Chương 20

Tịch Sương dần tỉnh lại trên chiếc giường xa hoa . Mắt vẫn còn nặng trĩu , cô chỉ cản thấy cơ thể nặng nề . Nằm thêm mất khoảng nửa tiếng nữa , lúc này mới có thể ngồi dậy.

Đây là đâu ?

Trong đầu hiện lên những hình ảnh cuối cùng trước khi mất ý thức . Tịch Sương không khỏi hoảng hốt, vội nhìn xung quang , thấy không có bóng dáng của Cung Ưu Dực mới an tâm.

Mỗi lần gặp tên này chết tiệt kia đúng là không gặp chuyện gì tốt !

Tịch Sương ngồi trên giường , day thái dương . Tên họ Cung đó rốt cuộc làm thế nào mà khiến cho cô ngất đi chỉ trong một nốt nhạc ?

Dùng khói gây mê chắc chắn là không phải . Dị Năng Giả hoàn toàn miễn nhiễn với bệnh tật , độc tố . Muốn làm hại Dị Năng Giả bằng mấy thứ thuốc độc chỉ giống như gãi ngứa với họ mà thôi !

Sau này phải tránh xa ra Cung Ưu Dực mới được !

Tịch Sương lúc này mới quan sát nơi cô đang ở . Một từ thôi : xa hoa !

Đây giống như phòng của những vị vua chúa phương tây cổ đại . Mọi thứ trong phòng đều được làm từ những nguyên liệu đắt đỏ , ví dụ như là chiếc giường cô đang nằm được làm hoàn toàn từ vàng nguyên chất . Đá ốp tường toàn bộ đều là kim cương , ánh sáng phản chiếu lấp lánh . Cả căn phòng toát ra một mùi tiền.

Đây có còn là nơi mà người ở hay không ?

Vậy hóa ra Cung Ưu Dực không nói đùa , đúng là tiền anh ta không thiếu !

Cánh cửa mạ vàng được mở ra ,Lylia đẩy xe đồ ăn đi vào , nhìn thấy cô đã tỉnh liền thân thiện chào hỏi.

"Tịch Tiểu Thư , xin chào ! Tôi tên Lylia sau này sẽ là người chăm sóc cho cô ! Ngủ một ngày chắc cô đói lắm nhỉ , mau ăn chút gì đó đi !"

Lylia để từng món xuống bàn , tới giường kéo cô xuống ghế ngồi . Tịch Sương vừa muốn từ chối nhưng nhìn thấy ánh mắt long lanh mong chờ cô dùng bữa của Lylia , cô liền không biết có nên nói hay không. Cuối cùng , Tịch Sương chỉ đành cầm đũa lên ăn.

"Cái đó...tôi không quen có người đứng nhìn , hay là bà cũng ngồi ăn cùng đi !"

"Tôi ăn rồi . Tịch Tiểu Thư cô cứ ăn đi ! Ăn nhiều chút , nhìn cô gầy quá , để lát nữa tôi mang thêm cho cô !"

Gầy ? Cô mà gầy sao ?

Cô chỉ là ăn không hấp thụ được nên mới nhỏ bé hơn những người cùng tuổi mà thôi !

"Cậu chủ sợ cô ăn không quen đồ phương tây nên đã mới đầu bếp Châu Á tới nấu cho cô , hợp khẩu vị của cô chứ ?"

"Rất ngon !"

" Thật là tốt quá ! Đúng rồi , Tịch Tiểu Thư, tôi hỏi cô một câu này được không ?"

"Tất nhiên là được ! Bà muốn hỏi chuyện gì ?"

"Cũng không có gì , chỉ là muốn biết năm nay cô bao nhiêu tuổi rồi !"

"Tôi năm nay 19 tuổi !"

Mắt Lylia sáng lên , nhìn cô như vừa mới tìm được kho báu.

19 tuổi , vậy là đủ tuổi rồi !

Cung Gia không lâu nữa cuối cùng cũng có nữ chủ nhân , sau đó sẽ hai người họ sẽ sinh con !

Ôi hạnh phúc quá đi !

Tịch Sương lúc này không biết nên nói gì cho phải . Lylia này , tâm lý chắc ổn chứ ?

Vừa nãy không phải còn bình thường sao , vừa nghe thấy tuổi của cô biểu cảm hạnh phúc đó là chuyện gì ?

"Tịch Tiểu Thư , cô gầy như này cũng không tốt , để tôi đi nấu cho cô một ít đồ bổ . Cô cứ ăn tiếp đi , quần áo của cô đã được chuẩn bị để ở trong tủ . Cần gì thì cứ việc nói !"

"Ơ , này ! Đợi chút !"

Lylia chạy vụt ra ngoài để lại Tịch Sương ngồi đó . Buông đôi đũa xuống , cô đi tới chỗ tủ quần áo.

Trước hết cô phải gặp Cung Ưu Dực nói rõ đã !

Trong đầu nhớ tới cuộc đối thoại của bọn họ trước đó.

Mục đích của anh ta rốt cuộc là gì ?

Cung Ưu Dực muốn gì từ cô ?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play