Hoàng Nữ nghe câu hỏi trên mặt buồn đi không ít , suy nghĩ một lúc mới trả lời :
" Thật ra anh ấy đối với tối rất tốt chỉ có điều quá ham mê công việc nên đôi lúc tôi rất tủi thân "
" Vậy cậu có nói cho anh ấy biết không ? "
Hoàng Nữ lắc đầu bảo
" Sợ làm phiền đến anh ấy "
" Hazzz , sao cậu không thử một lần nói hết điều trong lòng ra sau đó hai người cùng nhau chia sẻ ? "
...........
Sau khi dùng bữa tối , cô và hắn được sắp xếp một phòng ngủ để ở lại đêm nay vì ngày mai tiếp tục khởi hành đến bộ tộc khỉ .
Ngọc Kiều mệt mỏi nằm sấp trên giường thả lỏng toàn thân , cả người cô đủ nơi nhức mỏi nhất là lưng vì đa số cô chỉ ngồi trên xe đó là một việc khá mệt .
Hàm Lâm vừa đi tắm ra , liền ngồi lên giường chủ động đưa tay lên lưng mát xa cho cô .
" A... " - Ngọc Kiều bất ngờ hét lên
" Để ta mát xa giúp nàng "
" Chàng di chuyển sang trái mội chút "
Hắn làm theo , cố ý nhấn mạnh xuống trêu chọc
" Aaaa... nhẹ thôi "
Hắn cười gian leo lên người cô giữ chặt lại , sau đó lấy hai hay chọt lét hai bên khiến cô không thể chịu nổi cười phá lên
" Hahahhah....Dừng lại...hahahha....đừng...hahahha "
" Muốn được tha không ? "
" Muốn....hahahha....hahha ...."
" Nói nàng yêu ta "
Đột nhiên cô dừng cười , gương mặt có chút gượng đi trông thấy . Nói nhỏ nhưng đủ cho hắn nghe rõ
" Hàm Lâm , chàng biết mà . Đợi thêm một thời gian được không ? "
Hắn gật đầu nhẹ , xuống khỏi người cô nằm bên cạnh kéo cô lại ôm vào lòng , kéo chăn đắp cả hai người .
" Được , bao lâu ta cũng đợi "
Ngọc Kiều ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn có chút cảm động , choàng tay ôm lấy hắn nói :
" Ngủ ngon "
" chụt , ngủ ngon " - hắn hôn lên tóc cô nhẹ giọng nói
Đến sáng sau khi dùng bữa , Kính Nghi và Hoàng Nữ tiễn hai người ra cổng chuẩn bị lên đường .
Hoàng Nữ bước đến ôm cô sau đó buông ra , nháy mắt nói
" Hẹn gặp lại nhé . Cảm ơn rất nhiều "
Ngọc Kiều hiểu ý có lẽ đêm qua cậu ấy đã thành công nói rõ lòng mình với Kính Nghi . Nghĩ vậy cô lén nhìn sang Hàm Lâm có chút chột dạ
Sau đó cả hai cùng lên đường đến bộ tộc khác , từ đây đến bộ tộc khỉ mất khoảng một ngày có lẽ trưa mai sẽ đến nơi .
Thoáng chốc đến tối , ở đây lại có một ngôi làng nhỏ . Cô cùng hắn vào tìm phòng nghỉ ngơi
" Cho tôi thuê hai phòng " - Ngọc Kiều nói với chủ quán
" Vâng , chìa khóa của quý khách đây ạ "
Cô nhận lấy liền ném một chìa khóa qua cho Trần Quỳnh bảo
" Phòng cô "
Cô không quan tâm ả mấy liền đi nhanh lên phòng nhanh chóng nghỉ ngơi . Đêm đó cô và hắn đang ôm nhau ngủ ngon giấc đột nhiên có tiếng hét lớn từ phòng bên cạnh
" Á....á....á...."
Ngọc Kiều hoảng bật dậy , tiếng la vẫn cứ vang lên . Cô nhìn sang hắn đã tỉnh giấc hỏi
" Giọng của Trần Quỳnh ? "
" Ừm... Để ta đi xem "
Hàm Lâm đứng lên đi ra ngoài sang phòng bên cạnh , cô cứ có cảm giác không yên tâm gì mấy vội tìm áo choàng .
Cốc cốc cốc , hắn vừa gõ chiếc cửa đã mở ra , Trần Quỳnh với vẻ mặt hốt hoảng kéo hắn vào phòng nói
" Có con rít rất lớn em sợ quá "
Hắn nghe vậy hướng mắt tìm xung quanh tìm kiếm , ả giả vờ ngồi trên ghế với vẻ mặt sợ sệt . Hàm Lâm nhìn một lúc rất nhanh tìm được con rít quả thật khá to đang nằm dưới chân giường , hắn một chân giẫm lên kết liễu
" Nó chết rồi "
Trần Quỳnh liền bước đến chỗ hắn cởi chiếc áo choàng bên ngoài , chỉ mặt chiếc váy ngủ hở hang có thể thấy được bờ ngực căn tròn lấp ló phía trong . Sau đó ả đặt tay lên ngực mình bảo
" Lúc nãy hình như nó vừa cắn em ở đây còn rất đau . Ngài thoa thuốc giúp ta được không ? "
Hắn di chuyển ánh mắt sang hướng khác lùi lại phía sau giữ khoảng cách với ả
" Cô mặc áo choàng vào đi "
" Nhưng vết cắn rất đau em cần thoa thuốc " - ả nững nịu nói
" Vậy để ta giúp ngươi " - Ngọc Kiều từ bên ngoài cửa đi vào
Cô đối diện nhìn ả từ trên xuống dưới , không ngờ cô ta lại dám dùng chiêu này cố tình mặc chiếc váy ngủ đó để quyến rũ chồng cô à ? Đúng là trà xanh ăn vào máu
Trần Quỳnh có chút tức giận trong người liếc cô không ngờ lại xuất hiện đúng lúc này làm kế hoạch của ả trở về con số không thậm chí còn cố tình để rít cắn . Cô ta gượng giọng nói
" Không cần đâu , có ngài ấy giúp tôi thoa thuốc rồi "
Ngọc Kiều nhếch môi cười đi đến cầm đưa tay cố tình chạm mạnh vào vết cắn trên ngực ả , quay sang nhìn Hàm Lâm hỏi
" Chàng muốn thoa thuốc giúp không ? "
Hắn nhìn vẻ mặt cô ngầm hiểu ý " Làm thử xem " lùi lại thêm vài bước về phía cửa trả lời sau đó ra khỏi phòng
" Khụ khụ... ta thấy nên để nàng thoa thuốc thì tốt hơn với lại ta chỉ quen thoa thuốc cho vợ mình "
Cô nghe câu trả lời của hắn có chút đỏ mặt nhưng lại rất hài lòng . Đắc ý nhìn vẻ mặc đỏ lên vì tức của ả , giả vờ hỏi
" Vậy ta thoa thuốc giúp ngươi nhé "
Trần Quỳnh đẩy cô ra tức giận nói
" Không cần .... Làm thế phiền người quá "
Ngọc Kiều bước đến nói nhỏ vào tai ả
" Lần sau đừng làm mấy trò bẩn đó . Cô không quyến rũ bằng ta đâu ..."
Updated 50 Episodes
Comments
Stella🦋
Bả n9 ngầu quá tròi ngầu lun
2024-11-10
0
Stella🦋
ngầu zị ta ơi!???
2024-11-10
0
Khánh Ngọc
má nó giả tao bản thân mình là rắn mà lại sợ rết
2024-08-03
0