Chương 12: Bữa cơm ấm áp

Sơ Địch trơ mắt nhìn theo bóng lưng của Ninh Hoắc Đông dần dần khuất sau cánh cửa. Lần này cô không khóc, nói đúng hơn là không thể khóc nổi, có lẽ nước mắt của Sơ Địch đã khô cạn từ hai năm về trước.

Trên người khắp nơi đều là dấu vết dơ bẩn của Ninh Hoắc Đông, bên dưới hạ thân bị chất lỏng màu trắng đục của hắn lấp đầy. Sơ Địch rất muốn chạy vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh để rửa sạch con người bẩn thỉu này. Nhưng lại không động đậy nổi. Ninh Hoắc Đông đã xích cô lại, hắn đối xử với cô không khác gì một con vật.

“Sơ tiểu thư, Sơ tiểu thư…”.

Bên ngoài truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ đầy sợ hãi của người giúp việc. Sơ Địch thấy có người đến, liền gắng gượng đáp.

“Tôi ở trong này, Ninh Hoắc Đông đã rời đi rồi”.

Cô vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã được đẩy ra. Người tiến vào là một người phụ nữ ở độ tuổi trung niên. Sơ Địch nhận ra người này, bà là quản gia trong biệt thự. Hai năm trước Sơ Địch bị Ninh Hoắc Đông bắt về đây, khi hắn không có ở nhà, người giúp cô xử lý vết thương chính là bà.

Nhìn thấy gương mặt hiền hậu của quản gia, Sơ Địch cười khẽ.

“Hạ quản gia, đã lâu không gặp. Bà dạo này có khỏe không?”.

Đối với Sơ Địch mà nói trong biệt thự chỉ có mình Hạ quản gia là người tốt nhất. Nếu như Ninh Hoắc Đông là ác quỷ thì bà ấy chính là thiên thần, là ánh sáng trong cuộc sống u tối của Sơ Địch.

Hạ quản gia nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Sơ Địch, đôi mắt già nua bỗng ngân ngấn lệ. Bà bước tới chỗ cô, có lẽ vì bị dáng vẻ của Sơ Địch làm cho khiếp sợ nên bước đi trở nên xiên xiên vẹo vẹo.

“Sơ tiểu thư, cô vì sao lại quay lại đây?”.

Hạ quản gia là người chứng kiến tất cả quá trình Ninh Hoắc Đông hành hạ Sơ Địch. Bà hiểu vì sao Ninh Hoắc Đông lại hận Sơ Địch như thế, nhưng ở trong mắt bà Sơ Địch vẫn không nên âm thầm chịu đựng những tổn thương này. Bà mong sao Sơ Địch có thể trốn đi một lần nữa.

“Là duyên số rồi, trốn không được”.

Sơ Địch nhìn đôi mắt già nua kia phủ một lớp nước mỏng bỗng cảm thấy động lòng. Cô bất giác nhớ đến người thân của mình. Nhưng chỉ đáng tiếc họ đều đã chết trong tay Ninh Hoắc Đông. Nhìn thấy Hạ quản gia, Sơ Địch mới biết thì ra trên thế giới này, cô không hề cô độc.

Hạ quản gia lắc đầu đầy bất lực.

“Để tôi giúp cô xử lý một chút nhé”.

“Được. Hạ quản gia, cảm ơn bà nhiều”.

[ … ]

Trời chập tối, Ninh Hoắc Đông đã quay trở về biệt thự. Sơ Địch vẫn giữ nguyên một tư thế như trước khi hắn rời đi. Cô nằm trên giường lớn, đôi mắt xa xăm nhìn ra cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Chỉ có điều Sơ Địch đã được thay quần áo sạch sẽ, ga giường dính máu cũng đã được đổi mới.

Ninh Hoắc Đông bước vào trong phòng. Hắn giúp Sơ Địch tháo dây xích ra, Sơ Địch vốn tưởng hắn lại muốn phát tiết trên người cô nên theo bản năng sợ hãi lùi về phía sau. Nhưng Ninh Hoắc Đông rất nhanh đã giữ được cô. Hắn túm lấy cổ tay của Sơ Địch, không vui mà nhíu mày.

“Xuống nấu cơm cho tôi”.

Sơ Địch ngẩn ra. Cô nhận ra phản ứng của mình có chút thái quá nên vội điều chỉnh lại.

“Hạ quản gia đã chuẩn bị xong cơm nước rồi”.

