Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!

Sơ Địch từ đầu đến cuối đều không nói gì, chỉ yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của Trang Mã Chính và Trang Khả Khả. Cô cười thầm trong lòng, đúng là người từng làm việc với Ninh Hoắc Đông, tính cách đâu thể thiếu một phần tàn nhẫn.

Trang Khả Khả yêu cầu tên đàn em để máy gần lại Sơ Địch để cô ta có thể quan sát Sơ Địch dễ dàng hơn. Hai tay Trang Khả Khả bất giác bấu chặt lấy ga giường. Sơ Địch trông có vẻ xinh đẹp hơn cô ta một chút nhưng gia thế làm sao có thể so sánh với gia thế của cô ta?

“Cái mặt này dám dùng để quyến rũ Hoắc Đông, chi bằng hủy nó trước đi”.

Trang Khả Khả nói với giọng điệu man rợn. Thiết nghĩ nếu như gương mặt này của Sơ Địch bị hủy, dù cô không chết đi Ninh Hoắc Đông chắc chắn sẽ bỏ rơi cô. Một người đàn ông ưu tú như hắn làm sao có thể chấp nhận người phụ nữ bên cạnh mình là một người xấu xí.

“Được. Mọi việc đều chiều theo ý con”.

Trang Mã Chính vui vẻ nhận lời. Mọi người trong giới đều biết ông ta cực kỳ chiều con gái của mình. Dù Trang Khả Khả có đòi hỏi thì gì, quá mức hay không Trang Mã Chính đều sẽ vui vẻ đáp ứng. Lần này, Ninh Hoắc Đông lại ở trước mặt truyền thông tuyên bố Sơ Địch là vị hôn thê của hắn đã khiến Trang thị và Trang gia bẽ mặt. Mọi người đều đang chờ Ninh Hoắc Đông sẽ bị Trang Mã Chính dạy dỗ.

Nhưng thế lực của Ninh Hoắc Đông cũng không phải là dễ động. Trang Mã Chính dù có làm cách nào cũng chỉ tác động một phần nhỏ đến hắn, điều này khiến ông ta vô cùng không can tâm. Nhưng lần này đã khác, Sơ Địch đã tự mình tìm đến cửa, ông ta phải nắm chắc cơ hội này.

Trang Mã Chính nói xong, tên đàn em của ông ta đã cầm trên tay một con dao sắc nhọn, lưỡi dao được ánh đèn rọi xuống càng trở nên chói mắt. Tên đàn em kia dường như cảm thấy dao không được sắc mà còn mài qua mài lại, rồi mới đưa cho Trang Mã Chính.

Trang Mã Chính nhận lấy con dao, nắm chắc trong tay, từng bước từng bước đi đến trước mặt Sơ Địch. Sơ Địch bất giác nuốt nước bọt một cái. Xem ra, cô đã nghĩ quá nhiều rồi. Sơ Địch vốn dĩ sợ Trang Mã Chính không đủ tàn nhẫn nên đã âm thầm đổi người của ông ta thành người của mình để tăng độ hoàn hảo cho vở kịch, nhưng không, chỉ riêng bản thân Trang Mã Chính đã không làm cho cô thất vọng.

Sơ Địch bị kéo đi trói chặt trên một cây cột ở góc phòng. Trang Mã Chính một tay cầm con dao, một tay nâng cằm của Sơ Địch lên.

“Sơ Địch, trước khi gương mặt xinh đẹp này bị hủy cô có muốn nói vài lời trăng trối hay không?”.

Trang Mã Chính cười rất rạng rỡ. Hôm nay ông ta sẽ khiến Ninh Hoắc Đông phải hối hận vì đã không lựa chọn con gái cưng của ông ta.

“Trang Mã Chính, Trang thị của ông có đủ sức để đối đầu với Ninh thị của Ninh Hoắc Đông hay không? Tôi nói cho ông biết, tôi là người con gái duy nhất được anh ấy thừa nhận, vậy nên động vào tôi ông sẽ phải trả cái giá rất đắt đấy”.

