Chương 19

Chương 19: Cô Đơn Giữa Thành Phố

Linh trở về căn phòng trọ nhỏ của mình sau một ngày dài. Căn phòng nằm ở tầng ba của một khu chung cư cũ kỹ, nơi cô đã sống từ khi vào đại học. Không có ai chờ đợi phía sau cánh cửa này, chỉ có sự yên tĩnh và khoảng trống lạnh lẽo bủa vây. Cô sống một mình, không cha mẹ, không người thân, và dường như cũng không có mấy bạn bè. Cuộc sống của cô từ lâu đã là một vòng tuần hoàn đơn độc giữa bốn bức tường.

Ngay khi bước vào nhà, Linh đặt ba lô xuống, cởi bỏ áo khoác và đi thẳng đến bếp. Căn bếp bé nhỏ với vài dụng cụ nấu nướng đơn giản, đủ để cô chuẩn bị những bữa ăn qua loa. Linh không có thói quen ăn uống cầu kỳ; hầu hết các bữa ăn của cô chỉ là mì gói, trứng chiên hay cơm trắng với chút thức ăn nhanh. Cuộc sống của cô dường như đã được cô đọng lại vào những điều tối giản nhất, chỉ đủ để cô có thể sống qua ngày và tập trung vào việc học và thực tập tại phòng pháp y.

Linh mở tủ lạnh, lấy ra một hộp cơm từ hôm trước và hâm nóng. Mùi thức ăn đơn giản lan tỏa trong không gian nhỏ hẹp, nhưng không đủ để phá tan cảm giác cô đơn đang bủa vây. Khi ăn, cô bật một bộ phim cũ, nhưng chỉ xem mà không thực sự chú ý đến nội dung. Đối với Linh, bữa tối này cũng giống như tất cả những bữa tối trước đó: một khoảng thời gian trống trải, nơi mà sự tĩnh lặng chỉ được lấp đầy bởi âm thanh từ chiếc laptop.

Cuộc sống của Linh luôn gắn liền với sự cô độc. Từ khi còn nhỏ, cô đã quen với việc tự lo cho mình, tự tìm cách giải quyết mọi vấn đề. Cha mẹ cô mất sớm trong một tai nạn giao thông khi cô mới mười tuổi, để lại cô bơ vơ giữa dòng đời. Linh được gửi đến sống với một người họ hàng xa, nhưng mối quan hệ không đủ gần gũi để tạo nên sự gắn bó. Cô dần học cách tự đứng lên, tự chăm sóc bản thân, tự mình học hành và đối mặt với mọi thứ.

Từ đó, cuộc sống của Linh như một cuốn sách buồn mà cô là độc giả duy nhất. Những ngày tháng trôi qua trong sự cô độc, không có ai để chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn, không ai để hỏi thăm, quan tâm đến cảm xúc của cô. Điều này khiến cô trở nên điềm tĩnh và độc lập, nhưng cũng đồng thời khóa kín trái tim mình khỏi thế giới bên ngoài. Bạn bè ở trường thường nói rằng Linh quá trầm mặc và ít nói, nhưng họ không hiểu được rằng cô đã quen với sự cô độc này, rằng cô sống như một cái bóng giữa thành phố phồn hoa.

Công việc tại phòng pháp y là nguồn động lực lớn nhất giúp cô duy trì nhịp sống đơn độc này. Đối với Linh, công việc không chỉ là một cách thoát khỏi cuộc sống cô đơn, mà còn là một sợi dây liên kết giúp cô cảm thấy mình có ý nghĩa trong cuộc đời này. Việc tìm ra sự thật từ những mảnh ghép nhỏ bé của vụ án cho cô cảm giác như đang giúp những linh hồn bị bỏ rơi tìm lại công lý, cũng như một cách để tự xoa dịu nỗi đau trong quá khứ.

Cô cảm thấy bản thân đã tìm được một chút ý nghĩa khi hòa mình vào các vụ án, khi nhìn sâu vào từng manh mối dù nhỏ nhất để giải đáp các bí ẩn. Những khoảnh khắc ấy, Linh như quên đi sự cô đơn, tạm thời quên đi việc mình không có gia đình hay người thân. Cô thấy mình cần thiết, thấy rằng cuộc đời này vẫn còn giá trị, dù chỉ là thông qua những thi thể lạnh lẽo và những vết thương vô hồn.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, khi công việc tạm ngừng, cảm giác cô độc lại quay về như một cái bóng đen không cách nào xua đuổi. Linh tự nhủ rằng mình đã quen với điều này, rằng cô không cần ai cả. Nhưng đôi khi, khi ngồi bên cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm, cô vẫn thầm ước có một người để dựa vào, để chia sẻ và an ủi. Nhưng cô biết rằng đó chỉ là mơ ước thoáng qua. Thực tế của cô là một căn phòng trống rỗng, là những buổi tối lạnh lẽo mà cô phải tự mình vượt qua.

Một ngày, sau khi hoàn thành ca trực tại phòng pháp y, Linh quyết định ghé qua một tiệm sách cũ nằm ở góc phố. Cô thường tìm đến sách như một cách để thoát khỏi hiện thực. Những trang sách là nơi cô có thể tạm gác lại nỗi buồn, nơi mà cô có thể sống cuộc đời của những nhân vật trong truyện, quên đi sự cô độc trong đời mình. Linh lướt qua các giá sách, tay vuốt nhẹ những bìa sách đã cũ, như thể mỗi cuốn sách là một người bạn đang chờ cô tìm đến.

Cô chọn một cuốn sách về tâm lý học – một sở thích riêng mà cô không chia sẻ với ai. Đối với Linh, tâm lý học là cách để cô hiểu hơn về con người, về những động lực đằng sau mỗi hành vi và cảm xúc. Nhưng sâu thẳm, có lẽ cô cũng đang tìm kiếm câu trả lời cho chính bản thân mình, để hiểu vì sao cô không thể kết nối với ai, vì sao trái tim cô mãi mãi đóng băng sau sự ra đi của cha mẹ.

Trở về nhà với cuốn sách trong tay, Linh ngồi bên cửa sổ, mở những trang đầu tiên và đọc dưới ánh đèn mờ nhạt. Thành phố ngoài kia vẫn sáng rực, nhưng với cô, nó giống như một thế giới xa lạ. Cô tựa đầu vào cửa sổ, nhìn ánh đèn xa xăm và thầm nghĩ về cha mẹ mình. Những ký ức mờ nhạt về họ là thứ duy nhất giúp cô giữ vững bản thân giữa cuộc sống cô độc này.

Đêm càng khuya, Linh càng cảm thấy sự tĩnh lặng trong căn phòng của mình trở nên ngột ngạt. Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít thở không khí trong lành của thành phố đêm. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô cảm thấy mình giống như một bóng ma, lạc lõng giữa cuộc sống.

Cô chợt nhận ra rằng, dù đã cố gắng mạnh mẽ và tự lập, dù đã quen với sự cô đơn, vẫn có những lúc trái tim cô yếu mềm, khao khát một ai đó ở bên. Nhưng Linh biết rõ, trên con đường mà cô đã chọn, sẽ không có nhiều người dám bước vào thế giới lạnh lẽo của cô.

Những đêm dài như thế vẫn tiếp diễn, và Linh sẽ lại tiếp tục sống cuộc đời cô độc của mình, âm thầm tìm kiếm sự thật giữa những bóng tối, dù biết rằng chẳng có ai đợi cô trở về trong căn phòng nhỏ này.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play