Chương 16: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng
Buổi tối hôm ấy, Linh cảm nhận rõ rệt sự nặng nề bao trùm lên cuộc sống của mình. Từ sau cuộc gặp với Khải, cô không thể nào xua đi được cảm giác rằng mình đang bị theo dõi. Mỗi bước chân, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến cô căng thẳng, lòng dạ chẳng thể nào yên. Cô biết rằng mình đã xâm phạm vào lãnh địa mà đáng lẽ không bao giờ nên đặt chân đến.
Dù vậy, Linh không dừng lại. Cô đã biết đến sự thật về tổ chức bí mật, kẻ đứng đầu đầy quyền lực cùng những con cờ vô tình trở thành vật hy sinh. Nếu bỏ cuộc, Vy, Vũ và những nạn nhân khác sẽ mãi mãi bị lãng quên trong bóng tối. Cô quyết định sẽ tiếp tục, cho dù cái giá phải trả có là gì.
Sáng hôm sau, khi Linh vừa bước chân vào phòng làm việc, cô phát hiện có một phong thư nằm ngay ngắn trên bàn. Không có địa chỉ, không có tên người gửi, chỉ có tên cô được viết bằng nét chữ nguệch ngoạc, run rẩy. Linh mở thư ra, bên trong là một mẩu giấy với những dòng chữ ngắn, viết vội vã:
“Họ biết mọi điều cô làm. Nếu còn muốn sống, hãy dừng lại. Đừng cố trở thành người hùng trong câu chuyện của kẻ khác.”
Linh cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Đây rõ ràng không phải là một trò đùa. Từ sau khi chạm đến sự thật về Khải và tổ chức bí mật, cô đã bước vào tầm ngắm của chúng. Bức thư này chỉ là lời cảnh báo đầu tiên – chúng muốn cô phải im lặng, rút lui và ngừng tìm kiếm câu trả lời.
Nhưng nếu ngừng lại, tất cả những gì cô đã trải qua sẽ trở nên vô nghĩa. Linh nhét mẩu giấy vào túi, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô biết mình cần phải hành động cẩn trọng hơn, nhưng cô cũng biết rõ rằng mình đã chấp nhận đối đầu với kẻ thù này.
Cô quyết định gặp Trần. Cô biết mình không thể chiến đấu một mình trong tình thế nguy hiểm này. Trần là người duy nhất cô có thể tin tưởng, người đã luôn đồng hành bên cạnh cô trong cuộc điều tra suốt thời gian qua. Họ gặp nhau tại một quán cà phê nhỏ, nơi ánh sáng vàng nhạt bao trùm không gian ấm áp, đối lập hoàn toàn với những gì đang diễn ra trong cuộc đời cô.
“Cô có chắc về những gì mình đang làm không, Linh?” Trần hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Những kẻ này… tôi không nghĩ chúng là người mà chúng ta có thể dễ dàng đối phó.”
Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Tôi biết chứ. Nhưng nếu chúng ta từ bỏ, không chỉ Vy mà cả những người khác sẽ mãi mãi không có được công lý. Khải và tổ chức của hắn, chúng ta phải đưa chúng ra ánh sáng.”
Trần thở dài, tay anh đan lại với nhau. “Được, tôi sẽ hỗ trợ cô. Nhưng chúng ta cần cẩn thận hơn. Bọn chúng sẽ không để yên nếu biết chúng ta đang tiến gần đến sự thật.”
Anh ngừng lại một chút, ánh mắt anh hiện lên chút nghi ngờ. “Có một cách chúng ta có thể làm để thu thập thêm thông tin về Khải, nhưng nó khá nguy hiểm.”
Linh nghiêng đầu, nhìn Trần, chờ đợi. “Anh đang nghĩ đến điều gì?”
“Khải thường tham dự những buổi tiệc kín trong giới thượng lưu, nơi mà chỉ những người có mối quan hệ với tổ chức bí mật của hắn mới được tham gia. Nếu chúng ta có thể xâm nhập vào một trong những buổi tiệc này, có thể sẽ tìm được bằng chứng cụ thể về những hành vi của hắn.”
Linh cau mày. Ý tưởng này nguy hiểm, nhưng đây có lẽ là cơ hội duy nhất để hiểu rõ hơn về tổ chức. Cô gật đầu, mặc dù lo lắng dâng lên trong lòng.
“Làm cách nào để vào được đó?” cô hỏi.
Trần im lặng một lúc, rồi nói: “Chúng ta cần một tấm vé mời. May mắn thay, tôi có một người bạn trong ngành, người có thể giúp chúng ta. Nhưng Linh, cô phải hiểu rằng, một khi bước vào buổi tiệc đó, chúng ta không còn đường quay lại.”
