Ngọc Kiều ngồi trên ghế phòng khách nhìn đám người hầu chạy qua chạy lại làm việc mà chóng cả mặt . Cô ngước nhìn nữ hầu bên cạnh hỏi :
" Hôm nay có chuyện gì mà sao mọi người gấp rút vậy ? "
" Thưa người , hôm nay là ngày lễ ánh sao . Mọi người cố gắng làm hết việc để tối nay đi chơi đấy ạ "
Cô nghe hai từ đi chơi đôi mắt sáng rực lên tò mò hỏi tiếp :
" Vậy ngày lễ này thường làm gì ? "
" Đầu tiên mọi người thả đèn hoa đăng cầu nguyện cho gia đình sau đó trên đường có những trò chơi , ăn uống đấy ạ .Mỗi năm sẽ có một lần đặc biệt là được tổ chức đến hết đêm "
" Vậy được . Chúng ta cũng chuẩn bị đi thôi "
Nữ hầu Anh Thị nghe vậy liền giật mình lắc đầu nói
" Thưa nữ vương , người không thể tự ý đâu ạ . Sự an toàn của người rất quan trọng nếu người có mệnh hệ thì nô tì sẽ chết mất "
Cô mỉm cười cầm lấy bàn tay Anh Thị vỗ vỗ trấn an nói
" Em yên tâm , ta sẽ cải trang với lại đi cùng với em nhé. Chúng ta chỉ đi chơi một chút là về "
" Thật sự không sao chứ ạ ? "
" Có ta ở đây sẽ không sao "
Người hầu Anh Thị bị thuyết phục vâng lời theo . Cả hai người trở về phòng cải trang thay trang phục khác .
Ngọc Kiều mặc một váy đơn giản , gỡ đôi bông tai cùng trang sức khác đặt trên bàn cũng không trang điểm . Mái tóc được thắt mìm to phía sau cài thêm một bông hoa trắng làm điểm nhấn . Đơn giản không cầu kỳ mà lại rất đẹp nhìn cô trông rất nhẹ nhàng đáng yêu .
Nữ hầu Anh Thị cũng mặc chiếc váy đơn giản đi cùng với cô . Đến tối , cả hai thuận lợi đi cửa phía sau của lâu đài thoáng chốc đã đến ngoài phố .
Ngọc Kiều thấy lễ hội ở đây cực kỳ náo nhiệt hơn của bộ tộc Hoàng rất nhiều . Nào là các quán ăn rồi còn có vui chơi nữa .
" Này ,ở đây vui thật đó . Ta muốn ăn thử món kia "
Nữ hầu Anh Thị nhìn vẻ mặt của cô thật đáng yêu , như đứa trẻ ham chơi nếu tính tuổi thì cô hơn nữ vương của mình hai tuổi đấy chứ.
" Người đi chậm một chút , ở đây rất đông dễ bị lạc "
Cả hai đến một quầy bánh nóng bốc khói , Ngọc Kiều cầm một chiếc bánh đưâ vào miệng vị ngọt lan tỏa còn có thêm mứt bên trong dâu rất là ngon
" Bánh này là gì thế . Rất ngon "
" Đây là bánh kẹp dâu chỉ bán khi gần đến mùa đông thôi đó " - ông lão bán bánh vui vẻ trả lời
" Vậy cho cháu thêm một cái "
" Được "
Anh Thị mau chóng trả tiền , liền thấy Ngọc Kiều đưa một cái bánh mới mua đến
" Em ăn đi , ta cho em đấy "
" Vâng , nô... em xin cảm ơn "
Cả hai cùng ăn bánh đi đến một đoạn phía trước có một nhóm người tụ tập rất đông . Cô cùng Anh Thị len lỏi khó lắm mới đứng được đầu hàng . Trước mắt cô là hai con rắn đã trưởng thành vì nhìn khá lớn đang múa trên cây cột cao còn có để vật trên lưng uốn lượn . Mọi người xung quanh lần lượt vỗ tay , tuy cô có chút sợ nhưng có chút lạ mắt .
Đột nhiên một con rắn màu xanh đưa chiếc đuôi đến quấn chặt lấy người cô đưa lên cao . Ngọc Kiều bị quấn quang người mặt không còn giọt máu
" Á...á... bỏ ra "
Con rắn xanh thấy vậy hạ thấp đọ cao xuống đưa cô lên ngồi trên người sau đó uốn lượn thêm vài vòng .
Ngọc Kiều ôm chằm lấy người con rắn không dám buông ra sợ bị rớt . Lúc sau tiết mục kết thúc , cô đứng ôm ngực thở vừa rồi quá đáng sợ .
Con rắn xanh lúc nãy hóa thành người là một chàng trai tóc xanh mắt nâu nhìn trông rất hiền , bước đến cúi đầu nói
" Xin thứ lỗi cho tôi đã làm nàng sợ "
Ngọc Kiều đưa tay phủ nhận cười nói
" Không sao ! Vừa rồi cũng rất vui "
" Tôi tên là Khương Ngọc , còn nàng ? "
" Ta tên Ngọc Kiều , rất vui được gặp "
Khương Ngọc lấy trong tay ra một chiếc bánh ngọt đưa cho cô , ngại ngùng nói :
" Ta chỉ có chiếc bánh này thay lời xin lỗi của ta được không ? "
Ngọc Kiều không suy nghĩ nhiều liền cầm lấy cười vazy tay nói
" Vậy cảm ơn ngươi nhé , tạm biệt "
Cô quay lưng đi về hướng ngược lại , được một lúc thấy Anh Thị lo lắng chạy đến
" Em đi tìm người rất lâu , cứ sợ người gặp nguy hiểm "
" Ta thì có nguy hiểm gì chứ . Này mau đi thả đèn hoa đi "
" Vâng "
Cả hai đi được một đoạn đường thì thấy một bà lão ngồi một gốc khuất trong tối , cô đi đến trên tay còn cầm chiếc bánh lúc nãy đưa cho cụ bảo Anh Thị đưa thêm tiền đặt vào tay cụ
" Bà ơi , con gửi bà chút quà nhé "
Bà lão hướng mắt lên nhìn cô , đột nhiên nắm tay cô mỉm cười nói
" Cảm ơn con "
Ngọc Kiều mỉm cười đứng lên chuẩn bị quay bước đi thì nghe giọng bà cụ chậm chạm nhưng lại rõ từng chữ
" Nhìn con có vẻ không phải người bình thường , đôi mắt rất sáng . Phía trước có kiếp nạn sắp đến rất khó khăn không dễ đi nhưng chỉ cần có lòng tin đúng nơi mọi chuyện sẽ đột nhiên được hóa giải "
Cô dừng bước quay lại thắc mắc hỏi bà cụ :
" Vậy lòng tin là tin vào ai ? Bà có thể nói cho cháu biết được không ? "
Bà cụ cười khanh khách chỉ vào ngực ( trái tim)cô nói :
" Chỉ có nơi đây mới có thể quyết định . Đúng hay sai đều dựa vào con "
Updated 50 Episodes
Comments
tusss
Tin vào chồng mình chị ơi
2024-07-22
3
Nguyễn Thuỷ
nghe ck nha
2023-09-09
0
Bảo Thu
ui,nghe rợn người quá
2022-11-29
0