"Dừng lại! Mọi người hãy tản ra hái quả dại.Bưu và các thú nhân chú ý xung quanh ".
"A Nguyệt con muốn hái thảo dược gì cho Vu Lão cứ bảo mọi người trợ giúp không cần ngại". Lão Phi nhìn U Nguyệt lên tiếng , phải biết rằng từ ngày A Nguyệt sinh ra và được Vu Lão nhận định là sứ giả do Thú Thần Bạch Hổ phái xuống để cứu bộ lạc trong mùa đông năm trước .
Khi đó mùa đông kéo dài gấp đôi 2 lần mùa tuyết rơi gần một năm trời.
Nhật tử trở nên khó khăn thú nhân đi săn ko có con mồi,bên ngoài nguy hiểm do bão tuyết đủ loại nguy cơ từ chết cóng đến chết đói đều có.
Tất cả mọi người đều đói đến xanh xao, có một số thú nhân lớn tuổi phải nhịn cho tiểu thú nhân ăn. Trong tộc chết hết 5 lão thú nhân và 2 tiểu thú nhân mới ra đời.
Là U Nguyệt thông qua Thú Thần đại nhân dạy cho mọi người bắt cá và sử dụng lửa nếu không người chết còn nhiều hơn nữa.
Lão Phi lúc đó cũng nhịn cho tuổi trẻ thú nhân ăn ,cho rằng chính mình sẽ về bên cạnh Thú Thần, nhưng U Nguyệt đã đưa cho lão canh cá khi lão thoi thóp đó là món ăn ngon nhất trên đời của lão.
Không riêng lão hầu như mọi người trong bộ lạc đều cho rằng đó là món ăn của Thú Thần thông qua U Nguyệt ban cho họ.Đối với U Nguyệt họ cũng tràn đầy biết ơn.
" Phi lão nói đúng ,3 lần trăng tròn rồi Vu Lão mới cho A Nguyệt đi thu thập cùng chúng ta,Vu Lão cũng thật là keo kiệt!" Một giọng thanh lãnh vang lên, gương mặt trẻ trung khoảng 16 tuổi kèm theo vóc dáng đầy đặn cao đầy dã tính gợi cảm đó là Hoa .
Tính tình thẳng thắng luôn muốn làm chiến sĩ như các giống đực.
" Nha đầu không được nói xấu Vu Lão,ngài ấy mà nghe được thì dì Lam cũng không cứu được con đâu , thật ra ngài ấy là đang bảo vệ A Nguyệt thôi". Lam mỉm cười nói làm Hoa rùng mình.
Hoa lè lưỡi " Ta tin mọi người sẽ không nói lại với Vu Lão đâu đúng không?" dùng ánh mắt cầu xin nhìn mọi người.
Ai cũng biết Vu Lão là người ko dễ chọc nếu ko sẽ bị lão chỉnh nửa chết nửa sống.
" Ha ha..... sẽ không. " Mọi người cười 1 trận rồi tản ra.
A Nguyệt cũng cười cười rồi thu hồi mắt chỗ khác, thật sự nhìn các giống cái thả rong phía trên, phía dưới chỉ quấn miếng da thú cô sợ mình bị đau mắt hột.
" Thời này không có thuốc nhỏ mắt nên cẩn thận a! haizz" cô nói thầm trong lòng, còn may a mụ chịu nghe cô che phần trên lại.
Nơi này thảm thực vật tơi tốt,cây cối cao lớn. chỉ ngoài bìa rừng mà có cây to hai người ôm nếu vào sâu trong rừng ko biết sẽ to cỡ nào nữa. Một ngày nào đó có sẽ vào sâu để khám phá.
Bây giờ thì ko được ,Vu Lão bảo vệ cô gắt gao ko cho cô bọc lộ thiên phú của mình, càng ko cho cô chạy lung tung .
Lão cùng cha cô còn cho người truyền ra ngoài cô sinh ra sức khỏe yếu nên ít khi ra ngoài, cũng dùng anh trai danh tiếng để che lấp.
Nghĩ đến mọi người đều tốt với mình cô cảm thấy hổ thẹn vì 4 năm đầu mới đến cô một lòng nhớ thương người nhà và con gái nên cô chỉ chìm đấm trong nỗi bi thương của mình ko quan tâm đến đều gì.
Mặc cho bộ lạc đối đầu với 4 cái mùa đông khắc nghiệt nhiều người đói đến vàng ốm xanh xao,tay chân lỡ lét rõ ràng cô biết cách giúp họ nhưng cô theo bản năng xa cách họ .
