Gần đây công ty cử tôi sang chi nhánh ở thành phố khác , cách thành phố hiện tại không quá xa, đi máy bay mất 2h đồng hồ. Công việc của tôi là trợ lý đặc biệt, kiêm cố vấn luật pháp.
Mới đầu định là không đi, nhưng suy nghĩ lại thay đổi môi trường làm việc mới cũng hay, đỡ nhàm chán. Hơn hết là công ty cho tôi đãi ngộ rất tốt, từ chối thì cảm thấy không công bằng với túi tiền của mình. Nên là tôi quyết định sẽ đi, ba mẹ tôi cũng rất ủng hộ, dù sao họ cũng không ở đây cố định, cả hai người thường thích đi ngao du khắp nơi. Nếu không phải lần này tôi làm đám cưới thì họ vẫn còn đang ở tận Nhật Bản tắm suối nước nóng.
Chỉ là đám cưới bị hủy đột ngột, tôi đoán họ cũng không ở lại đây bao lâu. Vì thế tôi cũng không cần lo lắng cho ba mẹ không có ai chăm sóc, bởi vì dù tôi có ở cùng thì cũng chỉ để nhìn họ ân ái, thế giới của hai người khó mà xen vào.
Sắp xếp hành lý rời nhà, tôi thở dài một hơi, vừa trả số tiền kia cho Thiên Minh để tận hưởng ngôi nhà này, vậy mà giờ phải đi rồi, tiếc thật đấy.
Thôi kệ, cứ đóng cửa để đấy, chừng nào chán thành phố kia rồi thì quay lại.
Tôi đáp máy bay lúc 5h chiều, xe công ty đưa tôi đến tận căn chung cư đã chuẩn bị sẵn. Chung cư ở đây còn cao cấp hơn căn của tôi, ở lầu 30, đầy đủ tiện nghi, thoáng mát, sang trọng, tuyệt vời hơn là được ở miễn phí. Cũng chính vì cái này nên tôi mới đồng ý đấy.
Ngày hôm sau, tôi dạy sớm, diện lên người một chiếc váy công sở thời trang, trang điểm nhẹ, đeo giày, cầm túi sách đi đến công ty.
Đây là lần đầu tiên làm ở chỗ mới nên ít nhiều trong lòng cũng có chút hồi hộp.
Vừa vào sảnh chờ đã có người tiếp đón đưa tôi lên hẳn tầng cao nhất gặp giám đốc quản lý ở đây.
Tôi đi theo sau trợ lý có chút tò mò về ông chủ mới của mình, ừ thì nghe nói anh ta còn rất trẻ, vừa ở nước ngoài trở về nhưng lại vô cùng tài giỏi.
Trợ lý đưa tôi vào xong cũng ra ngoài, tôi nhìn người đối diện đang nở nụ cười tươi rói thì thấy hơi lạ. Nhưng theo phép lịch sự tôi vẫn cười đáp lại.
Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt ông chủ mới này, đúng là rất trẻ, còn rất đẹp, nụ cười thì tỏa nắng, quan trọng là còn có chút quen thuộc, phải chăng tôi đã từng gặp anh ấy?
Không để tôi đoán mò lung tung, anh liền làm rõ mối nghi hoặc của tôi ngay lập tức.
- Lâu rồi không gặp, áo bông nhỏ.
Câu nói của anh khiến mặt tôi đỏ bừng, mắt thì ngạc nhiên nhìn anh chằm chằm. Đã lâu lắm rồi tôi không được nghe ai đó gọi mình là áo bông, mà người gọi tôi bằng cái tên này chỉ có duy nhất một người, không lẽ sếp mới lại là anh kẹo dẻo ngày xưa của tôi.
Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác này của tôi khiến anh bật cười, sau đó lên tiếng.
- Không phải em quên mất anh thật rồi đấy chứ?
Tôi lúc này mới bắt đầu lắp bắp đáp lời.
- Anh là anh kẹo dẻo thật sao?
Anh nghe thế mỉm cười gật đầu, sau đó ôn nhu nói.
- Thật may em vẫn còn nhớ anh.
Sau đó anh ấy đột nhiên đứng dậy, tiếng đến chỗ tôi, rồi bất ngờ ôm tôi vào lòng.
Tôi bị ôm bất ngờ không kịp phản ứng, lúc anh ghé sát vào tai tôi nói nhỏ.
- Anh rất nhớ em, áo bông nhỏ của anh.
Lúc này tôi mới bừng tỉnh, ngại ngùng muốn đẩy anh ra, nhưng chưa để tôi làm điều đó thì anh cũng đã buông ra rồi.
Tôi xấu hổ đến nỗi đỏ hết cả mặt, lắp bắp mãi chẳng nói thêm được gì.
Tuy bất ngờ gặp lại anh khiến tôi có chút xấu hổ, nhưng trong lòng thật sự cũng rất vui.
Lục Nguyên là người bạn lúc nhỏ của tôi, anh ấy hơn tôi một tuổi, phải nói kể từ lúc nhỏ tôi đã rất thích anh ấy, lúc nào cũng chạy quanh quẩn kế bên làm nũng bắt anh ấy chơi cùng.
Lục Nguyên cũng rất cưng chiều tôi, chỉ là năm anh ấy 15 tuổi, gia đình gặp biến cố, ba mẹ anh ấy mất vì tai nạn, không lâu sau thì Lục Nguyên được ông bà ngoại sống ở Anh đưa về nuôi. Kể từ đó chúng tôi không gặp lại nhau nữa.
Thời gian cũng thật nhanh, vậy mà đã hơn 10 năm rồi. Lại nhớ lúc đó khi anh ấy đi, tôi đã khóc suốt ba ngày, đến nỗi phải nhập viện, mắt sưng hết lên mà vẫn khóc, suýt thì bị viêm tuyến nước mắt. Nói chung là lúc đó tôi thích anh ấy lắm thích đến nỗi tối ngủ cũng muốn nằm mơ gả cho anh ấy cơ mà.
Sau này, thời gian cũng khiến kí ức ngày đó trôi đi một phần, rồi tôi gặp Thiên Minh.
Anh ta cũng cưng chiều tôi hết mực, khiến tôi siêu lòng. Nếu không phải anh ta khiến mối tình đầu có thai thì có lẽ đến giờ tôi vẫn cố chấp cùng anh ta kết hôn rồi.
Nói cũng kì ta, rõ ràng hiện tại tôi nhận ra bản thân cũng không yêu nhiều đến thế, cớ sao lúc đó lại cứ cố chấp níu kéo đến vậy.
Lục Nguyên thấy tôi cứ mãi ngẩn người suy nghĩ liền vỗ nhẹ đầu tôi một cái.
Tôi giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ lung tung, anh nhìn tôi lại cười, sau đó kéo đến ghế sofa ngồi xuống.
- Lâu rồi mới gặp lại anh, mà sao em cứ ngẩn người suốt thế? Không định nói gì với anh à.
Updated 61 Episodes
Comments
no tran
Sự Chia ly Trước Khi Kết Hôn. May Là Tình Bạn Từ Nhỏ Gặp Được Hưởng Tình Yêu Mới Nu9 ❤️❤️😘🌹🌹
2024-03-11
0
So Lucky I🌟
Đấy , buông bỏ quá khứ tồi tệ đắng cay không ra gì , rồi bắt đầu lại với kẹo dẻo ngọt ngào là tuyệt vời rồi
2023-07-18
3
Aurora
hóng
2023-07-17
2