Sơ Địch ước lượng thời gian, nói chuyện với hắn.

“Tôi muốn em nấu cơm cho tôi”.

Ninh Hoắc Đông lặp lại lời nói một lần nữa, ngữ khí cao hơn lần trước vài phần. Hắn đương nhiên biết Hạ quản gia đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi. Nhưng hắn đột nhiên muốn biết cảnh tượng Sơ Đich tất bận ở trong bếp vì hắn có hình dạng như thế nào.

“Vậy thì anh buông tôi ra!”.

Sơ Địch hất tay Ninh Hoắc Đông. Đợt hành hạ đêm qua khiến cơ thể Sơ Địch vẫn còn đau nhức, nay lại chịu thêm một đợt hành hạ nữa. Sơ Địch tuy mệt mỏi, nhưng lại không thể làm trái lời Ninh Hoắc Đông. Cô yếu ớt lách qua người hắn, chậm rãi bước xuống lầu.

Ninh Hoắc Đông có yêu cầu về thức ăn rất cao nên khi mua thức ăn chỉ đủ để sử dụng trong một ngày. Cơm nước ngày hôm nay đã nấu xong, trong tủ lạnh đương nhiên không còn nguyên liêu. Sơ Địch vốn dĩ không muốn động tay động chân, nhìn tủ lạnh trống rỗng kia định nói với Ninh Hoắc Đông hay là thôi đi. Nhưng cô còn chưa kịp mở lời, hắn đã nói.

“Tôi và em đi siêu thị”.

[ … ]

Sơ Địch không mấy can tâm tình nguyện đi siêu thị với Ninh Hoắc Đông. Nhưng dường như Ninh Hoắc Đông rất có hứng thú với chuyện này, tâm trạng hắn cực kỳ phấn khích. Hắn đi qua mỗi một quầy, đều sẽ dừng lại cẩn thận chọn từng món đồ rồi mới bỏ vào giỏ hàng. Nhìn dáng vẻ bây giờ của Ninh Hoắc Đông không khác gì một người đàn ông của gia đình.

Sơ Địch chỉ đi theo hắn, ánh mắt vô cùng lơ đãng.

“Có muốn ăn thịt bò không?”.

Ninh Hoắc Đông cầm một khay thịt bò lên hỏi Sơ Địch. Nhưng chẳng biết Sơ Địch đang nghĩ gì, mà không trả lời hắn. Ninh Hoắc Đông nhíu mày, hắn dùng tay búng nhẹ lên trán cô một cái.

“Có ăn không?”.

Sơ Địch lúc này mới nhận thức được Ninh Hoắc Đông đang nói chuyện với mình. Cô xoa xoa chỗ vừa bị hắn chạm vào, đáp không cảm xúc.

“Không ăn”.

Thế nhưng Ninh Hoắc Đông vẫn bỏ vào trong giỏ hai ba khay thịt bò. Sơ Địch nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu. Nếu như hắn thích tự mình quyết định như vậy, còn hỏi cô làm gì? Ninh Hoắc Đông như nhìn thấu sự thắc mắc của cô, hắn mỉm cười, lên tiếng giải thích.

“Em gầy quá, cần phải ăn nhiều đạm để bổ sung”.

Sơ Địch chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Một số người qua đường đều chỉ tay về phía Sơ Địch và Ninh Hoắc Đông, tấm tắc khen hắn.

“Nhìn xem người đàn ông kia thật tốt”.

“Cô gái kia đúng là có số hưởng mới có thể kiếm được một người chồng biết chăm sóc cho mình như thế!”.

Ninh Hoắc Đông có lẽ là đã nghe được những lời này nên nụ cười trên khóe môi của hắn càng sâu hơn. Nhưng Sơ Địch thì nghe không lọt tai, mi tâm của cô càng nhíu càng chặt.

Ninh Hoắc Đông rất vui vẻ. Hắn một tay đẩy giỏ hàng, một tay nắm lấy tay của Sơ Địch, dắt cô cùng đi. Nhìn phía sau, trông Ninh Hoắc Đông và Sơ Địch thật sự rất giống một đôi tình nhân, nhưng chỉ có nằm trong chăn mới biết chăn có rận.

[ … ]

Về đến nhà, Ninh Hoắc Đông liền đuổi toàn bộ người làm ra khỏi bếp. Rất nhanh, trong bếp chỉ còn lại hắn và Sơ Địch. Trước khi rời đi, Hạ quản gia lo lắng nhìn Sơ Địch một cái, dường như bà muốn hỏi cơ thể của cô như vậy có thể làm hay không. Nhưng Sơ Địch chỉ mỉm cười rất nhẹ nhàng, dùng nụ cười ấy để trấn an Hạ quản gia.

