Cửu ngồi sau khung ghế run bần bật. Cho đến khi thấy cây súng lặng lẽ chĩa vào đầu Hoắc Thừa Cảnh. Cảm giác tim như ngừng đập.
Đám người lập tức kéo lê Cửu ra ngoài. Sau đó liền buông khiến cô ngồi bệch xuống nền đất.
Hoắc Thừa Cảnh không đoái hoài, trực tiếp đứng thẳng lên. Cây súng chĩa thì vẫn chĩa, nhưng không ai hành sự manh động. Bởi chưa có lệnh Chung Thế Dật
Cửu bị bỏ ra một góc, đám người chỉ quan tâm Hoắc Thừa Cảnh, tình thế trước mắt nhất thời rối loạn. Trông Hoắc Thừa Cảnh bị chĩa súng, cô rơi vào sợ hãi. Có phải nếu hắn không sống sót ra khỏi đây, cô cũng có thể bị xử lý theo hắn không? Bởi dù gì cô cũng là người của hắn.
Nghĩ đến đây không khỏi run rẩy. Không được, cô phải làm gì đó!
Cửu ngó nhìn xung quanh, lại thấy cây súng nằm rơi trên sàn. Không nghĩ nhiều liền cẩn thận cầm lên, bàn tay run rẩy hướng về tên đang cầm súng chĩa vào đầu Hoắc Thừa Cảnh. Thần kinh cô giờ phút này căng thẳng như dây đàn, bàn tay cứ thế mà hướng về phía đó. Máy móc cầm mà không biết sử dụng, động tác có chút vụng về. Lại ngó nhìn cách tên kia cầm, ngờ ngệch cầm theo.
Đôi mắt nhắm chặt, cầm hệt như đối phương đang cầm, cứ như thế một tiếng súng lại vang lên. Sau khi thực hiện xong phát súng đó, bàn tay Cửu không cầm vững được vì độ uy lực, đầu súng phảng phất làn khói trắng khiến cây súng rơi xuống nền đất, tạo ra thứ âm thanh hỗn tạp.
Kẻ đang hiên ngang chĩa súng vào đầu người đàn ông liền ngã lăn ra đấy, máu lại tràn xuống sàn nhà. Cả căn phòng khắp nơi toàn là máu.
Mà đám người lúc này không để ý đến Cửu, một vài tên liền bắt đầu quay ra gây gổ vì sơ suất, đồng loạt hướng ánh mắt về phía có tiếng súng. Cửu nhất thời bị dọa sợ, vội đứng dậy chạy ra hướng cửa. Thế là tên trong số đó lại nhằm cây súng về phía cô, cứ như thế một viên đạn hướng tới chân của Cửu khiến cô đau đớn quỳ xuống không thể đi được nữa.
Một tên thấy vậy lập tức đi lại giữ chặt túm tóc cô giật ngược về sau, hả hê nói.
“Cho mày chạy này.”
Vừa định bắn thêm phát nữa thì bị bàn tay phía sau giữ chặt lại. Vì tiếng súng gây phân tâm, Hoắc Thừa Cảnh liền chế trụ được đám ruồi nhặng này. Trong chốc lát, căn phòng đâu đó vang lên vài tiếng súng kèm tiếng la hét đến đáng sợ. Sau đó lại chìm vào trong yên tĩnh lần nữa.
Khóe mắt người đàn ông lóe lên sự thâm hiểm, trên gương mặt vẫn còn đọng lại chút máu vương.
Chung Thế Dật thấy đám người phía mình đông hơn, vậy mà trong chốc lát lại bị mấy nhát súng của Hoắc Thừa Cảnh xử gọn. Lão sợ hãi co rúm, nhưng vẫn lớn gan gằn giọng đe dọa.
“Bên ngoài vẫn là người của tao, mày cho dù có thoát khỏi cũng chỉ còn nửa cái mạng thôi. Thằng ranh con!”
Hoắc Thừa Cảnh nở nụ cười mỉa mai đến đáng sợ, cất giọng coi thường.
“Có ai dặn với ông là chó cắn chủ chắc chắn không có kết cục tốt đẹp chưa?”
Bình thường ngoan ngoãn nghe lời, sau lưng ngấm ngầm bấy nhiêu.
Gương mặt Chung Thế Dật biến sắc nhưng vẫn cố giữ lấy bình tĩnh. Nhìn người mà lão lên kế hoạch giết chết, vậy mà giờ phút này trên người còn không có nổi một vết thương. Trái lại lão còn bị phản lại, đôi chân run rẩy quỳ hèn mọn trên nền đất.
Cửu ngồi bệch nền đất, bên chân chảy máu, đầu tóc rối bù, ngước nhìn người đàn ông đáng sợ trước mắt. Nhưng Hoắc Thừa Cảnh căn bản không làm gì cô.
“Tốt lắm.”
Tốt, hắn khen cô sao?
Cả dãy hành lang vài phút trước còn im lặng, giờ đây đã dồn đến tiếng bước chân dồn dập. Đám vệ sĩ xuất hiện từng hàng dài tiến đến căn phòng xảy ra vụ thảm sát, không hề để mắt đến kẻ nhỏ bé cô.
Chước Vũ bước vào căn phòng, khắp nơi toàn là máu. Duy chỉ có Hoắc Thừa Cảnh là không sao, lúc này trợ lý mới dám thở phào.
Hoắc Thừa Cảnh đứng dậy, đôi giày cứ thế bước qua đống xác người. Lại ngước nhìn Chung Thế Dật đang sợ hãi quỳ trên nền đất. Muốn cầu xin, nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt khinh miệt. Có gan tính kế hắn, phải có gan chịu hậu quả. Vậy mới là người của hắn.
“Không cần giữ đâu, xử lý đi”.
Câu nói này làm lão già Chung Thế Dật trước đó còn cứng miệng, giờ phút này liền gào lên xin tha. Thế nhưng cũng chẳng đổi được cái ánh nhìn bố thí từ Hoắc Cảnh.
Hắn ngước nhìn Cửu trên nền đất, một tay túm cổ váy khiến cô đứng lên. Nhưng rồi thấy vết thương, thì động tác lại nhẹ nhàng đôi chút.
“Chân còn đi được không?”
“Thưa, được.” Cửu dù bị đau, nhưng sợ hãi Hoắc Thừa Cảnh sẽ làm gì. Cô lập tức gượng bỏ qua cơn đau đứng lên.
Ban nãy, vốn còn nghĩ với tình thế đó Cửu sẽ tự chạy thoát. Chỉ là không nghĩ còn lôi tay hắn đi trốn. Hành động này trong mắt hắn thật sự ngu ngốc.
Chậc, ngu ngốc…
Rồi đến khi Cửu sử dụng cây súng, lần nữa lại khiến hắn không khỏi bất ngờ.
Xem ra không tệ.
Updated 81 Episodes
Comments
Lục Hàn Vy _ Cloud ☁
Không nhìn cũng bắn trúng là có thật
2025-02-08
0
Lục Hàn Vy _ Cloud ☁
Bả sợ nhưng bả gan:))
2025-02-08
1
Fuyukirin~
beginner luck hả
2024-10-13
1