Bật đèn sáng, Tôn Duy dìu cô gái vẫn còn bất tỉnh nằm xuống nền sàn lạnh ngắt. Ngồi ngả người ra sau, anh ngửa mặt lên trần nhà thở hổn hển. Trời mưa, phải vác một người vào trong nhà thật khốn khổ. Thấy tướng tá nhỏ nhắn vậy mà chẳng ngờ cô gái nặng gớm. Sau khi lấy lại sức xong, bấy giờ Tôn Duy mới nhanh chóng đưa mắt quan sát người nọ. Anh đặc biệt nhìn kỹ tay chân đối phương có xây xát gì không, may là chẳng xuất hiện vết tích nào chứng tỏ cô bị xe đụng. Ôi! Thấy yên tâm hẳn.
Ngồi tần ngần khoảng vài giây, Tôn Duy chợt phát hiện quần áo cô gái ướt nhem, chẳng nên để như thế vì rất dễ cảm lạnh. Không nghĩ ngợi lâu thêm, anh đứng dậy bước vào phòng tắm rồi trở ra, trên tay cầm theo chiếc khăn lông dày. Tự nhủ, hành động lau nước mưa cho người khác là chuyện bình thường nên anh từ tốn đặt khăn lên mái tóc dài bết chặt vì ướt của cô, nhẹ nhàng lau lau. Tiếp đến là gương mặt, tay chân. Còn cơ thể thì chàng trai khéo léo áp khăn vào để thấm hết nước, quan trọng chỉ là tránh những va chạm không cần thiết. Nhìn nét mặt còn quá ư trẻ con đó, Tôn Duy đoán cô bé chỉ cỡ đôi mươi. Còn nhỏ vậy sao không ở nhà trong đêm tối mưa gió mà lại đi ngoài đường một mình, cũng chẳng mang theo túi xách hay ví tiền. Lẽ nào, đây là dân đi bụi? Bỗng, cơ thể cô bé khẽ cục cựa, cùng lúc đôi môi trắng bệch mở hé, cất giọng yếu ớt: "Lạnh...! Tôi lạnh...".
- Lạnh hả? Chờ một lát\, tôi sẽ bật máy điều hoà ngay.
Thật sơ xuất khi từ nãy giờ Tôn Duy quên bật điều hoà sưởi ấm cho cô bé. Chỉ cần ấn nút, điều chỉnh thông số là tiếp theo, cả ngôi nhà ấm hẳn lên. Nhờ thế, rất nhanh sau đó cô bé kia dần dần tỉnh dậy...
- Cô tỉnh rồi! - Tôn Duy cảm tạ trời đất vì cuối cùng cô bé cũng đã mở mắt.
- Tôi đang ở đâu đây? - Dù còn rất mệt nhưng cô bé lập tức ngồi thẳng dậy\, nhìn xung quanh - Chỗ nào lạ hoắc vậy?
Đối diện, Tôn Duy gãi đầu bởi không biết nên trình bày sự việc ban nãy thế nào để cô bé đừng hiểu lầm mình cố ý tông xe nhưng nếu im lặng thì cũng chẳng phải giải pháp hay, không khéo cô lại nghĩ anh là kẻ biến thái chuyên bắt cóc phụ nữ và trẻ em thì khổ.
- Ừm. - Tôn Duy bắt đầu giải thích bằng một âm thanh thở dài não nề - Tình hình là vừa nãy tôi đang trên đường lái xe về...
Kể một hơi dài về mọi chuyện cho đối phương nghe xong, Tôn Duy bất chợt ngừng lại cốt để quan sát biểu hiện trên mặt cô bé. Anh thấy cô ngồi im, mắt chẳng hề rời khỏi mình dù chỉ một giây và không phản ứng gì hết. Trông dáng vẻ kỳ lạ ấy càng khiến anh thêm khó xử. Thật sự thì Tôn Duy hy vọng cô bé đó không bị chứng thiểu năng. Nhịp thở đều đều của cô tự dưng làm anh bất giác xuất hiện nỗi lo lắng khó tả.
- Chú là ai thế?
Câu hỏi đầu tiên từ cô bé sau khoảng thời gian im lặng nãy giờ khiến Tôn Duy đứng hình. Anh nhận ra đầu mình hơi choáng. Không phải do mắc mưa bị cảm mà là cái từ "chú" nặng nề ấy tưởng chừng như đè bẹp cả người anh.
