Chương 8: Thoả thuận buông tay

Sơ Địch được đưa vào phòng phẫu thuật, Ninh Hoắc Đông thì ngồi đợi ở bên ngoài. Hắn chống hai tay lên cằm, tựa lên đầu gối. Cả người hắn ướt sũng, chiếc sơ mi trắng tinh loang lổ vết máu.

Ninh Hoắc Đông không nghĩ đến Sơ Địch sẽ tự tử. Sơ Địch ở trong lòng hắn là một người phụ nữ thông minh, tuy ở bên ngoài cô khuất phục hắn nhưng trong lòng chắc chắn không can tâm.

Ninh Hoắc Đông luôn mong chờ sẽ có một ngày Sơ Địch chống đối, phản kháng hắn. Thế nên hắn làm sao dám nghĩ cô sẽ tự tử...

Cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, Ninh Hoắc Đông liền nhanh như chớp lao đến. Nhưng không phải là ca phẫu thuật đã kết thúc, mà là y tá chạy ra ngoài lấy thêm máu cho Sơ Địch.

Nữ y tá đẩy Ninh Hoắc Đông ra, nói.

“Nhường đường một chút!”.

Ninh Hoắc Đông nhíu mày, cơ thể hắn lạnh buốt. Hắn túm chặt lấy nữ y tá, gằn từng tiếng.

“Người phụ nữ ở trong kia có sao không?”.

“Tình hình rất nghiêm trọng, cô ấy mất rất nhiều máu”.

Nữ y tá đại khái nói về tình hình của Sơ Địch cho Ninh Hoắc Đông nghe. Nói xong liền chạy đi ngay. Nhưng cũng rất nhanh đã quay về, lúc trở về, trên tay nữ y tá cầm theo hai bịch máu lớn.

Cảnh tượng trước mắt khiến Ninh Hoắc Đông nhất thời run rẩy. Hắn đứng không vững, cơ thể to lớn lảo đảo ngã về sau, nếu không phải Nguỵ Sinh chạy đến kịp thời, hắn sẽ ngã xuống đất.

“Ninh tổng, anh cứ yên tâm, tôi đã mời bác sĩ giỏi nhất đến chữa trị cho Sơ tiểu thư”.

Ninh Hoắc Đông bấu chặt lấy cánh tay trái của Nguỵ Sinh, móng tay của hắn in trên làn da màu đồng của Nguỵ Sinh.

“Nguỵ Sinh, bác sĩ nói Sơ Địch mất rất nhiều máu”.

Nguỵ Sinh chưa từng thấy dáng vẻ hiện tại của Ninh Hoắc Đông, hắn giật mình. Ninh Hoắc Đông bây giờ là đang sợ hãi sao? Hắn lại có thể sợ Sơ Địch chết trước mặt hắn?

Nguỵ Sinh nói.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”.

[ … ]

Trải qua phẫu thuật, tính mạng của Sơ Địch coi như được bảo toàn, nhưng vẫn phải quan sát thêm. Bác sĩ nói trong hai mươi tư giờ đồng hồ này, nếu cô có thể tỉnh lại thì mới tính là qua khỏi nguy hiểm, còn nếu như không thì gia đình phải chuẩn bị sẵn tâm lý.

Ninh Hoắc Đông có hỏi bác sĩ liệu khả năng Sơ Địch tỉnh lại có trên 80% hay không. Bác sĩ trả lời hắn, tỉnh hay không tỉnh còn phụ thuộc về bản thân cô, nếu như Sơ Địch không muốn tỉnh thì không ai có thể ép cô được. Ninh Hoắc Đông nghe xong câu trả lời liền chết lặng, hắn im lặng đứng ở một góc, giống như một kẻ mất hồn.

Thời khắc quan trọng của cuộc đời Sơ Địch, Ninh Hoắc Đông đều túc trực bên cạnh cô. Mặc cho Ngụy Sinh có khuyên ngăn hắn thế nào, Ninh Hoắc Đông đều không nghe lọt tai.

Thời gian từng giây từng phút trôi đi đều rất chậm, giống như là đang dẫm lên trái tim hắn mà bước. Ninh Hoắc Đông lần đầu tiên trong đời biết đau, biết sợ hãi.

Cuối cùng, Sơ Địch cũng chịu tỉnh lại. Cô nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhìn Ninh Hoắc Đông có phần mông lung. Khác hẳn với trước kia, lần này nhìn thấy hắn Sơ Địch không còn trốn tránh nữa mà ngang nhiên đối diện. Cô dường như đang muốn nói cho Ninh Hoắc Đông biết, đến cái chết cô còn không sợ, sao cô có thể sợ hắn chứ.

