Anh có biết mỗi lần anh say rượu thì đều khóc lóc, ôm chặt lấy tôi, nói đừng rời xa anh. Những lần đó, tôi đều thực sự cho là anh rất yêu tôi. Tuy nhiên lần gần đây nhất, tôi đã cố gắng nghe xem anh nói gì. Anh biết tôi nghe được tên của ai không?
Vừa nói tôi vừa hướng mắt về phía anh, sắc mặt anh lúc này vô cùng tệ, thấy vậy tôi lại đột nhiên bật cười chua xót nói tiếp.
- Anh nói: Đình Đình đừng rời xa anh.
Tôi dừng lại nhìn xem biểu hiện lúc này của anh thế nào, dường như câu nói của tôi khiến anh thực sự kinh ngạc. Có lẽ anh không nghĩ trong lúc say lại nói ra mấy lời đó. Điều này càng thể hiện, ngay cả trong vô thức anh cũng muốn níu giữ cô ta.
Vậy rốt cuộc tại sao họ chia tay? Rồi tại sao anh vẫn chưa quên cô ta mà vẫn chọn yêu tôi?
Lúc đó, tôi thực sự rất muốn hỏi anh tất cả những câu hỏi trên, nhưng kéo dài đến hiện tại, lại chẳng còn muốn hỏi. Bởi vì chúng tôi sớm muộn cũng kết thúc, dù nhận được câu trả lời thế nào thì nó đã không còn ý nghĩa, chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Nhưng hiện tại nghĩ lại tôi vẫn có chút không cam lòng, dù sao bỏ ra nhiều thế vẫn bị phụ, thế nên tôi nhìn anh sau đó chế giễu vài câu.
- Những lần trước cũng thế chỉ là tôi không chú tâm mới tự nhận người anh luôn nhớ thương là mình. Tôi thầm nghĩ bản thân thật sự quá tức cười, hệt như tên hề tự nhảy nhót, tự nhận rồi khiến người khác cười vì sự ngu ngốc của mình.
- Tôi thật sự đã suy nghĩ rất nhiều, nếu anh đã không quên được quá khứ vậy thì chúng ta cũng chẳng cần thiết có tương lai.
Lúc này tôi đã không còn khóc nữa, bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào, tôi nhìn thẳng người đàn ông trước mắt rồi nói.
- Thiên Minh, tôi không nợ anh thứ gì, tôi thực sự yêu anh đến não cũng sắp hư rồi. Cũng thật may cuối cùng vẫn giữ lại chút lý trí. Tôi muốn giữ lại lòng tự tôn của bản thân, cũng là cho anh chút mặt mũi lên mới muốn chia tay yên bình. Thật ra mọi thứ đều có giới hạn, đừng khiến mọi thứ trở nên khó giải quyết hơn.
Nói xong tôi quay người rời đi, nhưng chưa kịp bước thì đã bị anh ôm lại từ phía sau. Thiên Minh khóc nức nở nói.
- Đừng mà, anh xin lỗi, anh thật sự không muốn chia tay, anh yêu em mà Mộc Nhiên. Tại sao em không nói ra những thứ này sớm hơn chứ? Anh chắc chắn sẽ sửa mà, anh sẽ quên quá khứ, mặc kệ Tuyết Đình, anh chỉ cần em.
Anh khóc vô cùng thương tâm, tôi nghe mà cũng xót hết ruột gan đau lòng, nhưng chúng tôi thật sự không thể nữa rồi, gương vỡ không bao giờ có thể lành, một vết thương dù có khỏi cũng để lại sẹo. Tốt nhất là dừng lại trước khi tổn thương nhau nhiều hơn.
Tôi nhẹ nhàng quay lại đẩy anh ra rồi nói.
- Thiên Minh, tất cả đã không thể quay lại ban đầu, anh thật sự sẽ bỏ rơi Tuyết Đình rồi cùng tôi sống hạnh phúc như chưa có chuyện gì xảy ra sao? Anh nên biết, mình là người trưởng thành phải có trách nhiệm với những sai lầm của bản thân. Hay là anh thực sự sẽ làm như thế thì cũng là chuyện của anh và cô ta, tôi cũng sẽ không vì anh tàn nhẫn với cô ta mà quay lại, anh không để tâm nhưng tôi để tâm, chúng ta đã không thể nữa rồi.
Tôi bước đi, lần này anh không hề giữ lại, chỉ đau lòng nhìn bóng dáng người uyển chuyển của tôi bước đi. Lúc tôi đi ra gần tới cửa liền dừng lại, chợt nhớ ra gì đó, liền nói.
- Cứ làm theo những gì tôi vừa nói, căn nhà này tôi sẽ ở, tôi sẽ gom tiền trả lại cho anh.
Lần này tôi rời đi không quay đầu lại lần nào nữa, coi như bỏ lại tất cả quá khứ ở phía sau lưng, làm lại một cuộc đời mới.
Hôn lễ sau đó liền bị hủy bỏ, gia đình hai bên mặc dù tức giận nhưng cũng chẳng thể làm gì.
Tôi ngay sau đó cũng sắp xếp lại mọi việc, anh cũng thực sự nghe lời dọn ra khỏi nhà chung. Giờ đây chỉ còn tôi sống ở căn chung cư này, cái gì cần làm thì vẫn cứ làm, công việc diễn ra ổn thỏa. Số tiền mua nhà cũng đã chuyển khoản trả lại cho anh.
Anh nói rằng không cần, nhưng tôi không quan tâm, thanh toán xong mọi thứ mới không có bất cứ day dưa gì.
Trở lại cuộc sống thường ngày tự do tự tại, không yêu đương cũng không đau lòng. Mọi thứ cứ để thời gian chữa lành, sống cuộc sống mà mình mong muốn, thực hiện ước mơ, mục tiêu của bản thân.
Làm một cô gái độc thân vẫn là vui vẻ nhất, thoải mái xinh đẹp theo cách mình muốn, không vướng bấn bất cứ thứ gì. Cũng chẳng cần loay hoay lo được lo mất, cũng chẳng cần sống vì người khác mà sống vì bản thân.
Updated 61 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Độc thân không phải là không tốt . Độc thân đôi khi lại mở ra cho bản thân một tương lai mới hơn , sáng sủa hơn , tươi đẹp hơn
2023-07-18
4
Aurora
❤❤❤
2023-07-17
2
Anonymous
🥰🥰🥰
2023-07-06
3