Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn

“A Địch”.

Sơ Địch và Phó Tĩnh từ chỗ của Trang Mã Chính trở về Ninh thị thì đụng mặt Ninh Hoắc Đông và Ngụy Sinh ở hầm để xe, hắn có vẻ là muốn đi ra ngoài. Ninh Hoắc Đông vừa nhìn thấy cô liền lên tiếng gọi. Bước chân Sơ Địch khựng lại, trong lòng thầm oán trách. Cô vốn dĩ đã vờ như không nhìn thấy hắn…

“Cô lên trước đi”.

Sơ Địch nói với Phó Tĩnh sau đó mới quay đầu nhìn Ninh Hoắc Đông đã đứng phía xa. Hắn vẫn tay về phía cô.

“Lên xe”.

[ … ]

Sơ Địch không biết Ninh Hoắc Đông muốn đưa cô đi đâu mà bản thân cô cũng lười hỏi hắn. Ước chừng một tiếng đồng hồ đi xe, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước một ngôi biệt thự mini sang trọng.

Đừng nhìn vào diện tích mà đánh giá giá trị của nó. Ngôi biệt thự tuy nhỏ nhưng lại tọa lạc ở một nơi vô cùng đắt đỏ, nằm trên một trong những con phố đáng sống nhất tại thành phố Cảnh Dương.

Sơ Địch đoán chừng hắn đưa cô đến là có người muốn gặp, nhưng không ngờ Ninh Hoắc Đông lại nói.

“Căn nhà này là tôi mua cho em. Em vào xem xem có gì cần thay đổi không, nếu cần tôi cho người đến tu sửa, sau đó chúng ta sẽ dọn vào. Còn nếu không cần, chúng ta trực tiếp dọn đến dây”.

Bởi vì Sơ Địch từng nói ở Ninh gia quá rộng lớn, không khí lại quá lạnh lẽo nên Ninh Hoắc Đông đã tự mình tìm kiếm một căn nhà phù hợp. Hắn cho rằng căn nhà này chính là căn nhà hắn cần tìm. Không quá lớn và cực kỳ có cảm giác ấm cùng của gia đình.

Sơ Địch ngây người.

“Vì sao đột nhiên lại mua nhà cho tôi?”.

“Cứ coi như là phần thưởng tôi dành cho em. A Địch, em đã mang thai con của tôi, em hoàn toàn xứng đáng nhận được phần thưởng này”.

Ninh Hoắc Đông kéo lấy tay cô, dẫn cô vào bên trong. Còn Sơ Địch sau khi nhận được câu trả lời của hắn thì vô cùng im lặng. Cô không nói gì, chỉ đi theo hắn vờ tham quan ngôi nhà.

Hoá ra Ninh Hoắc Đông đối xử tốt với cô chỉ vì đứa bé. Hắn coi đứa bé quan trọng hơn tất cả. Nếu như đã vậy đứa bé này càng không thể chào đời. Sơ Địch muốn Ninh Hoắc Đông hiểu cảm giác mất đi thứ đối với mình vô cùng quan trọng là như thế nào.

Hắn khiến cô nhà tan cửa nát, cô khiến hắn mất đi giọt máu đầu lòng…

Ninh Hoắc Đông là anh tàn nhẫn với tôi vậy thì cũng đừng trách tôi tàn nhẫn lại với anh!

[ … ]

Đến tối hôm sau, Sơ Địch và Phó Tĩnh đến đúng địa điểm mà Trang Mã Chính đã hẹn. Ông ta đưa cho cô một địa chỉ ma, cứ đi mãi đi mãi đích đến lại là một căn nhà kho tồi tàn nằm ở ngoại ô thành phố.

Sơ Địch và Phó Tĩnh đứng bên ngoài, không vội bước vào.

“Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?”.

Ánh mắt Sơ Địch trở nên âm trầm, cô không nhìn Phó Tĩnh mà vẫn chăm chú nhìn về căn nhà kho tồi tàn. Hai bàn tay nhỏ bé của Sơ Địch bất giác đã siết chặt lại. Không thể không thừa nhận hiện tại cô đang rất căng thẳng.

Phó Tĩnh đáp.

“Đã chuẩn bị ổn thỏa rồi. Trước khi chúng ta đến tôi đã cho người kiểm tra kỹ càng, sẽ không có vấn đề gì đâu”.

Sơ Địch dường như vẫn chưa yên tâm mà hỏi Phó Tĩnh một lần nữa.