“Ninh thiếu hiện tại muốn trừng phạt tôi như thế nào đây?”.

Sơ Địch cong khóe môi, chế giễu hắn. Cô tự tử không thành công, dựa vào tính cách của Ninh Hoắc Đông chắc chắn hắn sẽ không để cho cô yên. Ninh Hoắc Đông đã từng nói, hắn sẽ không để cô chết nhưng Sơ Địch đã làm trái lời hắn.

Ninh Hoắc Đông có lẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được cái giây phút cô cầm con dao trong tay và cái giây phút cô cứa nó lên cổ tay, trong người Sơ Địch nhẹ nhõm ra sao. Sơ Địch chưa từng nghĩ rằng thì ra chết cũng là một sự giải thoát.

Ninh Hoắc Đông bật cười, hắn đáp.

“Xem ra cô thật sự muốn chết, năm lần bảy lượt chọc giận tôi như vậy!”.

Ninh Hoắc Đông vốn còn lo lắng cho Sơ Địch, nhưng cô có thể nói ra được những lời này chắc chắn là sức khỏe không còn đáng ngại nữa.

“Tôi một lòng muốn chết, chỉ đáng tiếc Ninh thiếu không thành toàn mà thôi”.

Sống một cuộc sống không khác gì một con thú bị nuôi nhốt, Sơ Địch thật sự không chịu nổi nữa. Trước kia, cô coi Sơ gia là mục tiêu để nỗ lực. Nhưng hiện tại sức lực Sơ Địch đã cạn kiệt, mục tiêu dù có rõ ràng đến đâu cũng lực bất tòng tâm.

“Sơ Kỳ Nhiên về nước rồi”.

Ninh Hoắc Đông đứng dậy. Hắn rót cho Sơ Địch một cốc nước ấm để làm mềm giọng. Cô hôn mê đã hai ngày, đôi môi vừa nhợt nhạt vừa khô khốc, trông rất khó nhìn.

Lời nói của Ninh Hoắc Đông khiến cảm xúc trong lòng Sơ Địch thay đổi. Đôi mắt trong vắt như nước chợt lăn tăn vài gợn sóng nhỏ. Ninh Hoắc Đông có thể đưa Sơ Kỳ Nhiên từ nước ngoài trở về, xem ra là hắn thật sự muốn dùng em trai cô để uy hiếp cô. Cổ phần và em trai, trong lòng Sơ Địch rõ nặng rõ nhẹ.

“Kỳ Nhiên về nước rồi cũng tốt. Chị nó chết, nó cũng thuận tiện an táng hơn”.

Sơ Địch cười, thử dùng câu nói này để thăm dò Ninh Hoắc Đông.

“Sơ Địch, cô lại quên mất, cô là đồ vật trong tay tôi, chừng nào tôi cho cô chết cô mới được chết. Còn bây giờ thì ngoan ngoãn sống cho tốt cho tôi”.

Ninh Hoắc Đông đưa tay vuốt ve gương mặt Sơ Địch. Sơ Địch theo bản năng né tránh bàn tay to lớn của hắn. Nhưng Ninh Hoắc Đông đã nhìn ra được hành động của cô, hắn rất nhanh đã có thể cố định gương mặt của Sơ Địch.

Sơ Địch cười nhẹ.

“Tôi sống hay chết hiện tại cũng không còn quan trọng nữa. Thứ quan trọng bây giờ không phải là cổ phần mà Ninh thiếu cần hay sao? Ninh Hoắc Đông, tôi sẽ không đưa cổ phần cho anh đâu. Nếu như anh muốn thì buộc phải đồng ý thỏa thuận của tôi”.

Sơ Địch không yếu thế, cứng rắn nói. Ninh Hoắc Đông định nói gì đó với cô, nhưng điện thoại hắn đột nhiên đổ chuông. Ninh Hoắc Đông nhìn dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại, hắn nhíu mày, đi ra một bên nhận máy.

“Có chuyện gì?”.

Người gọi đến là Ngụy Sinh.

“Ninh tổng, Liễu Mạch Hàn đã đến bệnh viện, người của chúng ta đang chặn hắn ở bãi đậu xe”.

“Tôi biết rồi”.

[ … ]

Nhận được điện thoại của Ngụy Sinh, Ninh Hoắc Đông liền vội vã rời đi. Quả nhiên hắn vừa xuống đến hầm để xe đã nhìn thấy Liễu Mạch Hàn, phía sau hắn còn có năm người đàn ông.

