Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách

Ninh Hoắc Đông vừa dứt lời, Sơ Địch đã cho tay vào cổ họng, dùng hết sức để khiến bản thân nôn được ra. Khi nhận ly rượu từ tay Ninh Hoắc Đông, Sơ Địch đã nhận ra điểm bất thường, màu sắc của nó đậm hơn và mùi cũng nồng hơn. Sơ Địch đã từng nghi ngờ nó là máu người, nhưng cô không tin Ninh Hoắc Đông lại biến thái như thế. Hiện tại đã chứng thực lòng tin của cô hoàn toàn sai.

Ninh Hoắc Đông dùng tay giữ Sơ Địch lại. Hắn kéo cô lại gần mình, tay còn lại cố định trên eo của cô.

“Cảm thấy kinh tởm sao?”

Ninh Hoắc Đông chỉ khẽ nhếch môi. Giọng hắn vẫn như vậy, lạnh nhạt không có một chút ấm áp. Lúc này, khoảng cách giữa Sơ Địch và hắn rất gần, cô có thể cảm nhận được rất rõ hơi thở của hắn đang phả vào chóp mũi cô. Sơ Địch cảm thấy chán ghét, xoay đầu né tránh hắn.

“Sơ Địch, cô nghe rõ cho tôi, cô chỉ được phục tùng, không được làm trái lệch tôi.”

Sự né tránh của Sơ Địch khiến Ninh Hoắc Đông cảm thấy khó chịu. Hắn tàn nhẫn dùng tay bóp lấy cằm Sơ Địch, sức lực rất mạnh khiến Sơ Địch lầm tưởng hắn muốn bóp vụn cằm cô.

“Số rượu này không được nôn ra, có biết không?”.

Ninh Hoắc Đông cứ nhìn Sơ Địch chăm chăm, đôi mắt màu hổ phách của hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng ẩn sâu dưới lớp bình tĩnh ấy lại là một cơn cuồng phong lúc nào cũng có thể bất chợt xuất hiện. Sơ Địch không phản kháng lại nữa, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ninh Hoắc Đông, đôi mắt trong vắt như có một lớp sương mỏng.

“Tôi biết rồi. Nếu anh muốn tôi vĩnh viễn không quên được mùi vị này, vậy được thôi, Sơ Địch tôi thành toàn cho anh!”

Sơ Địch nén sự kinh tởm vào đáy lòng. Cô siết chặt tay, tỏ ra bất cần. Ninh Hoắc Đông làm như vậy là muốn nhìn thấy cô khó coi, nhìn thấy cô không chịu nổi mà bật khóc. Vậy thì Sơ Địch càng phải mạnh mẽ, có như vậy người đàn ông tàn nhẫn kia mới không đạt được mục đích.

Sơ Địch theo Ninh Hoắc Đông rời khỏi Sơ gia. Khi cô lên xe, Ngụy Sinh liền châm lửa đốt cháy mọi thứ, chỉ trong chốc lát căn nhà Sơ Địch sống hơn hai mươi năm đã chìm trong biển lửa.

Sơ Địch không nhìn quá lâu, khi lửa bùng lên cũng là lúc cô quay mặt đi.

Sơ Địch biết đau thương chỉ có thể để trong lòng, nếu như để người khác nhìn thấy, nhất là Ninh Hoắc Đông thì chỉ càng khiến hắn cảm thấy cô hèn mọn, đáng thương mà thôi.

[ … ]

Sơ Địch được hắn đưa về Ninh gia.

“Bước vào trong”.

Ninh Hoắc Đông đánh mắt về phía chiếc lồng sắt ở cuối góc phòng, hắn nói với cô. Sơ Địch bất động nhìn hắn rất lâu, một chữ cũng khó khăn thốt thành lời. Ninh Hoắc Đông hiện tại coi cô là con vật trong tay hắn sao?

“Sơ Địch, cô nên nhớ bản thân cô không có quyền phản kháng!”

Ninh Hoắc Đông không thấy Sơ Địch có hành động gì liền “tốt bụng” lên tiếng nhắc nhở cô. Chiếc lồng sắt này là hắn đích thân cho người xây dựng, xây lên vì một mình Sơ Địch. Hắn không giết Sơ Địch không phải là nảy sinh lòng thương cảm mà hắn muốn Sơ Kiến Thành và Mạc Ngọc Linh ở trên trời tận mắt chứng kiến hắn giày vò cô con gái cưng của họ ra sao. Nhốt Sơ Địch vào lồng sắt chính là cướp đi quyền tự do của cô.

