Hạ Vũ chắc chắn nếu hắn không phải là một kẻ đã nếm đủ dư vị cuộc sống mà chỉ là một thiếu niên mười bảy chưa từng hẹn hò, chưa từng yêu đương, chưa từng bị lừa dối thì sẽ bị giọng nói này làm cho xương cốt mềm nhũn, tim đập chân run.
“Vào đi.” Hạ Vũ nói.
Cánh cửa thư phòng bị đẩy ra. Tố Giai trên người mặc một bộ váy trắng đơn thuần, tóc đen dài xoã ngang, cô ta bưng một khay thức ăn đi vào mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Hạ Vũ. Gương mặt cô ta rất nhỏ, nước da trắng hồng, đôi mắt to tròn trong sáng. Đó chính là đôi mắt nhìn bất kỳ ai đó buông ra lời nói dối thì cũng sẽ nhận được sự tin tưởng vô điều kiện.
Hạ Vũ nhìn cô ta chằm chằm, không thể rời mắt. Không phải vì cô ta xinh đẹp làm động lòng hắn mà là vì cô ta quá giống mối tình đầu đã cắm sừng hắn lúc hắn học đại học.
Lúc nãy khi nhìn thấy ký ức của nguyên chủ, Hạ Vũ còn buông lời chửi mắng chửi tên kia ngu ngốc nhưng lúc này khi nhìn thấy Tố Giai hắn lại đồng cảm với nguyên chủ đến lạ. Cô gái có dáng vẻ như vậy có thể làm bất cứ người đàn ông nào nảy sinh ý muốn bảo vệ và yêu thương. Hắn hồi còn trẻ cũng không ngoại lệ. Hạ Vũ đã từng tin tưởng, cuồng si một cô gái như vậy cho đến khi cô ta lừa đi mất tất cả của hắn, cắm cho hắn một cái sừng to tướng, mất tiền, mất bồ, mất luôn cả bạn. Cô ta chính là giáo viên đầu tiên dạy cho Hạ Vũ bài học cay đắng nhất của trường đời, đừng bao giờ dễ dàng đem tim đi cho và cũng đừng bao giờ dễ dàng tin tưởng người khác!
Bây giờ cho dù Nguyệt lão có nối cho Hạ Vũ và cô ta sợi dây tơ duyên bằng thép thì hắn cũng dùng kiềm cắt cụ nó đi!
“Em thấy nửa đêm rồi mà anh vẫn còn làm việc, nghĩ anh sẽ mệt nên làm chút điểm tâm anh thích mang lên đây. Không biết có làm phiền anh không?” Tố Giai dè dặt hỏi.
Mà trọng tâm của mấy lời kia chính là em quan tâm anh, lo lắng anh mệt, sợ anh thấy phiền. Câu nào câu nấy cũng đều dốc hết tâm sức để lay động lòng người.
Nhưng mà Hạ Vũ cũng rất thật thà đáp lại: “Hơi phiền.”
“Em…”
“Cô biết bây giờ là nửa đêm rồi còn tự mò đến phòng làm việc riêng của tôi, hình như là không hay lắm ha? Là con gái thì nên cẩn thận một chút, tôi với cô tính ra cũng chỉ là hai người xa lạ. Cảm ơn ý tốt của cô, lần sau cứ để dì giúp việc mang lên là được.”
Hạ Vũ đơn giản dùng vài câu nói cho Tố Giai biết hắn đang khó chịu, hai người không có quan hệ thân thiết và hắn cũng không muốn thân thiết, thậm chí là cho Tố Giai biết rõ vị trí của cô đang ở đâu.
Đời trước Hạ Vũ thường có thói quen hạ giọng rất trầm, không phải vì hắn cố ý mà là vì khi người ta đạt đến một độ tuổi nhất định, có những trải nghiệm đủ sâu, kinh qua đủ rộng thì sẽ bình tĩnh trình bày suy nghĩ của mình mà không chút vội vàng hay tốn tí sức lực nào.
Hiện tại Hạ Vũ còn xuyên vào một kẻ có giọng trầm bẩm sinh cộng thêm thần thái lạnh lùng vốn có của hắn thì chỉ cần thở thôi cũng đủ khiến người ta thấy sợ rồi.