- Chú? Lý nào trông mình già dữ vậy ư? - Giấu tiếng thở dài rũ rượi trong bụng\, Tôn Duy bảo với cô bé phát ngôn không biết nể nang kia rằng - Tôi nói rõ rồi còn gì. Tôi lái xe về nhà\, đến ngã ba thì bất ngờ cô hiện ra chình ình...
- Không phải. Ý tôi muốn hỏi chú tên gì kìa. - Cô bé nhoẻn miệng cười.
- Sao còn chưa đổi cách gọi vô duyên đó chứ? - Tôn Duy lầm bầm rồi đáp - Tôi tên Tôn Duy.
- Tôn Duy? Tên nghe lạ ghê! Tôi là Đỗ Như.
Giờ thì rõ, cô bé mà Tôn Duy đưa về hoá ra là Đỗ Như, cô chủ trốn viện.
Tôn Duy cảm giác cái tên Đỗ Như quen quen, vẻ như đã nghe ở đâu rồi nhưng chẳng tài nào nhớ nổi.
- Giờ tới lượt tôi hỏi: Cô là con nhà ai? Sao đi một mình giữa đêm mưa vậy?
Thông thường, những ai bỏ đi bụi hay né tránh và giấu giếm hành động này của mình nhưng Đỗ Như thì khác, nói rất rành rọt:
- Tôi trốn khỏi nhà đi lang thang chơi cho vui. Thế nào\, chú sẽ đưa tôi đến công an khu vực hả?
- Nè\, sao cứ gọi chú hoài vậy? Bộ nhìn mặt tôi già lắm ư?
- Thế chú bao nhiêu tuổi?
- Mới ba mươi! - Tôn Duy khoanh tay\, mặt hầm hầm.
- Ẹ! "Đã" ba mươi chứ sao lại "mới" được. - Đỗ Như đưa tay lên đếm - Tôi chỉ tròn hai mươi\, nhỏ hơn đến mười tuổi nên gọi chú thì đúng rồi.
Nhăn mặt, Tôn Duy bắt đầu bực mình trước kiểu cười kỳ quặc của Đỗ Như. Anh thầm nghĩ, cô bé này không phải thứ vừa. Trông dáng vẻ láu cá kênh kiệu đó thì hẳn nó cũng là một con ranh láo lếu.
- Chú ở một mình sao? Nhà rộng rãi dữ.
- Tôi sống với vợ. Chúng tôi phải làm việc một thời gian mới đủ tiền mua.
Đang quan sát khắp ngôi nhà khang trang sạch sẽ thì Đỗ Như liền đảo mắt nhìn trở lại Tôn Duy, ngạc nhiên hỏi:
- Cỡ như chú mà có vợ được à?
Cơn tự ái bốc lên tận đầu, Tôn Duy tức tối và gần như gắt lớn khi bảo:
- Ranh con! Ăn nói cho cẩn thận! Không biết tôn trọng người lớn sao? Cỡ tôi thì sao nào? Hả? Hả? Hả?
Trái với sự kích động của Tôn Duy, Đỗ Như vẫn bình thản yêu cầu:
- Chú ơi\, tôi lạnh và đói lắm. Có quần áo và thức ăn cho tôi không?
- Mặc cô! Tôi không phải người làm từ thiện.
- Ơ hay\, chính chú tông xe rồi đưa tôi về nhà còn gì. - Đỗ Như mỉm cười - Chí ít\, chú nên cho tôi ngủ nhờ qua đêm chứ.
Trông nụ cười tươi rói của cô bé, Tôn Duy chau mày vẻ mặt đầy trầm tư. Nói chung, nó khá láu lỉnh. Dường như, nét đáng yêu ấy khiến anh bớt giận hẳn.
- Được thôi\, tôi sẽ lấy quần áo của vợ tôi để cô mặc tạm.
Dứt lời, Tôn Duy chậm rãi đứng dậy, còn Đỗ Như thì cười đắc ý.
Updated 54 Episodes
Comments
no tran
OK TG Chap Rất Hay Dzui Hey hihi
2022-05-10
0
[{June là tui nè}]❤🌱
chéo ko a
2020-06-26
2