Tôn Duy mang ra một tô mì gói nóng hổi nghi ngút khói đưa cho Đỗ Như lúc này đã thay quần áo xong. Cô đón lấy, ăn thật hối hả giống như bị bỏ đói cả tháng trời. Từ lúc nhập viện, ngày nào cũng cháo với cháo, ngán tận cổ. Đêm nay trời mưa lạnh, được nhâm nhi món mì gói bình dân nên cô chủ nhỏ này thích lắm.
Nhìn cách Đỗ Như vừa ăn vừa xuýt xoa vì phỏng miệng, Tôn Duy thở ra.
- Lát nữa\, cô ngủ trong phòng nhỏ dành cho khách ở đó. Tôi tốt quá rồi đấy.
Hút sợi mì vàng rụm cuối cùng, Đỗ Như đặt tô xuống, đưa tay quệt miệng.
- Vậy chú ngủ ở đâu?
- Tất nhiên là trên lầu\, phòng tôi.
Tròn xoe mắt nhìn chăm chú Tôn Duy hồi lâu, Đỗ Như chợt cất giọng khẽ khàng:
- Hay chú cho tôi ngủ chung nhé?
- Cái gì?! - Tôn Duy chưng hửng\, thất kinh - Điên hả? Trai đơn gái chiếc sao ngủ chung được. Bộ cô sợ ma à?
- Không sợ ma nhưng tôi muốn ngủ cùng chú!
- Cô hai mươi tuổi rồi còn cần phải có người ngủ bên cạnh hả?
- Không phải cần người bên cạnh mà tôi sẽ ngủ với chú!
Bắt đầu nhận ra ý nghĩa thật sự của từ "ngủ", Tôn Duy e dè:
- Ý của cô...
Hơi nhổm người dậy, Đỗ Như từ từ nhích lại gần Tôn Duy và nhoẻn miệng cười:
- Nghĩa là\, hai chúng ta qua đêm với nhau!
- Qua đêm??? - Anh chàng họ Tôn thét to\, gần như văng miểng vào mặt cô bé.
- Ừ! Chú hãy ngủ với tôi\, được không?
- Cô bé này hư thật! Đã gọi tôi là chú mà sao lại nói như vậy chứ? Cô có hiểu rõ trai gái ngủ với nhau là thế nào chưa?
Đối diện, Đỗ Như lắc đầu ngay mà không chút đắn đo:
- Chưa! Chính vì chưa hiểu nó ra sao nên tôi mới muốn thử!
- Điên! - Cầm lấy tô mì còn ít nước\, Tôn Duy đứng dậy nhanh chóng\, làm mặt nghiêm - Đừng linh tinh nữa! Đó không phải trò đùa để cô nói thử hay không thử! Cô mau vào phòng ngủ đi! Sáng mai dậy\, đầu óc sẽ tỉnh táo lại.
Toan cất bước thì tự dưng Tôn Duy bị Đỗ Như nắm lấy áo, kéo giật lại. May là cô không dùng sức nhiều, nếu không có lẽ anh đã ngã nhào ra phía sau.
- Chú này\, hãy ngủ với tôi!
Điên tiết trước thái độ ngoan cố từ Đỗ Như, Tôn Duy gạt mạnh tay cô bé đồng thời quay qua đáp lớn, giống như muốn hét vào mặt cô:
- Không! Không! Và không!
- Tại sao? Chú có bị thiệt đâu mà lo!
- Cô không hiểu cái khỉ gì cả!
- Thế tôi phải hiểu gì nào?
- Tôi đã có vợ!
Bốn từ phát ra từ giọng nói kiên quyết ấy khiến Đỗ Như ngừng lại. Cô nghiêng đầu, hướng đôi mắt đầy khó hiểu về phía anh chàng xa lạ kia. Còn Tôn Duy, sau mấy giây lấy lại bình tĩnh mới từ tốn tiếp, chất giọng không đổi:
- Tôi không thể phản bội vợ! Dù chỉ qua đêm một lần với người khác thì cũng là ngoại tình. Tôi nhất định không làm tổn thương cô ấy! Đó là điều cô chẳng bao giờ hiểu được!
Ném cái nhìn lạnh lùng vào Đỗ Như xong, Tôn Duy lặng lẽ đi lên trên lầu, quên mất việc phải vào phòng bếp rửa cái tô.
Không hiểu sao, Đỗ Như cứ đứng bất động. Thậm chí đến khi anh chàng họ Tôn đã đóng cửa phòng hơn mười phút mà cô vẫn giữ nguyên tư thế... Mí mắt chùng xuống, chẳng phải buồn chỉ là cô bắt đầu nghĩ ngợi. Đêm nay, cô đã tình cờ gặp một chàng trai kỳ lạ! Có thật trên đời tồn tại người như vậy? Vẻ như Đỗ Như cảm thấy thú vị với chuyện qua đêm này hơn rồi. Đối với kẻ sắp chết như cô, cuộc phiêu lưu tình ái như thế đáng để thử một lần lắm chứ.
Chợt, Đỗ Như thấy áo khoác vest của Tôn Duy vứt bừa trên bàn. Đảo mắt, cô tiến đến gần rồi đưa tay thò vào trong túi lấy ra vài giấy tờ tuỳ thân. Sau khi xem sơ qua chứng minh thư, thẻ bảo hiểm, giấy phép lái xe thì Đỗ Như ngạc nhiên thấy tấm thẻ nhân viên kế toán công ti mỹ phẩm Hoàng Hiệp của anh.
- Hoá ra\, chú làm việc cho Hoàng Hiệp. - Đỗ Như nhủ thầm rồi lập tức nở nụ cười\, kiểu như vừa hình thành một âm mưu.
Trả lại những giấy tờ vào trong túi áo, Đỗ Như chuyển dời ánh mắt lên bức tranh treo tường. Là tấm hình của cô gái trẻ xinh đẹp, vợ Tôn Duy.
Nằm xuống giường hơn nửa tiếng mà Tôn Duy vẫn chưa chợp mắt. Câu nói bạo gan từ Đỗ Như ban nãy cứ lởn vởn trong đầu óc rối bời. Anh thắc mắc cô có vấn đề về thần kinh chăng, sao lại đòi qua đêm với một người đàn ông hoàn toàn không quen biết. Hay cô bé đó dầm mưa lâu quá nên mê sảng nói lung tung?
Thở dài, Tôn Duy vò đầu soàn soạt. Thanh niên thời nay hư hỏng quá! Đang yên đang lành, thử hỏi có cô gái nào lại muốn mất đi trinh tiết. Anh nghĩ, tốt nhất không nên dính dáng gì đến Đỗ Như. Chưa kể gia đình cô bé kỳ quặc ấy thế nào anh cũng chẳng rõ, không khéo bản thân tự chuốc lấy phiền phức thì mệt. Sáng mai, Tôn Duy phải tống của nợ đó rời khỏi nhà càng sớm càng tốt. Anh liền nhắm mắt lại, cầu mong trời mau sáng để đuổi quách cô bé rắc rối kia.
Updated 54 Episodes
Comments
no tran
Hà hà sẽ được nhận lời ngủ chung
2022-05-10
0