“Ninh Hoắc Đông, giam giữ người làm phạm pháp!”.

Liễu Mạch Hàn đùa nghịch điếu thuốc trong tay, nhìn thấy Ninh Hoắc Đông từ xa đi đến liền lên tiếng trêu đùa. Liễu Mạch Hàn mấy hôm nay đều cho người đi tìm Sơ Địch, nhưng không ngờ cô đã sớm nằm trong tay Ninh Hoắc Đông, bảo sao trong cuộc họp cổ đông lần trước Ninh Hoắc Đông lại tự tin như thế.

“Liễu Mạch Hàn, đừng phí lời, cổ phần trong tay Sơ Địch sẽ không thuộc về mày đâu”.

Ninh Hoắc Đông không nhiều lời, trực tiếp nói thẳng với Liễu Mạch Hàn. Dù hôm nay hắn ta có đến đây tìm Sơ Địch, thì số cổ phần kia cũng vĩnh viễn không thuộc về hắn.

“Thuộc hay không thuộc không phải chuyện của mày, tránh đường, tao lên tìm Sơ Địch nói chuyện”.

Liễu Mạch Hàn vứt điếu thuốc trong tay xuống, hắn dùng mũi giày nghiền nát.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!...

Năm tiếng súng đột ngột vang lên. Liễu Mạch Hàn vừa dứt lời cũng đồng nghĩa với việc năm người đàn ông sau lưng hắn ngã xuống.

Ninh Hoắc Đông thổi thổi họng súng trong tay, cười khẽ.

“Còn không mau cút!”.

Liễu Mạch Hàn sững người, sắc mặt hắn trắng bệch hẳn ra. Hắn đương nhiên không ngờ Ninh Hoắc Đông lại mang súng bên mình. Liễu Mạch Hàn trong lòng không can tâm, nhưng nếu như hiện tại mà đối đầu gay gắt với Ninh Hoắc Đông, hắn sẽ vô cùng bất lợi. Trong tay Ninh Hoắc Đông có vũ khí còn Liễu Mạch Hàn thì không.

Liễu Mạch Hàn không mấy can tâm tình nguyện rời đi. Ninh Hoắc Đông nhìn thấy hắn ta đi rồi mới nói với Ngụy Sinh.

“Chuẩn bị một bản hợp đồng. Còn nữa, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, tôi muốn Sơ Địch và Sơ Kỳ Nhiên được an toàn ra nước ngoài”.

Ngụy Sinh không hiểu ý của Ninh Hoắc Đông nhưng lại không dám nhiều lời. Hắn ta xoay người nhanh chóng đi làm chuyện Ninh Hoắc Đông vừa giao.

Ninh Hoắc Đông là người hiểu tính cách Liễu Mạch Hàn nhất. Nỗi nhục của ngày hôm nay hắn ta sớm muộn sẽ phải quy trả. Ninh Hoắc Đông có thể tiếp nhận bất cứ trò chơi nào mà Liễu Mạch Hàn đặt ra, chỉ là hắn không hi vọng Sơ Địch sẽ dính vào những trò chơi ấy.

[ … ]

Sơ Địch không hiểu Ninh Hoắc Đông gấp gáp rời đi là vì chuyện gì, trong lúc cô đang tò mò thì hắn cũng đã trở về, phía sau còn có cả Ngụy Sinh.

Ninh Hoắc Đông đưa cho cô một bản hợp đồng và một cây bút, nói.

“Ký đi, đây là thỏa thuận giữa hai chúng ta. Tôi buông tha cho cô và Sơ Kỳ Nhiên, cô giao cổ phần cho tôi”.

Sơ Địch không ngờ Ninh Hoắc Đông lại đồng ý như vậy, nhất thời trở nên cảnh giác. Cô cẩn thận đọc ký bản hợp đồng, mọi điều khoản đều giống như hắn nói. Cánh cửa giải thoát đã mở ra trước mắt, Sơ Địch không chần chừ mà đặt bút ký ngay.

“Còn cái này là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần”.

Ninh Hoắc Đông đưa tiếp hợp đồng cho cô. Không biết có phải do không khí trong phòng bệnh quá ngột ngạt hay không mà Ninh Hoắc Đông lại cảm thấy khó thở vô cùng. Hắn tận mắt nhìn thấy Sơ Địch dứt khoát ký tên mình trên bản thỏa thuận của cô với hắn. Rõ ràng là hắn đã đồng ý để cô rời đi, nhưng vì sao lại có một chút không đành lòng…

Ký xong hai bản hợp đồng, lòng Sơ Địch nhẹ nhõm hẳn. Trong ván cược đầy hiểm nguy kia, cô đã thắng cược. Tuy trong tay không còn cổ phần của Sơ thị nhưng Sơ Địch tin, một ngày nào đó cô sẽ trở về và đoạt lấy tất cả từ tay Ninh Hoắc Đông.

