Thiên Minh nhìn tôi từ đầu vẫn bình tĩnh như thế, sắp xếp cũng một mạch trơn tru, không có tí dấu hiệu nào là tức giận. Anh liền chuyển đổi từ áy náy, hối lỗi sang tức giận, quay qua trách móc tôi.
- Mộc Nhiên, rốt cuộc thì em có yêu tôi không? Tôi cảm thấy em chẳng để tâm hay tức giận mà chỉ một mực muốn chia tay. Tôi thật sự nghi ngờ em chưa hề yêu tôi?
Nãy giờ tôi vẫn luôn nhẫn nhịn, không phải vì tôi không tức giận, mà là biết dù có tức giận cũng chẳng được gì, chỉ tổn hại bản thân.
Nhưng câu nói vừa rồi của anh không chỉ khiến tôi tức giận, mà nó còn khiến tôi đau lòng. Đến cuối cùng, tình yêu của tuổi trẻ nhiệt huyết tôi bỏ ra, lại bị anh phủ nhận hoàn toàn, thật sự quá thất vọng.
Anh cho rằng sự bình tĩnh của tôi là vì không hề yêu anh. Nếu đã vậy thì cuộc chia tay hôm nay cũng chẳng còn gì tiếc nuối, anh muốn tính toán hết thảy vậy tôi sẽ làm rõ một lần.
Tôi quay lại nhìn chằm chằm vào anh, sau đó bắt đầu lạnh nhạt lên tiếng.
- Thiên Minh à, tôi không ngờ anh lại nhận định tôi là người như thế?
Bỗng tôi nở một mụ cười chế giễu, là chế giễu chính bản thân mình, bỏ ra tất cả nhưng đối phương lại chà đạp nó.
- Thì ra anh vẫn chẳng hề hiểu tôi một chút nào? Thời gian 4 năm này, có lẽ chỉ mình tôi tự nhận rằng đó tình yêu. Anh đừng thẹn quá hóa giận mà chỉ trích tôi không yêu anh, anh hãy tự hỏi bản thân xem có yêu tôi không đã?
- Chỉ vì anh làm người khác có thai trước ngày chúng ta kết hôn, nhưng tôi lại chẳng thể hiện sự tức giận hay đau lòng, nên anh cho rằng tôi không yêu anh? Được, anh muốn tức giận, tôi hiện giờ thực sự tức giận đến nỗi muốn chém anh cùng mối tình đầu của anh ra làm mấy khúc rồi vứt xuống biển đấy. Còn đau lòng, anh cũng biết những việc này sẽ khiến tôi đau lòng sao?
Câu cuối, tôi cố tình nhìn thẳng vào mắt nah và nhấn mạnh. Tôi thấy được ánh mắt anh ngạc nhiên,sững sờ, sau đó lại chuyển qua thương tiếc. Nhưng tôi không cần sự tiếc thương ấy, nó rẻ tiền và không đáng để tâm. Tôi tiếp tục dùng giọng điệu lạnh lùng pha chút châm biếm nói.
- Anh nói tôi chưa từng yêu anh, vậy những chuyện trước kia tôi làm đều là vì cái gì, là theo đuổi thần tượng, hay là làm cún con quây quanh anh khiến anh hài lòng?
Rõ ràng người có lỗi là anh, người khiến cuộc tình này đi vào ngõ cụt cũng là anh, người khiến tôi đau lòng cũng chính là anh. Vậy mà bây giờ anh còn có mặt mũi quay lại trách tôi, rốt cuộc tôi cũng hiểu tại sao từ đầu tới giờ người anh luôn nhớ thương là mối tình đầu mà không phải tôi.
Không phải cô ta tốt hơn, yêu anh hơn mà là những việc làm hết lòng của tôi, anh chưa bao giờ để tâm, coi trọng, anh cho nó là đương nhiên, bổn phận của một người bạn gái.
Nếu đã muốn tính toán từng tí một vậy tôi cũng không ngại nói ra tất cả, tính một lần cho xong.
- Nếu anh đã tính toán như thế thì tôi cũng không ngại nói ra. Tôi cũng không biết bản thân tại sao lại mù quáng như thế.
- Vậy bắt đầu từ món bánh kem, tôi cho là anh thích nó đi. Tôi đã từng vì anh nói thích món bánh kem của tiệm trà Trứ Danh, mà tôi lặn lội lái xe hơn hai mươi cây số, xếp hàng suốt một tiếng rưỡi để mua. Nhưng khi mua về, anh không ăn mà chỉ nhìn nó.
- Hay là vì anh nói mỗi lần nhìn ngắm những bông hoa hồng đều sẽ khiến anh thoải mái. Tôi liền không ngần ngại nhờ tất cả các mối quan hệ đặt giúp một chậu hoa hồng đột biến có thể thích nghi với môi trường ở đây. Vì để chăm sóc cho nó mà khi đó tay tôi toàn là vết xước của gai. Ấy vậy mà từ khi mua nó về tới lúc nó chết, anh cũng chỉ liếc mắt qua nó hai lần.