“Người đã đổi thành người của chúng ta chưa?”.

Phó Tĩnh một lần nữa đáp chắc nịch.

“Toàn bộ người của Trang Mã Chính đã đổi thành người của chúng ta”.

“Phó Tĩnh, cô ở bên ngoài lựa thời gian rồi gọi điện cầu cứu Ninh Hoắc Đông”.

Sơ Địch căn dặn Phó Tĩnh xong, cô bất chợt nhìn xuống bụng mình, đưa tay vuốt nhẹ lên, một giọt nước mắt hiếm hoi rơi xuống mu bàn tay cô.

Xin lỗi con, mẹ thật lòng xin lỗi con…

Phó Tĩnh nhìn theo bóng lưng của Sơ Địch, rồi cô đột nhiên hét lớn.

“Sơ Địch, cô làm như vậy thật sự đáng sao?”.

Vì muốn trả thù một người đàn ông mà có thể hi sinh chính con của bản thân mình, có đáng không? Phó Tĩnh không biết Sơ Địch nghĩ gì, còn cô thì cảm thấy không đáng. Cô lo Sơ Địch sau này sẽ hối hận nên muốn cô ấy suy nghĩ thật kỹ, chỉ cần bước vào nhà kho kia, mọi thứ đã không thể vãn hồi…

Cơ thể Sơ Địch trong bóng tối khẽ run lên. Cô không xoay người nhìn Phó Tĩnh, chỉ dừng bước. Cô siết chặt tay lại, chặt đến mức để móng tay ghim vào lòng bàn tay hằn thành từng vết đỏ. Sơ Địch dõng dạc nói.

“Đáng! Chỉ cần có thể trừng phạt được Ninh Hoắc Đông, mọi thứ đều đáng. Phó Tĩnh, nếu như cô là tôi, mỗi ngày đều sống bên cạnh người đàn ông giết hại gia đình mình, cô sẽ cảm thấy việc làm ngày hôm nay của tôi là không đủ. Ninh Hoắc Đông xứng đáng nhận được nhiều hơn như thế!”.

Sắp xếp xong xuôi tất cả mọi thứ, Sơ Địch không chần chừ mà bước vào bên trong nhà kho. Cánh cửa được mở ra, cô đã nhìn thấy Trang Mã Chính nhàn hạ ngồi trên ghế sofa thưởng thức trà. Mà Trang Mã Chính nhìn thấy cô, dường như có chút kinh ngạc.

“Không ngờ phó tổng Sơ của chúng ta lại liều lĩnh như vậy. Biết rằng địa chỉ tôi đưa là địa chỉ ma không những không quay về mà còn dám bước vào đây”.

“Không vào hang cọp thì làm sao bắt được cọp con”.

“Trang tổng, chuyện để Ninh thị cung cấp rượu độc quyền cho tiệc rượu của ông, ông tính thế nào rồi?”.

“Uống trà trước đã. Phó tổng Sơ, Ninh Hoắc Đông không dạy cô phải là vui lòng đối phương trước sau đó mới nói đến chuyện công việc sao?”.

Trang Mã Chính tất nhiên là không vội nói chuyện công việc. Ông ta nhìn ấm trà đã nguội, lại loay hoay đi pha một ấm trà mới. Cả một quá trình, Sơ Địch đều kiên nhẫn đợi ông. Đến khi Trang Mã Chính mang một ấp trà khác trở về, cô mới nói.

“Vừa uống vừa nói chuyện mới có không khí, Trang tổng, ông nói đúng không?”.

Sơ Địch vẫn cắn chặt chuyện công việc không buông.

“Phó tổng Sơ, nhiều khi quá cứng nhắc cũng không tốt”.

Trang Mã Chính tỏ vẻ không vui. Mỗi lần Sơ Địch nhắc đến chuyện công việc, ông ta đều năm lần bảy lượt làm khó cô.

Sơ Địch cũng cười, nhưng là nụ cười vô cùng lạnh lẽo. Cô nhẫn nhịn tất cả mọi thứ, đành xuống nước uống trà với Trang Mã Chính. Ông ta thấy vậy thì hài lòng với phản ứng của cô. Trang Mã Chính đưa cho Sơ Địch một chén trà nóng hổi, bật cười thành tiếng. Không biết có phải do khói bốc lên từ chén trà khiến ánh mắt của Trang Mã Chính trở nên mông lung hay không mà Sơ Địch lại cảm thấy có thứ gì đó không đúng.