“Lời nói của Ninh thiếu, Sơ Địch tôi sao dám phản kháng”.

Sơ Địch lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nói chuyện với hắn. Trước khi cô bước vào lồng sắt kia, còn đặc biệt nở một nụ cười. Không phải là nụ cười hạnh phúc mà là nụ cười chế giễu, chế nhạo chính bản thân cô. Từ một vị tiểu thư con nhà quyền quý, người người ngưỡng mộ hiện giờ trở thành vật trong tay người khác, một con vật bị người ta nuôi nhốt để mua vui.

Sơ Địch của hiện tại chỉ có thể nhẫn nhịn tất cả, lấy mạng sống của em trai làm trọng…

Thấy Sơ Địch nghe lời, Ninh Hoắc Đông mới thoải mái hơn, hàng lông mày của hắn không còn nhíu chặt nữa, mi tâm cũng nới dần ra. Ninh Hoắc Đông xoay người rời khỏi phòng, trước khi đi còn tắt toàn bộ đèn.

Bóng tối bất ngờ vây lấy cơ thể của Sơ Địch, Sơ Địch lúc này hoàn toàn không thể tiếp tục giả vờ mạnh mẽ nữa, lớp vỏ bọc duy nhất để có thể qua mắt được Ninh Hoắc Đông đã bị bóng tối đánh đổ. Cô thu mình, cuộn người vào một góc. Nước mắt thi nhau rơi xuống gương mặt nhỏ bé của Sơ Địch. Cô không biết bản thân đã đưa tay lên lau nước mắt bao nhiêu lần, chỉ biết càng lau nước mắt lại càng rơi xuống nhanh hơn.

Bóng tối ập đến, cảnh tượng đau thương nhất lại xuất hiện trong đầu Sơ Địch. Cô thấy trước mắt mình là xác người nằm ngổn ngang, còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Bên tai Sơ Địch văng vẳng tiếng súng, hình ảnh viên đạn từng viên ghim thẳng lên ngực ba mẹ cô cũng rõ như vừa mới xảy ra.

Sơ Địch vùi đầu vào đầu gối, khóc nức nở.

Chỉ một bữa tiệc sinh nhật, Sơ Địch không nghĩ cả gia đình và bản thân sẽ lại có kết cục như thế này… Nếu như năm nay, Sơ Địch phá lệ một lần, không tổ chức sinh nhật nữa thì mọi chuyện có xảy ra hay không…

Tâm trạng Sơ Địch lúc này hoàn toàn rối bời. Cô biết bản thân nhẫn nhịn Ninh Hoắc Đông sẽ không phải là cách lâu dài, một con người tàn nhẫn như hắn, chưa biết chừng sẽ không giữ lời hứa mà làm tổn thương em trai cô. Vậy nên trước khi Ninh Hoắc Đông động thủ, Sơ Địch phải nghĩ ra cách để giải cứu em trai cũng như chính bản thân mình. Chỉ là hiện tại cô bị nhốt ở đây, rất vô lực…

Sơ Địch chẳng biết bản thân đã thiếp đi khi nào, chỉ biết cô bị ánh sáng làm cho tỉnh dậy. Sơ Địch lờ mờ mở mắt, xung quanh ngập tràn ánh sáng và ánh nắng do thiên nhiên ban tặng. Cô vừa ngẩng đầu liền phát hiện trong phòng có sự xuất hiện của một người đàn ông, người này không phải là Ninh Hoắc Đông mà là cánh tay đắc lực của hắn, Ngụy Sinh.

“Sơ tiểu thư tỉnh dậy rồi!”

Cái nhìn đầu tiên mà Sơ Địch dành cho Ngụy Sinh chính là giống Ninh Hoắc Đông như đúc. Từ cách nói chuyện đến hành động đều lạnh nhạt không chút độ ấm. Nếu không phải ngoại hình hai người có chút khác biệt, Sơ Địch nghĩ mình chắc chắn sẽ nhận nhầm Ngụy Sinh thành Ninh Hoắc Đông.

“Ninh Hoắc Đông muốn tôi làm gì?”

Sự xuất hiện của Ngụy Sinh khiến lòng Sơ Địch cảm thấy bất an. Cô không vòng vo mà hỏi thẳng hắn.

Ngụy Sinh nói.

“Ninh tổng muốn cô cùng tham dự một bữa tiệc nhỏ. Anh ấy cho cô thời gian một buổi chiều để chuẩn bị, sáu giờ tối sẽ có xe đến đón cô. Sơ tiểu thư yên tâm, trang phục và những thứ khác đều đã có người giúp cô, thứ cô cần chuẩn bị chỉ là tâm lý”.