Sơ Địch biết nói những lời này sẽ càng chọc giận đến cha con nhà họ Trang. Nhưng không phải cô cần nhất chính là hiệu quả ấy sao? Chỉ cần Trang Mã Chính và Trang Khả Khả càng động đến cô, Ninh Hoắc Đông sẽ càng tự trách bản thân. Cô thật sự muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy!

Trang Mã Chính nhíu mày. Ông ta không vui vì bị Sơ Địch uy hiếp. Chát! Trang Mã Chính giơ tay đánh thẳng lên gương mặt của Sơ Địch, lực tay của ông ta rất mạnh khiến gò má của Sơ Dịch sưng đỏ, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi.

“Nếu Ninh Hoắc Đông có bản lĩnh như vậy đã không để cô rơi vào tình trạng này. Sơ Địch, bớt lấy hắn ra hù dọa tôi đi”.

Trang Mã Chính hất mũi khinh thường.

“Ninh Hoắc Đông là vì nể mặt ông nên mới mở lời muốn hợp tác. Nhưng Trang Mã Chính, lần này ông dám bắt tôi đến đây, tôi dám chắc cả nhà Trang gia các người sẽ chết trong tay Ninh Hoắc Đông, không sót một người nào”.

Sơ Địch nén đau, bật cười khanh khách. Dù không phải vì bản thân cô thì cũng là vì đứa bé trong bụng Ninh Hoắc Đông chắc chắn sẽ huyết tẩy cả nhà họ Trang. Hắn tàn nhẫn như vậy, sao có thể bỏ qua cho người đã động vào con của hắn chứ!

“Vẫn còn cứng miệng như vậy? Xem ra một cái bạt tai dành cho cô là không đủ rồi!”.

Trang Mã Chính hừ lạnh, trong đôi mắt đục ngầu của ông ta lóe lên một tia chết chóc. Sơ Đich mở miệng là sỉ nhục nhà họ Trang, điểm này đã đạt đến giới hạn nhất định của Trang Mã Chính, ông ta không thể tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

Trang Mã Chính quay đầu nhìn đàn em, quát lên.

“Quay sát vào đây, để con gái bảo bối của tao được chứng kiến cảnh tượng đặc sắc này”.

Dứt lời Trang Mã Chính liền đặt mũi dao lên gò má trái của Sơ Địch, rạch một đường. Sơ Địch đau đớn nhắm chặt hai mắt, nhất quyết không kêu đau. Từng giọt máu màu đỏ từng giọt nối đuôi nhau chảy trên gương mặt của Sơ Địch, lan xuống cả cổ cô, chẳng mấy chốc đã nhuộm một màu đỏ chói trên chiếc váy trắng mà Sơ Địch đang mặc.

“Không kêu đau phải không? Được thôi, Sơ Địch lần này để xem cô có thể nhẫn nhịn được không!”.

Trang Mã Chính nhìn thấy máu đỏ tràn đầy trên gương mặt Sơ Địch dường như càng thêm phấn khích. Ông ta chuyển mũi dao đặt lên gò má phải của Sơ Địch, lần này mũi dao được đưa vào sâu hơn, vết rạch cũng dài hơn. Sơ Địch không khống chế được, hét một tiếng thất thanh.

“A!”.

“Đúng rồi, phải hét như vậy, như vậy!”.

Trang Khả Khả nói vào ra ngoài. Trang Mã Chính liên tục rạch thêm mấy đường nữa trên gương mặt của Sơ Địch, Sơ Địch đau đến mức đôi môi hồng nhuận trở nên trắng bệch không một hột máu, nếu không phải gương mặt hiện tại đang chìm trong máu tươi, có lẽ sẽ còn nhìn thấy cả sắc mặt tồi tệ của cô.

