2. Chân, đau không?

Chiếc chân ngắn lon ta lon ton từ ngoài cửa Thiện Phòng chạy vào, y ngó ngang ngó dọc một hồi mới thấy Nguyệt Lão một thân đỏ chói ngồi ở một góc bên phải. Hấp tấp chạy tới không để ý trước sau, bất cẩn đụng trúng một người, thân thể nhỏ bé chao đảo chực té thì được một bàn tay vội đỡ lấy. Y choáng váng xoa xoa đầu nhỏ, chợt nghe thấy giọng nói có chút cáu kỉnh, “Sao lại có trẻ con ở đây thế này?”

Trẻ con ăn hết của nhà ngươi hay gì?

Y ngẩng đầu định chất vấn tên không biết lớn nhỏ này, Thiên Cung này người thấy hình dáng trưởng thành của y thì ít chứ người thấy dáng vẻ trẻ con này của y thì chỉ sợ tìm ra một người không biết cũng khó. Vậy mà tên này lại không biết y?

“Ai cho ngươi đi chưa mà ngươi dám đi như thế?”

Hắn xoay người lại, giơ tay đỡ được bát canh bay tới nhưng nước canh nóng hổi hất tung toé lên người và y phục. Một người mặc y phục trắng xanh bước tới, dùng chiếc giẻ lau bàn chà chà quần áo cho hắn, giọng nói một chút ý tốt cũng không có, nói với đám người đằng sau, “Ai da, có gì từ từ nói, ngươi xem ngươi làm bẩn y phục của Nguyệt Nhi rồi, hắn chỉ có mỗi bộ này thôi bẩn rồi lấy gì mặc.”

Thân hình cao lớn chắn trọn y ở phía sau nên không ai nhìn thấy y cả. Cửu Nhan ngước đầu nhìn, âm thầm đánh giá, dáng vóc không tồi, có điều Thiên Giới chuộng tông màu trắng sáng thanh cao giả tạo, sao lại lòi đâu ra một tên từ đầu đến chân đen sì sì thế này? Mà hình như còn đang bị bắt nạt? Lớn vậy còn bị bắt nạt sao? Dáng người có chút quen mắt.

“Ta nói, ta không trộm.” - Hắn mất kiên nhẫn gằn từng tiếng. Cửu Nhan xoa cằm, ừm, giọng nói hình như cũng nghe ở đâu rồi.

Hàn Tuyệt quẳng dẻ lau sang một bên, “Nguyệt Nhi, ngươi thật không biết điều. Ngươi không trộm? Vậy Huyền Đằng trên người ngươi ở đâu mà có?” - Hàn Tuyệt dùng ngón tay, nói một câu liền đẩy vai hắn một cái. Đám ô danh tiểu tốt phía sau cũng được đà tranh nhau lên tiếng:

“Thượng Thần sau khi cứu ngươi về biết ngươi là Bán Yêu cũng không thèm để tâm đến ngươi. Ngài lại một lòng lương thiện, không đá ngươi cút khỏi Hạc Hiên Cung đã là may mắn lắm rồi.”

“Đúng đúng. Ngươi còn không lo mau mau lau lau chà chà dọn dẹp mọi thứ cho sạch, dùng thân báo đáp ngài ấy! Vậy mà còn chạy tới chạy lui Viên Đề Cốc lén học tiên pháp rồi qua Thiện Phòng an nhàn mà tận hưởng?”

“Ây ta nói không phải chứ, mấy ngày trước bắt gặp Thượng Thần dưới nhân giới, ngươi nói xem, ngài thà trốn xuống trần gian nói dối là bế quan, cũng không muốn quay lại nhìn hắn một cái?”

“Haha coi cái tiền đồ của tên Bán Yêu nhà ngươi kìa. Ngươi lấy tư cách gì mà dám ngang nhiên đi lại ở Thiên Giới chứ?”

Hàn Tuyệt vênh mặt, hắn là cháu trai của Thiên Đế, quen được đám người xung quanh a dua nịnh hót, luôn tự cho mình hơn người. Thích cạy thế ức hiếp kẻ khác. Từ khi hắn xuất hiện, rõ ràng chỉ là một tên khố rách áo ôm được Thượng Thần tiện tay nhặt về, tu vi yếu kém không khác gì người phàm. Nhưng lại vô cùng đẹp trai tiêu sái, khiến Tào Thanh Từ tiên tử mê mẩn không thôi. Hàn Tuyệt là thanh mai trúc mã của Tào Thanh Từ, luôn thầm mến, ái mộ nàng, vậy mà trước nay nàng chưa từng dùng ánh mắt tràn ngập tình yêu đó nhìn hắn. Sau khi biết Tử Dịch Quân Nguyệt là Bán Yêu, hắn liền bám riết đay nghiến không buông. Hàn Tuyệt nghiến răng, một tay thi pháp ép hắn quỳ xuống.

“Một kẻ bất nhân bất yêu như ngươi lay lắt trên Thiên Giới là muốn mưu đồ cái gì?”

“Ồn ào chết đi được!” - Cửu Nhan ló chiếc đầu nhỏ từ phía sau lưng hắn ngó ra. Quan sát y phục của đám người đó, chẹp chẹp hai tiếng. - “Ra là đệ tử của Viên Đề Cốc.” - còn một câu nữa là, ra là con của ta. Nhưng y không nói mà chỉ ngước mắt lên nhìn hắn. Hắn cao thật. So với cơ thể trưởng thành của y có khi còn cao hơn. Chậc chậc thôi được rồi, con hơn cha là nhà có phúc.

Đám người nhìn thấy hình dáng nhỏ nhắn kia lập tức cả kinh, vài người ngồi ăn xung quanh nãy giờ giả câm giả điếc cũng giật mình, lần lượt đứng dậy, cúi đầu hành lễ, “Bái kiến Thượng Thần.”

Nguyệt Lão đang ngồi nhàm chán một góc, nửa tỉnh nửa mơ giật mình tỉnh giấc, thấy trong đám náo nhiệt một thân ảnh quen thuộc cũng đứng lên bước qua. “Ta còn đang bảo sao ngài tới trễ thế. Ra là núp ở đây xem náo nhiệt.”

Cửu Nhan trừng mắt lườm lại, “Ta không núp đây xem náo nhiệt, thì thật không biết đám học trò tốt của Viên Đề Cốc lại có tiền đồ như này đấy.”

Nói rồi y còn không quên vỗ tay hai tiếng. Y đưa tay đỡ hắn đứng dậy, tay nhỏ điểm nhẹ một cái, y phục lấm lem liền sạch sẽ sáng sủa, “Chân, đau không?”

Tử Dịch Quân Nguyệt cúi đầu chòng chọc nhìn y, máy móc trả lời, “Không.”

Đứa nhóc này là ai thế? Sao lại thế này? Tuy có điểm tương đồng với Nhan nhưng y đâu phải trẻ con đâu?

“Nói dối cũng nhanh lắm, nền nhà muốn nứt luôn rồi còn dám nói không.”

“…”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play