Sơ Địch thì tất bận trong bếp, nào thì rửa rau, ướp thịt còn Ninh Hoắc Đông thì đứng dựa lưng vào tường, chống tay lên hông nhìn cô.

Sơ Địch thấy hắn không làm gì, tức giận quát lên.

“Anh đi ra ngoài đi. Ở đây vướng mắt tôi”.

Ninh Hoắc Đông làm như nghe không hiểu lời Sơ Địch nói. Hắn không những không đi ra ngoài còn vác một cái ghế ra giữa phòng bếp ngồi. Nhận thấy ánh mắt chăm chú của Sơ Địch đang dính chặt trên người mình, hắn chỉ cười.

“Em cứ làm việc mà em cần làm đi, tôi nhìn em làm”.

Ninh Hoắc Đông có lẽ đã quá vui vẻ nên không cảm nhận được sự chán ghét trong ánh mắt của Sơ Địch. Lần đầu tiên hắn cảm thấy đi siêu thị mua đồ lại thú vị như vậy, cũng là lần đầu tiên hắn cảm thấy ở trong bếp ngắm nhìn một người nấu ăn còn hơn là phải xem đống tài liệu trong tập đoàn.

Sơ Địch biết bản thân không nói lại hắn nên cũng chẳng quan tâm nữa. Cô xoay người tiếp tục làm việc của mình. Cơ thể vẫn còn mệt mỏi nên Sơ Địch chỉ nấu những món đơn giản.

Sơ Địch dùng một chút mắm và một chút đường để ướp thịt, sau đó liền đổ vào trong nổi đảo qua, đến khi thịt chín mới cho rau bắp cải đã được thái nhỏ vào xào. Món ăn này là món mà Sơ Địch đã học được khi mẹ cô còn sống. Hình ảnh của mẹ đột nhiên vụt qua trong đầu Sơ Địch, những giọt nước mắt đã bất tri bất giác rơi xuống.

Sơ Địch không chú ý, bàn tay quệt vào thành nồi vẫn còn đang nóng đặt trên bếp. Cô đau đớn rên lên một tiếng.

“A”.

Ninh Hoắc Đông nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy đến, Hắn tắt bếp trước, sau đó mới nhìn đến Sơ Địch. Mu bàn tay của Sơ Địch phồng rộp lên, một mảng da lớn bị đỏ ửng.

“Sao lại để bị thương như thế này?”.

Ninh Hoắc Đông hừ lạnh. Hắn để tay Sơ Địch rửa trong nước lạnh một lúc.

Không hiểu vì sao Sơ Địch lại trả lời câu hỏi này của hắn rất thật lòng, chính bản thân cô cũng biết cô không cần thiết phải làm như thế.

“Đột nhiên nhớ đến mẹ”.

Ninh Hoắc Đông ngẩn người, có lẽ hắn cũng không ngờ đến đáp án mà Sơ Địch đưa lại là đáp án này. Ninh Hoắc Đông không tiếp tục nói chuyện với cô nữa. Hắn chú tâm xử lý vết thương cho cô. Xong xuôi thì để Sơ Địch ngồi đợi ở bàn ăn, còn hắn thì làm nốt những việc đang dang dở.

Chẳng mấy chốc cơm nước đã xong xuôi. Sơ Địch nhìn một bàn đầy thức ăn ở trước mắt mà đờ đẫn. Nói cô không kinh ngạc chính là nói dối. Sơ Địch vốn dĩ cứ nghĩ Ninh Hoắc Đông không hề biết nấu ăn.

“Thử xem tài nghệ nấu ăn của tôi như thế nào”.

Ninh Hoắc Đông sắp bát đũa cho Sơ Địch. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, rất nhanh đã gắp một bát đầy thức ăn cho cô.

Dưới ánh mắt mong chờ của Ninh Hoắc Đông, Sơ Địch cuối cùng cũng cho hắn một câu trả lời.

“Cũng không tệ lắm”.

Ninh Hoắc Đông bật cười.

Hắn cúi đầu chăm chú ăn cơm. Sơ Địch cũng không muốn nói chuyện với hắn. Ninh Hoắc Đông đã rất lâu rồi không có cảm giác như thế này. Bữa cơm ngày hôm nay tuy đơn giản nhưng lại cho hắn cái cảm giác ấm áp của một gia đình.