Tiếng hét thất thanh của Sơ Địch cứ chốc chốc lại vang lên, Phó Tĩnh ở bên ngoài đi lại không yên, nhưng Sơ Địch nói hiện tại chưa phải thời điểm để gọi cho Ninh Hoắc Đông.

Gương mặt nhỏ nhắn của Sơ Địch be bét máu, máu nhiều đến mức che cả tầm nhìn của cô.

“Sơ Địch, đau không?”.

Người lên tiếng không phải là Trang Mã Chính mà là Trang Khả Khả. Cô ta ở đầu bên kia cười rất sung sướng, dường như không thể dừng lại được. Thỉnh thoảng, Trang Khả Khả còn lấy máy ảnh ghi lại hình ảnh của Sơ Địch.

Sơ Địch muốn lên tiếng trả lời cô ta rằng ngày tàn của cô ta sắp đến rồi nhưng lại không đủ sức để nói chuyện. Máu rơi vào cả trong mắt của Sơ Địch khiến mắt cô cay cay. Tuy rằng cảnh tượng phía trước rất mờ nhạt nhưng Sơ Địch vẫn nhìn thấy rõ trong tay Trang Mã Chính dường như có cầm theo muối trắng.

“A!”.

“A!”.

Sơ Địch liên tiếp hét lên mất tiếng Trang Mã Chính cầm theo một chậu muối trắng hất thẳng vào gương mặt đang chằng chịt vết thương của cô. Nước mắt và máu của Sơ Địch hòa cùng vào nhau, kết hợp với vị mặn của muối càng trở nên mặn chát.

Phó Tĩnh ở bên ngoài không nhịn được nữa liền lấy điện thoại gọi điện cho Ninh Hoắc Đông. Nhưng không biết Ninh Hoắc Đông đang bận việc gì mà không nghe máy, gọi đến gần trăm cuộc máy vẫn báo bận.

Phó Tĩnh lòng nóng như lửa đốt liền lái xe chạy đến Ninh thị tìm Ninh Hoắc Đông. Cũng may hắn đang ở tập đoàn, bởi vì họp với một số cổ đông nên không tiện nghe máy.

Ninh Hoắc Đông nhìn thấy sự xuất hiện bất ngờ của Phó Tĩnh đã linh cảm ra chuyện chẳng lành. Hắn chợt nhớ đến Sơ Địch nói với hắn tối nay cô có hẹn với Trang Mã Chính. Nhưng Ninh Hoắc Đông vẫn tỏ vẻ bình tĩnh.

“Có chuyện gì cô nên tìm Ngụy Sinh. Nơi này là phòng họp cao cấp không phải là nơi cô tự tiện bước vào. Sơ Địch không dạy cô điều này sao?”.

Phó Tĩnh thở không ra hơi, khó nhọc nói.

“Ninh tổng, không xong rồi! Sơ tổng bị Trang Mã Chính nhốt vào trong nhà kho rồi!”.

Mọi người trong phòng họp chỉ kịp nghe thấy một câu chửi tục của Ninh Hoắc Đông, đến khi tất cả định thần lại hắn đã chẳng còn ở trong phòng.

“Con mẹ nó!”.

[ … ]

Dưới sự chỉ dẫn của Phó Tĩnh, Ninh Hoắc Đông lái xe đến nhà kho với tốc độ nhanh nhất mất đúng hai mươi phút đồng hồ. Hắn không chần chừ mà đạp cửa nhà kho, cảnh tượng bên trong càng khiến hắn phẫn nộ.

Gương mặt Sơ Địch be bét máu tươi, nếu không phải nhận ra bộ đồ cô mặc là bộ đồ do hắn mua Ninh Hoắc Đông chắc chắn đến bản thân hắn cũng không nhận ra cô.

Ninh Hoắc Đông lao đến chỗ của Sơ Địch, hắn huých Trang Mã Chính sang một bên.