Ngụy Sinh mỉm cười đầy lễ độ. Hắn nói xong liền tiến đến cái lồng sắt, giúp Sơ Địch mở khóa.

“Sơ tiểu thư, mời!”

Dưới sự sắp xếp của Ngụy Sinh, Sơ Địch rất nhanh đã được “cải tạo” xong. Cô nhìn bản thân mình trong gương, đột nhiên cảm thấy lạ lẫm vô cùng. Không phải Sơ Địch chưa từng trang điểm sang trọng như bây giờ, chỉ có điều tình trạng hiện tại của cô đã hoàn toàn khác so với trước kia. Cô không còn là tiểu thư của Sơ gia, mà hiện tại Sơ Địch là con rối trong tay Ninh Hoắc Đông.

Sơ Địch cứ thất thần nhìn mình trong gương, nhìn mãi cũng chẳng biết cô đang nghĩ gì.

Đúng sáu giờ, một chiếc xe ô tô sang trọng tiến vào sân vườn Ninh gia. Sơ Địch nghe thấy tiếng xe từ ngoài cửa đã đi ra ngoài. Cô bước lên xe, nhìn thấy sự xuất hiện của Ninh Hoắc Đông thì hơi sững sờ, nhưng rất nhanh Sơ Địch đã trở lại bình thường. Ngụy Sinh không nói Ninh Hoắc Đông sẽ đích thân tới đón cô.

Cửa xe đóng lại, Sơ Địch liền bị Ninh Hoắc Đông kéo về phía hắn. Phản ứng đầu tiên của cô chính là né tránh, nhưng Sơ Địch rất thức thời, sau đó liền an phận để hắn thích làm gì thì làm. Bản thân cô luôn ghi nhớ cô là vật trong tay hắn, là đồ chơi để mua vui cho Ninh Hoắc Đông.

Ninh Hoắc Đông thấy Sơ Địch không chống đối hắn nữa, khóe miệng liền cong lên. Hôm nay cô vận một chiếc váy dạ hội sang trọng, kiểu dáng khác hẳn với chiếc váy mà ngày hôm qua Sơ Địch mặc, quyến rũ và lộng lẫy hơn. Phần sau lưng của chiếc váy được khoét sâu hình chữ V. Ninh Hoắc Đông phải thừa nhận, lưng của Sơ Địch rất đẹp. Nói đúng hơn, mọi thứ trên người cô đều rất đẹp. Sơ Kiến Thành ví cô như một viên pha lê quả nhiên không sai. Sơ Địch đáng được nâng niu. Chỉ đáng tiếc cô lại mang họ Sơ.

Ninh Hoắc Đông không kiềm chế được mà đưa tay vuốt ve tấm lưng của Sơ Địch. Khi ngón tay thô ráp của hắn chạm vào người cô, cơ thể Sơ Địch khẽ run lên.

“Lo lắng sao?”

Ninh Hoắc Đông hỏi. Sơ Địch bật cười, đáp lại hắn.

“Dù sao cũng không có một màn chết chóc như hôm qua, việc gì phải lo lắng? Hơn nữa còn là đích thân Ninh thiếu mời tôi đi dự tiệc cùng, tôi có gì mà không an lòng?”

Sơ Địch nói một kiểu nhưng trong lòng lại nghĩ một kiểu. Lúc này cô không chỉ lo lắng mà sợ hãi đến mức tim đập nhanh như sắp rơi ra ngoài.

Ninh Hoắc Đông biết Sơ Địch ngoài cứng trong mềm. Nhưng hôm nay tâm trạng của hắn rất tốt nên không có vạch trần lời nói dối của cô. Không gian trong xe nhất thời yên tĩnh. Ninh Hoắc Đông trầm mặc vuốt ve lưng Sơ Địch, còn Sơ Địch yên lặng ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài xe.

Cho đến khi chiếc xe dừng hẳn trước một quán bar sang trọng, Sơ Địch mới nghe thấy giọng nói của Ninh Hoắc Đông. Cô không xoay người nhìn hắn, ánh mắt chăm chú rơi trên biển hiệu của quán bar. Sơ Địch xuất thân tầng lớp quý tộc, đương nhiên không thể không biết đến quán bar Hoàng Thiên, cô càng biết rõ những loại người nào có thể xuất hiện trong Hoàng Thiên.

Sơ Địch bất giác cảm thấy xung quanh tứ phía đều trở nên lạnh lẽo.

