Trao Trả - [A Tình]
Cái giá phải trả khi đánh cắp số phận của người khác là gì?
Đến cuối cùng, cũng không rõ là ai nợ ai...nhưng tất cả đều phải trải qua đau khổ.
Truyện có những tình tiết gây khó chịu cho người đọc, vui lòng cân nhắc trước khi đặt niềm tin vào tay tác giả.
#: Bé thụ cực kì mít ướt, dễ khóc, yếu đuối, nhút nhát.
*Ai không thích có thể không đọc, nếu đã đọc xin đừng nói lời cay đắng.
Kẻ Ngoại Biên
đọc rồi sẽ biết _(:3 」∠ )_
Lưu ý : truyện có chứa yếu tố bạo lực, nội dung * cân nhắc trước khi đọc.
Mang Chứng Trầm Cảm Xuyên Vào Vai Ác
Lâm Du đúng tiêu chuẩn năm không - không cha, không mẹ, không bạn, không sức khỏe, không tiền, chết ngay sau khi cứu một đứa nhóc ra khỏi đám cháy.
Cứ nghĩ bản thân sẽ được dắt đến cầu Nại Hà, nhưng chớp mắt lần nữa, Lâm Du tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn ngôi nhà cùng một cậu nhóc đang lấm lét... Ăn vụng bánh.
Lâm Du: ...
Đứa bé hoảng hốt làm rơi đĩa bánh, khóc toáng.
Người đàn ông lạ mặt bước vào: Cậu lại bắt nạt nó nữa.
Lâm Du: ...?
Ralph nghĩ mình sẽ không bao giờ có tình cảm đến người vợ trên danh nghĩa tham lam hiểm độc này, cho đến một ngày cậu bỗng thay đổi tính cách, không làm loạn nữa.
Còn rất... Thương.
Lâm Du: Ra ngoài.
Ralph: Được, anh nằm sofa, em đừng để bị lạnh.
Lâm Du: ...
_________
Truyện được tham khảo thiết lập từ "Xuyên không tới dị giới" của tác giả KKiuBL.
[FrUK] Vượt Qua 342km Để Ôm Em
Couple: France x UK Thể loại: Boylove, Ngọt, Lãn mạn, Chữa lành, Slow burn, HE London vào một buổi chiều cuối thu. Bầu trời ngả cam nhạt như tách trà còn vương hơi nóng. Người người vội vã bước qua
0
4
“Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh”
Trời mưa nhẹ ngoài khung cửa kính. Trong căn hộ tầng cao chỉ còn ánh đèn vàng dịu phủ xuống sofa phòng khách. Cậu ngồi co người trên ghế, ôm chiếc gối mềm trước ngực, mắt vẫn dán vào màn hình điện tho
0
3
CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LÚC 11 GIỜ 17
Mưa rơi lộp bộp trên mái ngói cũ của khu tập thể Thành Công. Hà Nội cuối đông lạnh đến mức hơi thở cũng hóa thành khói trắng. Trong căn phòng tầng ba, tiếng đồng hồ tích tắc vang lên đều đặn như nhị
1
2
“VẾT NỨT TRONG KÝ ỨC”
Trong ngôi làng nhỏ nằm sát rìa rừng sương, có một căn nhà cổ bị bỏ hoang từ lâu. Người ta nói, cứ mỗi đêm trăng tròn, trong nhà lại có tiếng gọi tên một người nào đó — dịu dàng, nhưng lạnh đến rợn ng
0
3