Mặt Tố Giai bỗng chốc tái xanh, thế nhưng trà xanh chuyên nghiệp thì vẫn là ở một đẳng cấp khác. Cô ta bưng khay thức ăn đặt xuống bàn, tỏ ra ngại ngùng nói: “Xin lỗi anh, vậy… em để đồ ở đây nhé.”
Nói rồi cô ta đứng thẳng người sau đó Hạ Vũ lại nghe thấy một tiếng “A” thanh thuý phát ra từ cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh của Tố Giai.
Đúng như kịch bản mà Hạ Vũ đã hình dung trong đầu ba phút trước, Tố Giai làm đổ ly sữa chuẩn bị cho hắn lên váy mình.
Chiếc váy trắng bỗng chốc trở nên trong suốt, nội y bên trong cũng thấp thoáng lộ ra. Cảnh sắc kia thật sự khiến người ta nóng mặt.
“Em… em xin lỗi…” Tố Giai không che chắn những chỗ dính sữa trên người mình mà còn ngây thơ vô số tội lau đi vết sữa trên bàn, cứ như là cô ta đang sợ sẽ khiến Hạ Vũ tức giận. Cuối cùng khiến cho vệt sữa càng ngày càng lan rộng ra.
Hạ Vũ biết là cô ta cố tình nhưng hắn cũng không thể để cô ta mặc như vậy đi ra khỏi phòng.
Thứ nhất, là vì bên ngoài có vệ sĩ nam. Hắn không phải một kẻ tồi đến thể! Thứ hai là vì đây là phòng làm việc của hắn. Mà hắn cũng không thể gọi người giúp việc tới giúp được vì sẽ có lời ra tiếng vào. Tố Giai cố tình làm như vậy vì biết Hạ Vũ không còn cách nào khác ngoài việc đích thân giúp đỡ cô.
Tâm cơ!
“Người em ướt rồi, phải làm sao đây?” Tố Giai sợ hãi hỏi.
“Cô đứng yên một chút, tôi đi gọi điện thoại.”
Tố Giai cứ tưởng là Hạ Vũ sẽ gọi trợ lý riêng của hắn mang đồ tới ai mà ngờ người Hạ Vũ gọi lại là mẹ hắn. Hạ Ninh vừa bước vào nhìn thấy Tố Giai đang trong tình trạng thế kia thì hoảng hốt đi tới. Bà đưa cho cô áo khoác để mặc vào rồi dẫn cô ta ra ngoài.
“Nửa đêm nửa hôm, con tới phòng của anh làm gì?” Hạ Ninh hỏi.
“Con tới đưa chút điểm tâm cho anh.”
“Chuyện đó có người giúp việc lo lắng, lần sau con đừng lên phòng làm việc của nó. Tính tình của nó rất dễ nổi nóng, đặc biệt là khi làm việc. Ngay cả ta tới làm phiền nó cũng sẽ không vui.”
Lúc nãy khi Hạ Vũ gọi điện thoại bảo Hạ Ninh đến đưa Tố Giai về giọng điệu của hắn rõ ràng không vui. Hạ Vũ lại còn là một đứa con trai tốt, hắn sẽ không bao giờ gọi bà lúc nửa đêm. Hôm nay xảy ra chuyện này hắn lại không thể làm gì khác hơn ngoài làm phiền bà.
Hạ Ninh yêu thương Tố Giai là thật nhưng bà vẫn tự biết vạch rõ giới hạn. Tố Giai năm nay đã tròn mười tám tuổi mà con trai bà cũng vừa tròn hai mươi, cả hai trước kia chưa từng làm quen chứ đừng nói là thân thiết. Tố Giai vào phòng Hạ Vũ lúc nửa đêm lại còn khiến hắn tức giận như vậy, ít nhiều gì cũng có vấn đề.
Về phần Tố Giai, cô ta không đạt được ý đồ quyến rũ Hạ Vũ bước đầu đã đành lại còn làm mất điểm trước mặt Hạ Ninh, tối hôm đó trở về cô ta đã mất ngủ cả đêm.
Updated 37 Episodes
Comments
ThuỷTiên CaoNgọc
nhập hố
2022-09-03
0
linh lung tiên tử nhân
nửa đêm mà đem điểm tâm là s hử bà chị
2022-07-31
4