“Sơ Địch, nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại”.

Ninh Hoắc Đông mỉm cười.

Sơ Địch lạnh nhạt đáp.

“Chúng ta sẽ không có duyên đâu!”.

Hot

Comments

✿ᵀᴴủᵞ ᵀᴵêᴺ✾࿐

✿ᵀᴴủᵞ ᵀᴵêᴺ✾࿐

😭

2021-06-01

1

Phan Thúy Bình

Phan Thúy Bình

tiếp đi bạn

2021-03-28

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2 Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3 Chương 3: Tiếp rượu
4 Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5 Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6 Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7 Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8 Chương 8: Thoả thuận buông tay
9 Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10 Chương 10: Trùng phùng
11 Chương 11: Sợi dây trói buộc
12 Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13 Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14 Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15 Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16 Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17 Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18 Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19 Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20 Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21 Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22 Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23 Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24 Chương 24: Thẩm Biên
25 Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26 Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27 Chương 27: Sự hoài nghi
28 Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29 Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30 Chương 30: Cơ hội trước mắt
31 Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32 Chương 32: Lật ngược thế cờ
33 Chương 33: Án tử hình
34 Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35 Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36 Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37 Chương 37: Món quà
38 Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39 Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40 Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41 Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42 Chương 42: Nổi lên hứng thú
43 Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44 Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45 Chương 45: Khủng bố
46 Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47 Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48 Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49 Chương 49: Sơ Địch biến mất
50 Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51 Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52 Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53 Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54 Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55 Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56 Chương 56: Trung tâm vui chơi
57 Chương 57: Chủ động làm hoà
58 Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59 Chương 59: Sự thật
60 Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61 Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62 Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63 Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64 Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65 Chương 65: Đến viếng mộ
66 Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67 Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68 Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69 Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70 Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71 Chương 71: Từ Thu Tuyết
72 Chương 72: Sự thật
73 Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74 Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75 Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76 Chương 76: Váy cưới có một không hai
77 Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78 Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79 Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80 Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81 Chương 81: Không thể chịu nổi
82 Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83 Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84 Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85 Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86 Chương 86: Ăn tối
87 Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88 Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89 Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90 Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91 Chương 91: Muốn bảo vệ em
92 Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93 Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94 Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95 Chương 95: Đồng ý hợp tác
96 Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97 Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98 Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99 Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100 Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101 Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102 Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103 Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104 Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105 Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106 Chương 106: Nhận tội thay
107 Chương 107: Chấp nhận số phận
108 Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109 Chương 109: Giao phó
110 Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111 Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112 Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113 Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114 Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2
Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3
Chương 3: Tiếp rượu
4
Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5
Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6
Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7
Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8
Chương 8: Thoả thuận buông tay
9
Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10
Chương 10: Trùng phùng
11
Chương 11: Sợi dây trói buộc
12
Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13
Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14
Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15
Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16
Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17
Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18
Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19
Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20
Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21
Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22
Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23
Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24
Chương 24: Thẩm Biên
25
Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26
Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27
Chương 27: Sự hoài nghi
28
Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29
Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30
Chương 30: Cơ hội trước mắt
31
Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32
Chương 32: Lật ngược thế cờ
33
Chương 33: Án tử hình
34
Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35
Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36
Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37
Chương 37: Món quà
38
Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39
Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40
Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41
Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42
Chương 42: Nổi lên hứng thú
43
Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44
Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45
Chương 45: Khủng bố
46
Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47
Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48
Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49
Chương 49: Sơ Địch biến mất
50
Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51
Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52
Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53
Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54
Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55
Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56
Chương 56: Trung tâm vui chơi
57
Chương 57: Chủ động làm hoà
58
Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59
Chương 59: Sự thật
60
Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61
Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62
Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63
Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64
Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65
Chương 65: Đến viếng mộ
66
Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67
Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68
Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69
Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70
Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71
Chương 71: Từ Thu Tuyết
72
Chương 72: Sự thật
73
Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74
Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75
Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76
Chương 76: Váy cưới có một không hai
77
Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78
Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79
Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80
Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81
Chương 81: Không thể chịu nổi
82
Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83
Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84
Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85
Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86
Chương 86: Ăn tối
87
Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88
Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89
Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90
Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91
Chương 91: Muốn bảo vệ em
92
Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93
Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94
Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95
Chương 95: Đồng ý hợp tác
96
Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97
Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98
Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99
Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100
Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101
Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102
Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103
Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104
Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105
Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106
Chương 106: Nhận tội thay
107
Chương 107: Chấp nhận số phận
108
Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109
Chương 109: Giao phó
110
Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111
Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112
Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113
Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114
Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play