Cũng may thú nhân thân thể cường hãn nên bọn họ đều qua khỏi.
Cho đến năm thứ mùa đông thứ 5 kéo dài gấp đôi chết 7 người nhìn người thân của họ khóc cô mới tỉnh ngộ ra .
Có lẽ người thân cô thế giới bên kia họ cũng đau buồn khi cô ra đi, nhưng họ cũng sẽ mong cô được hạnh phúc ở 1 thế giới khác.
Cô đã mang theo trí nhớ đầu thai ở một nơi hoàn toàn khác với địa cầu nhưng ở đây vẫn có người thân thương yêu cô, mùa đông lương thực ít ỏi mà cha mẹ cô luôn ko để cô phải đói.
Thậm chí ca ca cũng chỉ ăn một nữa phần của mình còn lại giấu trong góc chờ khi bộ lạc ko săn được con mồi lén đưa cho cô ăn.
Nhìn đứa trẻ chỉ hơn mình 5 tuổi cô hổ thẹn vì sự ích kỷ và yếu đuối của mình chỉ biết điên cuồng tăng lên thực lực của mình để mong tìm được đường về hiện đại mà cũng ko nghĩ xem linh hồn mình xuyên qua thì thân thể bên đó có thể duy trì được bao lâu,Nói không chừng đã sớm không còn nữa từ lâu
Chỉ biết nhận sự yêu thương mà ko hề đền đáp lại.
Khi đó cô đã khóc rất lâu đến nỗi bệnh nhờ Vu Lão dùng tinh thần lực để cứu.
Cha, mẹ,ca ca đều cho rằng cô thấy nhiều người chết nên sợ hãi mới khóc, nhưng chỉ có cô mới biết cô khóc cho sự ích kỷ của mình, khóc vì sự tàn khóc của hoàn cảnh nơi này, khóc lần cuối để chia tay với quá khứ đón nhận những thứ hiện tại.
Nên cô đã lừa gạt mọi người là lúc hôn mê gặp thần thú Bạch Hổ bắt cô dạy mọi người bắt cá và sử dụng hoả.
Nhờ đó mọi người mới qua khỏi mùa đông vừa qua.Cũng từ đó U Nguyệt được cho là sứ giả do Thần Thú phái đến.
"A Nguyệt lại đây" đang nghĩ ngợi thì nghe a mụ gọi.
" A mụ con đến đây" tiểu Bạch Hổ nhanh chân chạy vòng qua gốc cây to phía sau.
Trước mắt cảnh tượng hiện ra là một con suối nhỏ, nước suối mát lành chảy từ trong khe đá xuống 1 cái ao nhỏ khoảng 3 mét vuông,sâu chỉ đến đầu gối người trưởng thành theo rạch nước nhỏ chảy dài.
" Oa ! nước thật ngọt" tiểu Bạch Hổ híp mắt hưởng thụ nói :" a mụ con muốn tắm ".
" Biết được là ngươi thích mà". Lam dí ngón tay lên trán tiểu Bạch Hổ cười nói. Nàng ko hiểu sao con gái luôn thích tắm mỗi ngày.
U Nguyệt cười hắc hắc nhảy xuống nước, nhìn xem xung quanh mọi người lo bận rộn hái quả dại ko chú ý thì biến thành bé gái tắm cho tiện.
Lam đứng canh gác nhìn con gái mà lòng đầy vui mừng vì con mình rốt cuộc giống 1 đứa trẻ , không như lúc trước luôn im lặng ngồi một chỗ.
Không tu luyện thì chính là như người mất hồn.
Updated 204 Episodes
Comments
Flare
Nên ghi là: “Mẹ Lam nhìn con gái mà lòng đầy vui mừng vì con mình rốt cuộc cũng “cư xử như bao đứa trẻ khác. Thêm vậy sẽ hay hơn. Chứ ghi mỗi chữ “giống” nghe khó hiểu với cụt ngủn, ko rõ ý.
2024-08-02
0
Flare
Càng tắm lông càng mượt. Ko tắm cũng ok, lông chắc chắn hơn, ấm hơn. Như vi khuẩn gây bệnh thì kẹt lại, tích tụ và phát triển hơn do môi trường dơ và ẩm dưới lớp lông ko tắm 1 thời gian dài.
2024-08-02
0
Flare
Biết làm vậy là ae chúng tôi chê ko? Phải xoã chứ. Cần cái quần để che là được rồi mừ 😭
2024-08-02
0