“A Địch! Sơ Địch! Sơ Địch!”.

Ninh Hoắc Đông hoảng sợ liên tiếp gọi tên Sơ Địch. Hắn vừa gọi vừa gỡ trói cho cô. Dây trói vừa được gỡ, Sơ Địch liền ngã thẳng vào lòng hắn.

“Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn quá!”.

Giọng Sơ Địch rất nhỏ, nhưng Ninh Hoắc Đông vẫn nghe ra cô đang oán trách hắn.

“Ninh Hoắc Đông, quyền cung cấp rượu lần này e rằng tôi không lấy được rồi!”.

Sơ Địch ôm lấy hắn, đầu tựa lên vai hắn.

“Bọn chúng làm gì em rồi?”.

Ninh Hoắc Đông lúc này đâu còn tâm trí quan tâm đến chuyện công việc, hắn chỉ lo lắng cho cô mà thôi. Ninh Hoắc Đông nhìn gương mặt đầy máu tươi của cô rồi lại nhìn thấy vài hạt muối lắc đắc rơi dưới nền nhà, hắn đã hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Sơ Địch mệt đến mức không thể tiếp chuyện hắn. Mí mặt cô nặng trĩu, Sơ Địch lúc này chỉ muốn ngủ một giấc. Nhưng cô biết cô không thể ngủ bởi vì kịch hay vẫn còn ở phía sau.

“A Địch, xin em đợi tôi”.

Ninh Hoắc Đông bế cô đến một nơi sạch sẽ nhất trong nhà kho rồi cẩn thận đặt cô xuống. Sau đó hắn xoay người, bước đến giữa căn phòng.

Đoàng! Đoàng!

Nhiều phát súng được nổ ra lên tiếng, nhưng người ngã xuống chỉ có mình đàn em của Trang Mã Chính. Ninh Hoắc Đông dù có điên tiết thế nào cũng không ngu ngốc mà lấy mạng Trang Mã Chính vào bây giờ. Hắn túm lấy cổ áo của ông ta, cười lạnh.

“Đừng cuống, ngày tàn của ông sẽ tới nhanh thôi”.

Chợt một viên đạn lao tới chỗ của Ninh Hoắc Đông….

Hot

Comments

Nguyễn Nhung

Nguyễn Nhung

thằng cha Trang Mỹ Chính ác thế

2021-07-19

2

Heo Con

Heo Con

hay quá

2021-04-07

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2 Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3 Chương 3: Tiếp rượu
4 Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5 Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6 Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7 Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8 Chương 8: Thoả thuận buông tay
9 Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10 Chương 10: Trùng phùng
11 Chương 11: Sợi dây trói buộc
12 Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13 Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14 Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15 Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16 Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17 Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18 Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19 Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20 Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21 Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22 Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23 Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24 Chương 24: Thẩm Biên
25 Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26 Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27 Chương 27: Sự hoài nghi
28 Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29 Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30 Chương 30: Cơ hội trước mắt
31 Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32 Chương 32: Lật ngược thế cờ
33 Chương 33: Án tử hình
34 Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35 Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36 Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37 Chương 37: Món quà
38 Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39 Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40 Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41 Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42 Chương 42: Nổi lên hứng thú
43 Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44 Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45 Chương 45: Khủng bố
46 Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47 Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48 Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49 Chương 49: Sơ Địch biến mất
50 Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51 Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52 Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53 Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54 Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55 Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56 Chương 56: Trung tâm vui chơi
57 Chương 57: Chủ động làm hoà
58 Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59 Chương 59: Sự thật
60 Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61 Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62 Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63 Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64 Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65 Chương 65: Đến viếng mộ
66 Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67 Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68 Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69 Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70 Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71 Chương 71: Từ Thu Tuyết
72 Chương 72: Sự thật
73 Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74 Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75 Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76 Chương 76: Váy cưới có một không hai
77 Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78 Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79 Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80 Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81 Chương 81: Không thể chịu nổi
82 Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83 Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84 Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85 Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86 Chương 86: Ăn tối
87 Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88 Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89 Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90 Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91 Chương 91: Muốn bảo vệ em
92 Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93 Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94 Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95 Chương 95: Đồng ý hợp tác
96 Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97 Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98 Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99 Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100 Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101 Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102 Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103 Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104 Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105 Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106 Chương 106: Nhận tội thay
107 Chương 107: Chấp nhận số phận
108 Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109 Chương 109: Giao phó
110 Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111 Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112 Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113 Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114 Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người
Chapter