Linh hít một hơi sâu, cảm nhận rõ ràng sự nghiêm trọng trong lời của Trần. Cô biết đây là canh bạc cuối cùng, và nếu thất bại, cả cô và Trần đều sẽ phải trả giá đắt. Nhưng cô cũng biết rằng mình không thể ngừng lại – quá nhiều mạng người đã bị tổ chức này dập tắt mà không để lại dấu vết.
Tối hôm ấy, Linh nhận được cuộc gọi từ Trần. Anh đã thu xếp được vé mời tham gia buổi tiệc kín do Khải tổ chức, diễn ra vào cuối tuần tại một biệt thự lớn nằm cách xa thành phố. Theo lời Trần, đây sẽ là cơ hội hiếm có để thu thập thông tin, nhưng cũng đồng nghĩa với việc họ phải đối diện trực tiếp với Khải và những người trong tổ chức.
Cô chuẩn bị kỹ càng, mặc bộ váy đen đơn giản, kín đáo nhưng thanh lịch. Đến giờ hẹn, Trần đã đợi sẵn bên ngoài biệt thự, anh trao cho cô một ánh nhìn nghiêm nghị trước khi bước vào.
Biệt thự tràn ngập ánh đèn vàng, lung linh và huyền ảo, nhưng bên trong không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Tiếng nhạc du dương vang lên từ dàn nhạc cổ điển ở góc phòng, những vị khách lịch lãm trong trang phục sang trọng cười nói với nhau, nhưng ánh mắt của họ đều đầy vẻ toan tính.
Linh và Trần tách nhau ra để tránh sự chú ý, mỗi người cố gắng lắng nghe và quan sát mọi người xung quanh. Trong lúc đang đi dọc theo hành lang, Linh bất ngờ nhìn thấy một căn phòng riêng phía cuối dãy. Cửa phòng khép hờ, bên trong có ánh sáng yếu ớt hắt ra.
Linh bước lại gần, nhưng vừa đặt tay lên cánh cửa thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:
“Cô muốn làm gì ở đây, cô Linh?”
Linh quay lại, và nhận ra Khải đang đứng ngay sau cô, gương mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ màu đen, nụ cười nham hiểm ẩn hiện dưới ánh đèn mờ ảo. Hắn bước đến gần, đôi mắt sắc lạnh soi thấu từng suy nghĩ trong đầu cô.
“Cô nghĩ tôi không biết cô đến đây làm gì sao?” Khải nhếch mép, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy hiểm ác. “Cô là một con cờ tò mò, Linh. Và những con cờ tò mò thường không có kết thúc tốt đẹp.”
Linh không lùi bước, cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhìn thẳng vào hắn. “Khải, anh không thể giấu mãi được. Tất cả những gì anh và tổ chức này đang làm, sẽ sớm bị đưa ra ánh sáng.”
Khải cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cô. “Đưa ra ánh sáng? Cô nghĩ ai sẽ tin vào những gì cô nói? Những kẻ như tôi, những người đã tồn tại trong bóng tối từ lâu, chúng tôi biết cách bảo vệ bí mật của mình, Linh. Cô và những người như cô, chỉ là những hạt cát nhỏ bé, bị cuốn trôi mà không ai nhớ đến.”
Linh nghiến chặt răng, lòng tràn ngập sự tức giận. Cô biết rằng đây là trận đấu không cân sức, nhưng cô cũng hiểu rằng sự thật không thể mãi mãi bị che đậy.
Bất chợt, Trần xuất hiện từ phía sau, ánh mắt đầy cảnh giác. “Cô ổn chứ, Linh?” anh hỏi, nhìn cô và rồi chuyển ánh nhìn sang Khải với vẻ nghiêm trọng.
Khải nhướng mày, lùi lại một bước, cười khẩy. “Hai người thật sự nghĩ mình có thể đánh bại tôi sao? Thật ngây thơ.”
Nói xong, hắn quay người, biến mất vào trong đám đông, để lại Linh và Trần đứng lại, lòng đầy băn khoăn và giận dữ. Cô biết rằng họ vừa mất đi một cơ hội quý giá, nhưng cũng nhận ra rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng kết thúc.
“Chúng ta phải tiếp tục, Trần,” Linh nói, ánh mắt rực lửa. “Dù cho phải đối mặt với bất kỳ điều gì, tôi cũng sẽ không dừng lại.”
Trần gật đầu, đôi mắt anh sáng lên, tràn đầy quyết tâm. Họ quay bước ra khỏi buổi tiệc, nhưng trong lòng biết rằng cuộc chiến này chỉ vừa mới bắt đầu, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.
Updated 26 Episodes
Comments