Ninh Hoắc Đông đột nhiên đưa tay xé rách một đoạn trên váy dạ hội của Sơ Địch khiến phần ngực của cô thoáng ẩn thoáng hiện. Hắn nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, chỉ cười.

“Tối nay, phải phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách rồi!”

Hot

Comments

cải xanh cute

cải xanh cute

sao bùn cho bà nu9 v nè

2022-02-03

0

Bông tai của Izana

Bông tai của Izana

Đjtme thằng lonz nam9 con mẹ m cút mẹ m đi thằng chó chắc tao vô tao kí đầu m quá((:

2021-08-15

1

✿ᵀᴴủᵞ ᵀᴵêᴺ✾࿐

✿ᵀᴴủᵞ ᵀᴵêᴺ✾࿐

thấy nghi rồi :((

2021-06-01

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2 Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3 Chương 3: Tiếp rượu
4 Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5 Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6 Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7 Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8 Chương 8: Thoả thuận buông tay
9 Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10 Chương 10: Trùng phùng
11 Chương 11: Sợi dây trói buộc
12 Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13 Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14 Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15 Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16 Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17 Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18 Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19 Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20 Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21 Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22 Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23 Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24 Chương 24: Thẩm Biên
25 Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26 Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27 Chương 27: Sự hoài nghi
28 Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29 Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30 Chương 30: Cơ hội trước mắt
31 Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32 Chương 32: Lật ngược thế cờ
33 Chương 33: Án tử hình
34 Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35 Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36 Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37 Chương 37: Món quà
38 Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39 Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40 Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41 Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42 Chương 42: Nổi lên hứng thú
43 Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44 Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45 Chương 45: Khủng bố
46 Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47 Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48 Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49 Chương 49: Sơ Địch biến mất
50 Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51 Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52 Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53 Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54 Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55 Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56 Chương 56: Trung tâm vui chơi
57 Chương 57: Chủ động làm hoà
58 Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59 Chương 59: Sự thật
60 Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61 Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62 Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63 Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64 Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65 Chương 65: Đến viếng mộ
66 Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67 Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68 Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69 Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70 Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71 Chương 71: Từ Thu Tuyết
72 Chương 72: Sự thật
73 Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74 Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75 Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76 Chương 76: Váy cưới có một không hai
77 Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78 Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79 Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80 Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81 Chương 81: Không thể chịu nổi
82 Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83 Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84 Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85 Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86 Chương 86: Ăn tối
87 Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88 Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89 Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90 Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91 Chương 91: Muốn bảo vệ em
92 Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93 Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94 Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95 Chương 95: Đồng ý hợp tác
96 Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97 Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98 Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99 Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100 Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101 Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102 Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103 Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104 Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105 Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106 Chương 106: Nhận tội thay
107 Chương 107: Chấp nhận số phận
108 Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109 Chương 109: Giao phó
110 Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111 Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112 Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113 Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114 Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2
Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3
Chương 3: Tiếp rượu
4
Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5
Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6
Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7
Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8
Chương 8: Thoả thuận buông tay
9
Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10
Chương 10: Trùng phùng
11
Chương 11: Sợi dây trói buộc
12
Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13
Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14
Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15
Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16
Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17
Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18
Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19
Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20
Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21
Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22
Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23
Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24
Chương 24: Thẩm Biên
25
Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26
Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27
Chương 27: Sự hoài nghi
28
Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29
Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30
Chương 30: Cơ hội trước mắt
31
Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32
Chương 32: Lật ngược thế cờ
33
Chương 33: Án tử hình
34
Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35
Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36
Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37
Chương 37: Món quà
38
Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39
Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40
Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41
Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42
Chương 42: Nổi lên hứng thú
43
Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44
Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45
Chương 45: Khủng bố
46
Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47
Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48
Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49
Chương 49: Sơ Địch biến mất
50
Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51
Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52
Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53
Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54
Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55
Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56
Chương 56: Trung tâm vui chơi
57
Chương 57: Chủ động làm hoà
58
Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59
Chương 59: Sự thật
60
Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61
Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62
Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63
Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64
Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65
Chương 65: Đến viếng mộ
66
Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67
Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68
Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69
Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70
Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71
Chương 71: Từ Thu Tuyết
72
Chương 72: Sự thật
73
Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74
Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75
Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76
Chương 76: Váy cưới có một không hai
77
Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78
Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79
Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80
Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81
Chương 81: Không thể chịu nổi
82
Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83
Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84
Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85
Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86
Chương 86: Ăn tối
87
Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88
Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89
Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90
Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91
Chương 91: Muốn bảo vệ em
92
Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93
Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94
Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95
Chương 95: Đồng ý hợp tác
96
Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97
Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98
Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99
Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100
Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101
Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102
Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103
Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104
Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105
Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106
Chương 106: Nhận tội thay
107
Chương 107: Chấp nhận số phận
108
Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109
Chương 109: Giao phó
110
Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111
Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112
Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113
Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114
Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play