Updated 114 Episodes

1
Chương 1: Tôi muốn cô ghi nhớ mùi máu của ba mẹ mình
2
Chương 2: Phiền Sơ tiểu thư giúp tôi tiếp vài vị khách
3
Chương 3: Tiếp rượu
4
Chương 4: Giọt nước mắt lấp lánh
5
Chương 5: Cuộc họp cổ đông
6
Chương 6: Máu đỏ lấp lánh trên miếng thuỷ tinh vỡ vụn
7
Chương 7: Ninh Hoắc Đông sợ hãi rồi!
8
Chương 8: Thoả thuận buông tay
9
Chương 9: Thẩm tiểu thư, sinh nhật vui vẻ!
10
Chương 10: Trùng phùng
11
Chương 11: Sợi dây trói buộc
12
Chương 12: Bữa cơm ấm áp
13
Chương 13: Sự uy hiếp vô đạo đức
14
Chương 14: Đã bước chân vào cuộc sống của tôi thì đừng quay đầu
15
Chương 15: Tôi muốn Ninh Hoắc Đông tự tay giết con của mình
16
Chương 16: Muốn em nhanh chóng tiếp nhận mọi thứ thuộc về tôi
17
Chương 17: Kế hoạch trong kế hoạch
18
Chương 18: Căn nhà kho tồi tàn
19
Chương 19: Ninh Hoắc Đông, anh đến muộn rồi!
20
Chương 20: Đến để huyết tẩy nhà họ Trang các người!
21
Chương 21: Tôi hình như yêu cô ấy rồi
22
Chương 22: Người đàn ông xuất hiện trong bệnh viện
23
Chương 23: Ngôi mộ không ảnh cũng không tên
24
Chương 24: Thẩm Biên
25
Chương 25: Thẩm - Ninh hợp tác
26
Chương 26: Chuyện lớn trong bữa tiệc
27
Chương 27: Sự hoài nghi
28
Chương 28: Khoảng cách ngày một lớn
29
Chương 29: Lời uy hiếp không trọng lượng
30
Chương 30: Cơ hội trước mắt
31
Chương 31: Chứng cớ buộc tội Ninh Hoắc Đông
32
Chương 32: Lật ngược thế cờ
33
Chương 33: Án tử hình
34
Chương 34: Thẩm Biên rời đi
35
Chương 35: Dùng chính mình để trừng phạt em!
36
Chương 36: Người sống là Thẩm Thế Mạt
37
Chương 37: Món quà
38
Chương 38: Dâng người đến miệng cọp
39
Chương 39: Ninh Hoắc Đông biết ghen rồi!
40
Chương 40: Thay vị hôn thê dạy dỗ trà xanh
41
Chương 41: Mau theo tôi đến cục cảnh sát!
42
Chương 42: Nổi lên hứng thú
43
Chương 43: Bước tiếp theo của kế hoạch
44
Chương 44: Ninh Hoắc Đông bị ốm rồi!
45
Chương 45: Khủng bố
46
Chương 46: Trò chơi mèo đuổi chuột
47
Chương 47: Thân phận của tên cầm đầu?
48
Chương 48: Hãy đưa cô ấy bình an rời khỏi đây!
49
Chương 49: Sơ Địch biến mất
50
Chương 50: Lần thứ hai mang thai
51
Chương 51: Bỏ trốn khỏi bệnh viện
52
Chương 52: Giết nhầm còn hơn bỏ sót
53
Chương 53: Sự tàn bạo của Ninh Hoắc Đông
54
Chương 54: Một nhát dao là kết thúc mọi chuyện
55
Chương 55: Cho đến khi em chịu tỉnh táo
56
Chương 56: Trung tâm vui chơi
57
