" Ngọc Kiều.... mai lại đây với anh "
" Mau lên ... Anh đợi lâu lắm rồi đấy "
" Diệp Bạch.... đợi em "
Cô như bị ảo giác từng bước chân đi theo nơi có tiếng gọi không thể tự chủ được
" Ngọc Kiều... Mẹ đây ...."
" Mẹ "
Một bước hai bước rồi ba bước từng bước từng bước một cô đi đến mà không hề hay biết phía trước là một bờ vực .
Hàm Lâm mãi ngửi mùi xác định hướng nên không để ý . Quay sang ! lại không thấy cô đâu . Hắn cùng với Anh Thị đi tìm xung quanh
" Ngọc Kiều , nàng ở đâu ? "
" Nữ vương , nữ vương "
Hắn đi đến phía trước thấy cô đang đi đến bờ vực liền la lớn gọi
" Đứng lại đừng bước thêm "
Cô liền thất tỉnh thoát khỏi trạng thái mơ hồ đó nhưng không kịp nữa rồi chân cô đã bước hụt
" Á..á.... "
" Ngọc Kiều~~~"
Hắn liền hóa thành rắn quấn chặt lấy người cô để giữ lấy giúp cô không bị thương sau đó quần vào một thân cây mọc giữa vực .
" Chàng có sao không ? "
" Ta không sao nàng đừng sợ "
Pạc !!! chiếc thân cây quá mỏng không thể chịu được sức nặng của hai người . Cô cùng hắn lao xuống vực sâu
" Tủm " rất may phía dưới là nước nếu không hậu quả khó tưởng tượng được .
Hàm Lâm vẫn giữ chặt lấy cô sau đó bơi lên bờ , cả hai tìm một hang động nhỏ vào đó vừa hay cơn mưa liền kéo đến rất lớn .
Ngọc Kiều lo lắng đi đến xem cả người hắn có bị thương không ? Lúc nãy nhờ có hắn quấn quanh người nên không bị thương .
" Chàng có bị thương chỗ nào không ? "
" Ta không sao "
Hắn nhìn quần áo trên người cô đều ướt hết , cơ thể cũng đang run vì lạnh . Tìm một ít nhánh cây khô nhóm lửa , sau đó hắn cởi quần áo trên người ra chỉ mặc chiếc quần đùi bên trong , vắt lên cành cây hong khô .
Cô thấy vậy đỏ mặt liền quay đi hướng khác hỏi hắn
" Chàng làm gì vậy ? Sao lại cởi quần áo ? "
" Nàng cũng cởi hết ra hong khô , không sẽ cảm lạnh . Trời đang mưa tối nay rất lạnh mà nàng còn định mặc quần áo ướt ? "
" Ta...."
Ngọc Kiều chần chừ không dám cởi ra , hắn liền đi đến trực tiếng cởi quần áo cô giọng có phần trách mắng
" Hoàn cảnh này nàng còn ngại nữa à ? Dù sao cũng là vợ chồng trước sau gì cũng thấy "
Cô nghe vậy hướng mắt nhìn hắn không nói gì . Hàm Lâm nhận ra chính mình lỡ lời hai tai đỏ lên như trái cà chua , nhịp tim của hắn cũng tăng mạnh .
" Nàng... tự cởi tiếp đi "
" Nhắm mắt lại đi "
Hắn ngoan ngoãn quay sang chỗ khác , một phần cũng che giấu cảm xúc lúc này . Đây cũng là lần đầu hắn thấy cơ thể nữ nhân .
Ngọc Kiều cởi y phục trên người chỉ mặc chiếc áo mỏng cũng vắt quần áo lên hong khô.
" Ta xong rồi "
Hắn bất ngờ kéo cô vào lòng ôm lại ngồi một góc gần đó . Cô cũng không dám cựa quậy nhưng có chút ngại ngùng khi da thịt chạm vào nhau .
" Nàng đang lạnh ôm lại sẽ ấm hơn "-hắn chủ động giải thích
" Ừm... "
" Ta có thể thể hỏi nàng một chuyện không ? "
" Được "
" Tại sao lại sợ ta ? Tại sao lúc gặp nàng lần đầu tiên thì nàng lại nói dối không có dấu ấn ? "
Hai môi cô mím chặt vào nhau suy nghĩ không biết bản thân sẽ trả lời như thế nào . Nếu biết sự thật thì hắn có nổi giận cắn một phát giết cô không ? Trong lòng như lửa đốt khi nghe câu hỏi từ hắn .
Hàm Lâm thấy cô có vẻ khó nói ra cùng vẻ mặt có chút sợ , nên lên tiếng bảo trước
" Ta sẽ không tức giận , nàng cứ trả lời thật "
" Ta... sợ ngài là vì lúc còn nhỏ đã bị một con rắn cắn nên rất ám ảnh "
" Vậy tại sao lại nói dối ? Nàng không muốn lấy ta ? "
Ngọc Kiều hít một hơi sâu lấy dũng khí gật đầu nhẹ xem như câu trả lời . Hắn nhận được đáp án trong lòng có chút buồn nhưng không biểu lộ ra ngoài vẫn bình tĩnh hỏi cô
" Tại sao ? "
" Tại vì....Trước đó ta từng thích một người khác nên mới ... nói dối "
Im lặng... im lặng...Tim cô đập liên hồi sợ hắn tức giận , cả người như đang ngồi lên chảo nóng không ngừng lo lắng .
Đột nhiên hắn đưa mặt ngã vào hõm vai cô hít lấy mùi hương làm cô rùng mình một chút . Lúc sau hắn ôm chặt cô hơn , mở lời :
" Ta sẽ không quan tâm quá khứ của nàng như thế nào nhưng tương lai của nàng nhất định sẽ là ta . Chính ta cũng không biết bản thân thích nàng khi nào . Có lẽ là do cái nhìn đầu tiên chăng ? "
Nghe hắn nói " thích nàng " không hiểu tại sao trong lòng cô có cảm xúc khó tả mà trước giờ chưa từng trải qua lại có chút hồi họp trong người .
" Ngọc Kiều.... nàng có thể mở lòng để cho ta bước vào không ? "
Hắn đối diện nhìn cô bắt cô phải hướng mắt đối diện với hắn .
Cô nghe đề nghị ấy ... Không đó không phải đề nghị đó là lời khẩn cầu một điều gì đó . Ngọc Kiều nhìn lại hiện tại cưới cũng đã cưới bây giờ không thể quay đầu . Hàm Lâm không ngại nguy hiểm để cứu cô , thế tại sao chính cô lại không trao cho người sẽ cùng mình sống đến cuối đời một cơ hội ? Nếu như vậy thật là ích kỷ với người đó và với chính mình .
" Được... Ta sẽ mở lòng để chàng có thể tiến vào "
Nghe được câu trả lời ấy cả người hắn vui sướng khó có thể nói bằng lời . Ôm lấy cô trao nụ hôn vào đôi môi đó . Ngọc Kiều có chút bất ngờ nhưng không từ chối nụ hôn từ hắn . Cả hai phối hợp ăn ý giúp nụ hôn trong buổi tối mưa rơi càng thêm nồng nàn sâu đậm hơn .
" Chụt chụt~~~~ "
Updated 50 Episodes
Comments
Stella🦋
ngại dùm ad lun á chòi
2024-11-09
0
Stella🦋
nghĩ cái chi zậy chòi chị n9
2024-11-09
0
Girl beautiful
ùi trời owiiiii, dù ko có tiếng nhưng mà tai tôi cứ vang chụt chụt aaaaa
2024-10-14
0