"Vậy cậu đã thấy lúc chúng héo chưa? Nhìn chẳng khác gì một đống rác bị người ta vứt đi cả, người lớn thường gọi là gì nhỉ? A, phải rồi, là xác xơ!"
"Vậy Duy là rác! Cậu ta là hoa Hướng Dương bị người ta vứt bỏ!"
"Duy héo nên mới bị ba vứt bỏ, mẹ cũng bỏ cậu ta luôn!"
Gia Duy đứng lặng người, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại. Tim cậu như bị bóp nghẹt, dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng cậu vẫn không khỏi chạnh lòng khi đọc những lời bình luận ấy.
Cậu biết nhóm trước đây từng có một thành viên tên Trần Khải Hoàn, người nọ được fans gắn cho biệt danh là 'thiên nga kiêu sa', bởi vũ đạo và khả năng đọc rap của người nọ hệt như một mảnh ghép hoàn hảo của nhóm Four And One, ngày mảnh ghép ấy rời đi để lại không ít tranh cãi và buồn bã cho fans.
David nhận thấy sự thay đổi trong biểu cảm của Gia Duy, liền bước đến lấy điện thoại khỏi tay của cậu.
"Đừng đọc nữa. Chúng ta biết họ sẽ so sánh, điều quan trọng là Gia Duy đừng để điều đó ảnh hưởng đến mình. Khải Hoàn có con đường của cậu ta, và Gia Duy cũng có hành trình của riêng em ấy."
Quốc Toàn hiếm khi nghiêm túc cũng gật đầu đồng ý. "Đúng đó, mọi chuyện cần thời gian, nhóm đừng để những lời này làm nản lòng."
Gia Duy ngẩng đầu nhìn David ở bên cạnh, khóe mắt ửng đỏ lên.
"Bà ơi, cháu là Hướng Dương héo bị coi là rác ạ?" Bé Duy nước mắt đầm đìa chạy về nhà hỏi bà nội của mình.
Bà nội Văn đang nấu cháo cho cháu trai, thấy cháu về nhà đã hỏi một câu nghe chói tai vô cùng, bà cau mày ngồi xổm xuống lau nước mắt cho cậu, dịu giọng hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì.
Bé Duy vừa khóc vừa kể cho bà nghe những lời bạn học nói. Bà nội Văn xót cháu, ôm cậu bé vào lòng vỗ về, giọng nói ấm áp trấn an trái tim bị tổn thương của cậu, đứa trẻ quá nhỏ để trải qua những lời nói cay độc ấy.
"Hoa Hướng Dương là một loại hoa vô cùng kiên cường, ngày hoa còn hướng về ánh mặt trời sẽ để lại bóng tối sau lưng, ngày hoa ngã xuống sẽ để lại hạt giống của mình cho đời, hoa kiên cường đến phút cuối cùng, loài hoa ấy không phải rác, bởi nó đã thể hiện hết giá trị của mình cho con người thấy, bạn của cháu hẳn không biết đến hạt hướng dương nhỉ?"
"Thật ạ? Cháu không phải rác ạ?"
"Ừm, cháu là hạt giống của Hướng Dương để lại, và được bà mang về chăm sóc chờ ngày vươn mình về phía mặt trời."
Khoảnh khắc David đứng ra trấn an cảm xúc giao động của cậu, khiến Gia Duy không khỏi nhớ đến những đoạn đối thoại ngày xưa với bà. Sự bảo bọc chỉ có ở bà nội lại xuất hiện trên người David, dù có rất nhiều điểm khác biệt ở hai người họ nhưng đối với Gia Duy họ chẳng khác gì cục than hồng ấm áp vào ngày đông chí.
Đêm nay khí trời trong lành thổi vào lòng người một sự sảng khoái không tên, Gia Duy ngồi trước cửa sổ phòng trọ đôi mắt vô định nhìn xa xăm, dưới ánh trăng mờ nhạt bóng lưng của cậu vô thức trở nên nhỏ bé và mờ ảo, cảm giác thả mình vào gió đêm khiến cậu vô cùng thoải mái, cứ thế bình yên bỏ lại sau lưng những muộn phiền bủa vậy.
Dù vậy vẫn quá khó để giữ bình yên lại, chỉ cần một cái chớp mắt đã có thể lấy nó đi ở thời điểm bạn không kịp đề phòng, hay như một giấc chiêm bao đẹp khiến bạn luyến tiếc nhớ nhung. Bạn có thể nắm được nhưng lại không giữ được, việc có thể làm đó là trân quý khoảnh khắc được trao cho sự bình yên.
Tiếng xe xé gió vụt qua để lại tiếng động cơ ồn ào phá vỡ giây phút bình yên ngắn ngủi, Gia Duy giật mình nhìn làn khói do pô xe để lại. Thời điểm trở về với thực tại trong đầu cậu vang lên những câu nói của khán giả, từng chữ một tựa như những lưỡi dao nhỏ, không sắc nhưng nó khiến người chịu đựng phải đau âm ỉ.
Ngày Four And One ra mắt để lại dấu ấn về các thành viên quá lớn, vì thế khi có sự thay đổi đột ngột này đã làm fans không thích ứng được, phần lớn khán giả yêu thích nhóm Four And One là vì năm mảnh ghép được các thành viên tạo ra, nay khi trong nhóm mất đi một mảnh ghép ban đầu và nó được thay thế bằng một mảnh ghép không nguyên vẹn khác, khán giả không mắng chửi nặng lời đã là quá tốt bụng và bình tĩnh lắm rồi.
Vì thế hôm nay khi bức tường vô hình của thành viên cũ xuất hiện và bao trùm đi sự nỗ lực đêm nay, khoảnh khắc đó Gia Duy biết từng bước chân của mình đang đi trên một sợi dây thừng giữa không trung, và phía bên dưới là vực thẳm sâu không đáy. Dù vậy cậu vẫn không muốn lùi lại, cảm giác được đứng trên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ là David đang đứng bên cậu, những điều đó có sức hút quá lớn khiến cậu không muốn bỏ cuộc!
Cậu phải chứng minh cho mọi người thấy mình không phải là một mảnh ghép được nhặt bừa bãi ngoài đường!
Updated 25 Episodes
Comments
Ở đâu có OTP ở đó có tui!!!
Đúng kiểu, ông trời lấy đi gđ của ẻm thì sẽ ko nhẫn tâm cướp luôn ng bà trụ cột của ẻm./Sob/ May ẻm có ng bà tâm lý, ko thì
2025-01-26
0
Ở đâu có OTP ở đó có tui!!!
Không muốn nói đâu, nhưng lời nói hồn nhiên của đám con nít đôi khi gây sát thương kinh khủng
2025-01-26
0
ℝ𝕪❦放肆🍑🥀
tác giả ơi ra lẹ iii, iem hóng quáa
2025-01-25
1