bí ẩn nào đó – một tổ chức mà cô chưa từng nghĩ có tồn tại.

Vụ án kéo dài trong suốt nhiều ngày sau đó, không có bất kỳ dấu vết nào mới xuất hiện. Tuy nhiên, Linh và Trần không dừng lại. Họ bắt đầu điều tra kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất liên quan đến nạn nhân, từ lịch sử bệnh án đến mối quan hệ cá nhân, hy vọng tìm ra một điểm yếu nào đó của hung thủ.

Cuối cùng, khi kiểm tra kỹ hơn về nơi làm việc của nạn nhân, họ phát hiện một sợi tóc dài màu đen vướng trong một chiếc kẹp tài liệu. Mẫu tóc được gửi đi phân tích và kết quả cho thấy ADN không khớp với bất kỳ ai trong cơ sở dữ liệu, nhưng nó thuộc về một người có nguồn gốc châu Á, và điều đặc biệt là mẫu ADN cho thấy dấu hiệu biến đổi di truyền bất thường.

Linh và Trần ngay lập tức nghi ngờ rằng sợi tóc này thuộc về hung thủ, nhưng việc tìm kiếm tung tích của hắn không hề dễ dàng. Họ quyết định kiểm tra toàn bộ danh sách các phòng thí nghiệm y khoa trong thành phố, nơi có thể tiếp cận loại thuốc gây tê hiếm kia. Sau nhiều ngày điều tra căng thẳng, cuối cùng họ phát hiện ra một phòng thí nghiệm tư nhân từng sử dụng loại thuốc này trong một nghiên cứu gần đây.

Linh và Trần đến phòng thí nghiệm, nơi mà họ gặp một người đàn ông trẻ, là trợ lý nghiên cứu của dự án. Khi được hỏi về mẫu thuốc gây tê, người này bất ngờ lảng tránh và thể hiện sự lo lắng. Điều này càng khiến Linh và Trần nghi ngờ. Họ kiên quyết yêu cầu được kiểm tra hồ sơ lưu trữ của phòng thí nghiệm, và phát hiện ra rằng loại thuốc gây tê đã bị thiếu hụt trong vài tháng gần đây, nhưng không ai báo cáo.

“Điều này có nghĩa là có ai đó trong phòng thí nghiệm đã lấy cắp thuốc mà không để lại dấu vết,” Trần nói, mắt anh lóe lên sự quyết tâm.

Họ điều tra sâu hơn về nhân viên trong phòng thí nghiệm và phát hiện ra một trong số họ – một bác sĩ tên Hưng – có hành vi đáng ngờ. Hưng có lịch sử bất thường về các công trình nghiên cứu liên quan đến y học cổ đại, từng bị cảnh báo về việc tiến hành những thí nghiệm ngoài khuôn khổ. Nhưng Hưng đã rời bỏ phòng thí nghiệm một cách đột ngột không lâu sau khi vụ án xảy ra.

Cuối cùng, Linh và Trần tìm ra địa chỉ của Hưng ở một khu nhà hẻo lánh ngoài thành phố. Họ lập tức đến đó, sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất. Căn nhà của Hưng nằm giữa rừng rậm, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Khi bước vào, Linh có cảm giác như đang tiến vào một không gian bị lãng quên, nơi mà ánh sáng không thể nào chạm tới.

Căn nhà tràn ngập các biểu tượng giống như những ký hiệu trên cơ thể nạn nhân, và mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi. Trong căn phòng tối, một bàn thờ được dựng lên, trên đó là những hình vẽ rợn người và những cuốn sách cổ viết bằng ngôn ngữ khó hiểu.

Cuối cùng, họ phát hiện Hưng ngồi ở góc phòng, mắt hắn trừng lớn khi thấy họ bước vào. Hắn không tỏ ra ngạc nhiên, mà chỉ mỉm cười nhạt nhẽo.

“Các người tìm thấy ta rồi… nhưng điều đó không quan trọng. Ta chỉ là người trung gian, kẻ được chọn để thực hiện những gì đã được định đoạt.”

Hưng cười rùng rợn, ánh mắt lạnh lẽo khiến Linh cảm thấy như mình đang đối diện với một con quỷ đội lốt người.

“Các người không bao giờ hiểu được… rằng linh hồn của các người đã được hiến tế từ rất lâu trước khi các người biết đến sự tồn tại của ta.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play