Chương 57: Chủ động làm hoà
58
Chương 57: Động thái của Thẩm Thế Mạt
59
Chương 59: Sự thật
60
Chương 60: Để tôi uống thay Ninh tổng!
61
Chương 61: Lời tha thứ giả dối
62
Chương 62: Sự xuất hiện bất ngờ
63
Chương 63: Con nuôi nhà họ Sơ
64
Chương 64: Thân phận thật sự của đứa con nuôi
65
Chương 65: Đến viếng mộ
66
Chương 66: Biến động trong giới chính trị
67
Chương 67: Bại trong tay Ninh Hoắc Đông
68
Chương 68: Lời câu hôn bất chợt
69
Chương 69: Tuyệt tình cự tuyệt
70
Chương 70: Đến Ninh thị làm loạn
71
Chương 71: Từ Thu Tuyết
72
Chương 72: Sự thật
73
Chương 73: Những bất ngờ liên tiếp
74
Chương 74: Chúng ta kết hôn đi!
75
Chương 75: Lời cầu hôn lỗi thời
76
Chương 76: Váy cưới có một không hai
77
Chương 77: Mạc Ngọc Linh và Sơ Kiến Thành
78
Chương 78: Đâu mới là sự thật?
79
Chương 79: Hôn lễ không có cô dâu
80
Chương 80: Trái tim lạnh lẽo
81
Chương 81: Không thể chịu nổi
82
Chương 82: Lưỡi dao dưới ánh đèn
83
Chương 83: Tôi muốn rời xa Ninh Hoắc Đông
84
Chương 84: Cũng nên trở về rồi
85
Chương 85: Đôi nam nữ dưới tiếng nhạc
86
Chương 86: Ăn tối
87
Chương 87: Một con người hoàn toàn khác
88
Chương 88: Em có hỏi qua suy nghĩ của nó chưa?
89
Chương 89: Em hãy nhớ cho kỹ!
90
Chương 90: Trả thù Từ Thu Tuyết
91
Chương 91: Muốn bảo vệ em
92
Chương 92: Âm thanh đáng sợ giữa màn đêm
93
Chương 93: Tối nay tôi sẽ ở lại với cô
94
Chương 94: Liễu Mạch Hàn quay về
95
Chương 95: Đồng ý hợp tác
96
Chương 96: Bị bắt vì tội giam giữ người trái phép
97
Chương 97: Cầu xin em quay trở về
98
Chương 98: Cuộc gặp mặt trong đêm khuya
99
Chương 99: Hôn lễ là lớp vỏ bọc
100
Chương 100: Hôn lễ là lớp vỏ bọc (2)
101
Chương 101: Sơ Địch có bệnh đừng làm tổn thương cô ấy
102
Chương 102: Đều là lỗi của hắn!
103
Chương 103: Vừa ấm áp vừa đau lòng
104
Chương 104: Sẽ luôn bảo vệ em
105
Chương 105: Trả được thù thì sẽ vui vẻ ư?
106
Chương 106: Nhận tội thay
107
Chương 107: Chấp nhận số phận
108
Chương 108: Chúng ta đã từng làm những chuyện như Ninh Hoắc Đông
109
Chương 109: Giao phó
110
Chương 110: Giữa chúng ta còn có một lời ước định!
111
Chương 111: Kết cục, mọi sai lầm đều phải trả giá
112
Ngoại truyện 1: Trùng phùng trong hạnh phúc
113
Ngoại truyện 2: Lời hẹp ước suốt đời suốt kiếp
114
Ngoại truyện 3: Một nhà sáu người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play