Tôi nói ra tất cả, tất cả nỗi uất ức bấy lâu nay, cũng không biết từ lúc nào mà nước mắt cũng đã nhòe mi. Dù có thể hiện mình mạnh mẽ đến đâu, thì thực tế tôi vẫn là một cô gái, vẫn cần người vỗ về an ủi, bị chảy máu sẽ kêu đau, đau lòng vẫn sẽ khóc. Kể lại những chuyện này khiến trong lòng tôi càng đau nhói.
Anh khiến tôi tổn thương nhiều dến thế có thể không đau lòng sao? Dù đã cổ họng có nghẹn lại, nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục nói.
- Hoặc là, anh thường xuyên đi công tác ở New York, mỗi lần như thế tôi đều sẽ nhớ anh đến mất ngủ, thường sẽ căn thời gian để gọi cho anh, sợ sẽ làm phiền anh làm việc. Tôi còn cho rằng anh rất thích New York, thế nên tôi còn lên cả kế hoạch sẽ hưởng tuần trăng mật ở đó, mặc dù nơi tôi dù nằm mơ cũng muốn đến là Bali.
Giọng bắt đầu khàn đi, tôi dừng lại một lát, lau đi nước mắt, bình tĩnh hơi một chút bắt đầu kể.
- Vào hai tháng trước khi anh đi công tác, tôi cuối cùng cũng không thể thắng nổi nỗi nhớ mà đặt ngay một vé bay sang đó, muốn tạo bất ngờ cho anh. Nhưng chưa kịp cho anh bất ngờ thì anh đã cho tôi một bất ngờ còn lớn hơn, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không quên ngày hôm đó.
Tôi nhìn anh mỉm cười mà nước mắt lại rơi, giọng nghẹn ngào kể.
- Tôi thấy bạn trai của tôi cùng mối tình đầu của anh ấy ăn bữa tối lãng mạn trong một nhà hàng cao cấp. Cũng biết được thì ra anh chẳng hề thích ăn bánh kem ở tiệm trà Trứ Danh, cũng chẳng thích hoa hồng, anh cũng chẳng thích New York. Bánh kem hay hoa hồng là thứ mà mối tình đầu của anh thích, còn New York là nơi cô ấy đang ở.
- Cuối cùng chỉ có con ngốc là tôi tự suy diễn rồi tự chuốc lấy.
Dứt lời, tôi lại nở nụ cười nhưng còn khó coi hơn cả khóc, chua xót có, uất ức, đau lòng có, căm hận có và có cả sự chế giễu.
- Đáng nhẽ lúc đó tôi lên dứt khoát chia tay cùng anh, nhưng bản thân lại nhút nhát, cố chấp, cũng không cam lòng những thứ mình đã bỏ ra, đặc biệt là tôi thật sự không nỡ rời xa anh. Lúc đó tôi vẫn ngây thơ nghĩ rằng, tất cả đã là quá khứ, tôi và anh cũng sắp kết hôn, anh đã chọn tôi vậy tôi cũng nên cho anh thời gian từ bỏ quá khứ.
- Nhưng mà tính toán cẩn thận đến dường nào cũng không bằng anh mãi chẳng buông bỏ được quá khứ.
Tôi nhìn anh, thấy trong mắt anh là sự áy náy, đau lòng, nhưng giờ đây nó chẳng khiến tôi có thêm một chút do dự nào khi nói chia tay. Đến cuối cùng anh cũng chỉ cho tôi sự thương xót chứ không phải tình yêu. Vì mối tình bốn năm này, tôi đã bỏ ra rất nhiều, nhưng chưa hề hối hận. Còn anh ngay từ đầu có lẽ, đối với anh tôi chỉ là một thứ có thể lấp đầy khoảng trống.
- Anh có biết mỗi lần anh say rượu thì đều khóc lóc, ôm chặt lấy tôi, nói đừng rời xa anh. Những lần đó, tôi đều thực sự cho là anh rất yêu tôi. Tuy nhiên lần gần đây nhất, tôi đã cố gắng nghe xem anh nói gì. Anh biết tôi nghe được tên của ai không?
Updated 61 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Cố gắng làm tất cả dù là những điều nhỏ nhặt nhất vì người đàn ông mình yêu , nhưng đến một ngày lại phát hiện ra rằng những quan tâm chăm sóc ấy chỉ là một trò hề - bởi vì những điều ấy luôn liên quan đến người yêu cũ (mối tình đầu ) của người ta .. đau
2023-07-18
3
Aurora
Sao lúc đầu ko nói vậy đó
2023-07-17
2
Anonymous
j z tr?
2023-07-06
3