“Phải vậy chứ! Uống đi, trà giúp cho cô nhuận giọng, đến khi ấy chúng ta bàn chuyện làm ăn mới có thể dễ dàng”.

Sơ Địch trong lòng dâng lên cảnh giác nhưng vẫn cầm chén trà trong tay. Cô chỉ lưỡng lự một khắc ngắn ngủi sau đó liền ngẩng đầu uống hết sạch.

Mới đầu không có cảm giác gì, nhưng khi Sơ Địch vừa đặt chén trà xuống mặt bàn tầm mắt của cô liền trở nên mờ đi, rất nhanh hình ảnh của Trang Mã Chính đã hóa thành một màu đen tuyền. Trước khi ngất đi Sơ Địch dường như loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Trang Mã Chính.

“Trói cô ta lại”.

Sơ Địch tỉnh lại đã là hai tiếng sau, không phải do bản thân cô tự tỉnh lại mà là do Trang Mã Chính hất vào người Sơ Địch một chậu nước lạnh. Cả người cô vì lạnh mà run lên.

“Phó tổng Sơ cuối cùng cũng chịu tỉnh lại rồi. Cô nói xem, ngủ một giấc ở một nơi như thế này có thích không?”.

Tên đàn em kéo đến trước mặt Sơ Địch một cái ghế, Trang Mã Chính liền ngồi xuống. Cái bụng béo cứ phình phình ra.

Sơ Địch thì cựa mình phát hiện bản thân cô đã bị trói lại từ bao giờ, hai tay hai chân đều bị trói không thể cựa quậy nổi. Cô nhìn thẳng vào Trang Mã Chính, ánh mắt lộ rõ sự tức giận.

“Trang Mã Chính, ông muốn làm gì?”.

“Tôi muốn làm gì cô còn không rõ sao? Kể từ khi cô bước chân vào đây tôi liên tục gọi cô một tiếng ‘phó tổng Sơ’ là vì tôn trọng cô, nhưng bây giờ thì không như thế nữa. Sơ Địch, cô chỉ là một con điếm!”.

Trang Mã Chính mở miệng là nói lời cay độc. Sơ Địch cảm thấy vô cùng khó nghe, nhưng hiện tại cô đã bị trói chặt ở đây không thể làm gì được. Trong lòng Sơ Địch đương nhiên rõ ràng lý do vì sao Trang Mã Chính lại đối xử với cô như vậy.

“Dù tôi có là một con điếm cũng hơn hẳn con gái của ông. Trang Mã Chính, ông nói có phải không?”.

Sơ Địch bật cười, châm chọc lại ông ta. Nếu không phải là có việc cần nhờ đến sự giúp đỡ của Trang Mã Chính, Sơ Địch chắc chắn sẽ không đến đây để nghe người khác sỉ nhục bản thân.

“Sơ Địch! Tôi không cho phép cô nói con gái bảo bối của tôi như vậy!”.

Trang Mã Chính gầm lên một tiếng. Ông ta vừa dứt lời tên dàn em ở phía sau Sơ Địch đã cầm tóc của cô, giật ngược ra đằng sau. Lực của người kia rất mạnh, Sơ Địch tưởng chừng da đầu của bản thân sắp rời ra thành từng mảnh. Cô chỉ cười khểnh, đau đớn khiến Sơ Địch không nói được thành tiếng.

Trang Mã Chính lại nhìn một tên đàn em khác. Hắn ta hiểu chuyện liền nhanh chóng khởi động máy tính, rất nhanh máy tính đã được sử dụng để kết nối một cuộc gọi video. Sơ Địch vốn tưởng Trang Mã Chính sẽ gọi cho Ninh Hoắc Đông, nhưng không ngờ ông ta lại gọi cho con gái của mình – Trang Khả Khả.

Trước mặt Trang Khả Khả là hình ảnh Sơ Địch bị bắt trói, bộ dạng vô cùng thảm hại. Cô ta thấy vậy liền sung sướng mà cười lớn. Trang Khả Khả nói với Trang Mã Chính.

“Ba, ngày hôm nay phải khiến cô ta không có mạng để rời khỏi đây. Chỉ cần cô ta chết rồi, Ninh Hoắc Đông sẽ lại đến tìm chúng ta, ba vừa có được sự hậu thuẫn của Ninh thị, con vừa có được người đàn ông mà con yêu. Nhưng trước khi Sơ Địch chết phải để cô ta nếm mùi đau khổ trước”.