Hắn lén lén lút lút nhìn lên Sơ Địch, nhìn thấy cô ăn ngon miệng mới cảm thấy yên tâm. Đột nhiên trong không gian yên tĩnh lại vang lên tiếng nói của Ninh Hoắc Đông.

“Nếu em thích tôi có thể nấu cho em ăn cả đời”.

Hot

Comments

Nguyễn Nhung

Nguyễn Nhung

sao cốt truyện có vẻ giống truyện hôn nhân trong thù hận

2021-07-19

2

Lô Vỹ

Lô Vỹ

ko hiểu anh nhà cho lắm nha

2021-05-26

9

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2 Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3 Chương 3: Tiếp rượu
4 Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5 Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6 Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7 Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8 Chương 8: Thoả thuận buông tay
9 Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10 Chương 10: Trùng phùng
11 Chương 11: Sợi dây trói buộc
12 Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13 Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14 Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15 Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16 Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17 Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18 Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19 Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20 Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21 Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22 Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23 Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24 Chương 24: Thẩm Biên
25 Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26 Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27 Chương 27: Sự hoài nghi
28 Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29 Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30 Chương 30: Cơ hội trước mắt
31 Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32 Chương 32: Lật ngược thế cờ
33 Chương 33: Án tử hình
34 Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35 Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36 Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37 Chương 37: Món quà
38 Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39 Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40 Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41 Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42 Chương 42: Nổi lên hứng thú
43 Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44 Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45 Chương 45: Khủng bố
46 Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47 Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48 Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49 Chương 49: Sơ Địch biến mất
50 Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51 Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52 Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53 Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54 Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55 Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56 Chương 56: Trung tâm vui chơi
57 Chương 57: Chủ động làm hoà
58 Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59 Chương 59: Sự thật
60 Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61 Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62 Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63 Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64 Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65 Chương 65: Đến viếng mộ
66 Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67 Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68 Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69 Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70 Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71 Chương 71: Từ Thu Tuyết
72 Chương 72: Sự thật
73 Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74 Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75 Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76 Chương 76: Váy cưới có một không hai
77 Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78 Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79 Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80 Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81 Chương 81: Không thể chịu nổi
82 Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83 Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84 Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85 Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86 Chương 86: Ăn tối
87 Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88 Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89 Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90 Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91 Chương 91: Muốn bảo vệ em
92 Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93 Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94 Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95 Chương 95: Đồng ý hợp tác
96 Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97 Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98 Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99 Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100 Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101 Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102 Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103 Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104 Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105 Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106 Chương 106: Nhận tội thay
107 Chương 107: Chấp nhận số phận
108 Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109 Chương 109: Giao phó
110 Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111 Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112 Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113 Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114 Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2
Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3
Chương 3: Tiếp rượu
4
Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5
Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6
Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7
Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8
Chương 8: Thoả thuận buông tay
9
Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10
Chương 10: Trùng phùng
11
Chương 11: Sợi dây trói buộc
12
Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13
Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14
Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15
Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16
Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17
Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18
Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19
Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20
Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21
Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22
Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23
Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24
Chương 24: Thẩm Biên
25
Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26
Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27
Chương 27: Sự hoài nghi
28
Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29
Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30
Chương 30: Cơ hội trước mắt
31
Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32
Chương 32: Lật ngược thế cờ
33
Chương 33: Án tử hình
34
Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35
Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36
Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37
Chương 37: Món quà
38
Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39
Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40
Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41
Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42
Chương 42: Nổi lên hứng thú
43
Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44
Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45
Chương 45: Khủng bố
46
Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47
Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48
Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49
Chương 49: Sơ Địch biến mất
50
Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51
Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52
Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53
Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54
Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55
Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56
Chương 56: Trung tâm vui chơi
57
Chương 57: Chủ động làm hoà
58
Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59
Chương 59: Sự thật
60
Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61
Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62
Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63
Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64
Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65
Chương 65: Đến viếng mộ
66
Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67
Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68
Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69
Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70
Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71
Chương 71: Từ Thu Tuyết
72
Chương 72: Sự thật
73
Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74
Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75
Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76
Chương 76: Váy cưới có một không hai
77
Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78
Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79
Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80
Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81
Chương 81: Không thể chịu nổi
82
Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83
Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84
Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85
Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86
Chương 86: Ăn tối
87
Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88
Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89
Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90
Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91
Chương 91: Muốn bảo vệ em
92
Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93
Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94
Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95
Chương 95: Đồng ý hợp tác
96
Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97
Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98
Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99
Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100
Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101
Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102
Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103
Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104
Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105
Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106
Chương 106: Nhận tội thay
107
Chương 107: Chấp nhận số phận
108
Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109
Chương 109: Giao phó
110
Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111
Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112
Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113
Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114
Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play