Trang Khả Khả ở đầu bên kia chỉ hận không thể chạy đến chứng kiến tất cả, nhưng Trang Mã Chính không cho phép cô ta đến, ông ta nói những chuyện bẩn thỉu như thế này để ông ta làm một mình làm được.

Trang Mã Chính nói với con gái.

“Bảo bối của ba, con nói xem con muốn hành chết cô ta như thế nào?”.

Hot

Comments

Thuy Anh

Thuy Anh

ủa qua hơn 2 tiếng mà thư kí chưa gọi cứu viện lạ nha

2022-05-08

0

Nguyễn Nhung

Nguyễn Nhung

sơ Địch này dại dột quá

2021-07-19

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2 Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3 Chương 3: Tiếp rượu
4 Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5 Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6 Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7 Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8 Chương 8: Thoả thuận buông tay
9 Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10 Chương 10: Trùng phùng
11 Chương 11: Sợi dây trói buộc
12 Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13 Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14 Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15 Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16 Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17 Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18 Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19 Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20 Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21 Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22 Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23 Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24 Chương 24: Thẩm Biên
25 Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26 Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27 Chương 27: Sự hoài nghi
28 Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29 Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30 Chương 30: Cơ hội trước mắt
31 Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32 Chương 32: Lật ngược thế cờ
33 Chương 33: Án tử hình
34 Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35 Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36 Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37 Chương 37: Món quà
38 Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39 Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40 Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41 Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42 Chương 42: Nổi lên hứng thú
43 Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44 Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45 Chương 45: Khủng bố
46 Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47 Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48 Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49 Chương 49: Sơ Địch biến mất
50 Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51 Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52 Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53 Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54 Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55 Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56 Chương 56: Trung tâm vui chơi
57 Chương 57: Chủ động làm hoà
58 Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59 Chương 59: Sự thật
60 Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61 Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62 Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63 Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64 Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65 Chương 65: Đến viếng mộ
66 Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67 Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68 Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69 Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70 Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71 Chương 71: Từ Thu Tuyết
72 Chương 72: Sự thật
73 Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74 Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75 Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76 Chương 76: Váy cưới có một không hai
77 Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78 Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79 Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80 Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81 Chương 81: Không thể chịu nổi
82 Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83 Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84 Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85 Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86 Chương 86: Ăn tối
87 Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88 Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89 Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90 Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91 Chương 91: Muốn bảo vệ em
92 Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93 Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94 Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95 Chương 95: Đồng ý hợp tác
96 Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97 Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98 Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99 Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100 Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101 Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102 Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103 Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104 Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105 Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106 Chương 106: Nhận tội thay
107 Chương 107: Chấp nhận số phận
108 Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109 Chương 109: Giao phó
110 Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111 Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112 Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113 Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114 Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2
Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3
Chương 3: Tiếp rượu
4
Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5
Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6
Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7
Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8
Chương 8: Thoả thuận buông tay
9
Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10
Chương 10: Trùng phùng
11
Chương 11: Sợi dây trói buộc
12
Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13
Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14
Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15
Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16
Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17
Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18
Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19
Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20
Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21
Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22
Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23
Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24
Chương 24: Thẩm Biên
25
Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26
Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27
Chương 27: Sự hoài nghi
28
Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29
Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30
Chương 30: Cơ hội trước mắt
31
Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32
Chương 32: Lật ngược thế cờ
33
Chương 33: Án tử hình
34
Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35
Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36
Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37
Chương 37: Món quà
38
Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39
Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40
Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41
Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42
Chương 42: Nổi lên hứng thú
43
Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44
Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45
Chương 45: Khủng bố
46
Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47
Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48
Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49
Chương 49: Sơ Địch biến mất
50
Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51
Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52
Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53
Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54
Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55
Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56
Chương 56: Trung tâm vui chơi
57
Chương 57: Chủ động làm hoà
58
Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59
Chương 59: Sự thật
60
Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61
Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62
Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63
Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64
Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65
Chương 65: Đến viếng mộ
66
Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67
Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68
Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69
Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70
Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71
Chương 71: Từ Thu Tuyết
72
Chương 72: Sự thật
73
Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74
Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75
Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76
Chương 76: Váy cưới có một không hai
77
Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78
Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79
Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80
Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81
Chương 81: Không thể chịu nổi
82
Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83
Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84
Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85
Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86
Chương 86: Ăn tối
87
Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88
Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89
Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90
Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91
Chương 91: Muốn bảo vệ em
92
Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93
Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94
Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95
Chương 95: Đồng ý hợp tác
96
Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97
Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98
Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99
Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100
Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101
Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102
Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103
Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104
Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105
Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106
Chương 106: Nhận tội thay
107
Chương 107: Chấp nhận số phận
108
Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109
Chương 109: Giao phó
110
Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111
Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112
Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113
Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114
Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play