Chương 2: Chuỗi bất hạnh

Trong studio quay chụp hình quảng cáo, không khí đang trầm xuống một cách nặng nề, không hề có cảm giác thoải mái mà một buổi chụp hình nên có.

Đạo diễn đang mặt nặng mày có, khó chịu ở một bên quở trách, trút giận lên các nhân viên.

Phó đạo diễn cũng sốt sắng đứng ngóng ai đó ngoài cửa, vừa nhìn thấy bóng dáng Trình Hiểu Yên xuất hiện, anh ta mừng rỡ chạy vội đến “Quản lý Trình, cô Đường tìm cô nãy giờ đấy! Cô đã đi đâu thế?”

Trình Hiểu Yên thở hồng hộc vội vã chạy tới, trên tay cô là tám ly cà phê đựng trong hai chiếc hộp giấy. Sau khi cố gắng dùng tốc độ ba giây để điều hoà nhịp thở, cô đáp lời phó đạo diễn “Tôi đi mua cà phê cho cô Đường. Cô ấy bảo tôi đi mua. Có chuyện gì sao ạ?”

Phó đạo diễn còn chưa kịp tiếp lời, người được gọi là ‘cô Đường’ trong cuộc đối thoại của bọn họ, Đường Nguyệt, đã bước tới.

Cô ta cất giọng trong trẻo nhưng lời lẽ thốt ra lại sắc lạnh như dao “Tôi chỉ bảo cô đi mua có tám ly cà phê mà cô đi đến tận 10 phút. Nếu chỉ vì một nhân viên cỏn con như cô mà làm chậm trễ buổi quay, cô có gánh nổi trách nhiệm này không?”

Đường Nguyệt, nữ diễn viên mới nổi của làng giải trí, nhờ vào gương mặt xinh đẹp và gu thời trang tốt nên được rất nhiều nhãn hàng quảng cáo để mắt tới. Công ty yêu cầu cô theo đuổi phong cách dễ thương, hiền lành nhưng sự thật thì tính cách Đường Nguyệt vô cùng đanh đá, khó chiều, và còn hay làm khó dễ nhân viên mới. Vậy nên những người từng làm quản lý cho cô ta đều không trụ được quá sáu tháng.

Đường Nguyệt còn có một quy tắc vô cùng quái đảng, đó là trước khi làm việc, cô ta đều sẽ yêu cầu quản lý của mình đi mua 8 ly cà phê, nhưng bản thân chỉ uống 1 ly. Trình Hiểu Yên nghe đâu lý do là vì Đường Nguyệt thích số 8. Tuy cô ta nhiều khó chiều và yêu sách là vậy, nhưng cũng không có nhà sản xuất hay đạo diễn nào dám lên tiếng. Bởi lẽ kim chủ của cô ta không ai khác chính là Quang Hạo, giám đốc công ty giải trí Quang Đại nổi tiếng bậc nhất thành phố Nam.

Trình Hiểu Yên hoàn toàn không hiểu ý của Đường Nguyệt, tại sao bởi vì cô mà buổi quay quảng cáo bị chậm trễ cơ chứ? Quay quảng cáo và mua cà phê có liên quan gì đến nhau sao?

Cô mơ mơ màng màng ngơ ngác hỏi “Tôi… tôi sao ạ? Sao lại như vậy ạ?”

Phó đạo diễn thấy tình hình có vẻ căng thẳng, hơn nữa đạo diễn bên kia đã tức đến mức xì khói vì sự trì hoãn này, anh ta vội lên tiếng trách móc Trình Hiểu Yên “Ôi trời, quản lý Trình, cô vậy là không được rồi! Cô không biết cách làm việc của cô Đường sao? Quy tắc của cô ấy là chưa uống cà phê thì sẽ không làm việc. Lần sau cô chú ý hơn nhé!”

Nói là trách móc nhưng thực chất phó đạo diễn đang ngầm chỉ bảo và nói giúp cho Trình Hiểu Yên.

Trình Hiểu Yên sau khi được phó đạo diễn khai thông thì cuối cùng cũng hiểu ra, cô hai tay đưa ly cà phê cho Đường Nguyệt, cúi gập đầu xin lỗi cô ta “Xin lỗi cô Đường! Lần sau tôi sẽ chú ý hơn, à không, tuyệt đối sẽ không có lần sau!”

Đường Nguyệt khinh khỉnh liếc nhìn Trình Hiểu Yên, cô ta đưa tay giật lấy ly cà phê từ trên tay cô rồi nhấp vài ngụm.

Trước ánh mắt căng thẳng của phó đạo diễn và các nhân viên khác, Đường Nguyệt khẽ chớp mắt, cô hít một hơi sâu rồi xoay người cất giọng “Quay thôi.”

Trình Hiểu Yên lần này cũng biết ý mà đưa tay nhận lấy ly cà phê từ cô ta.

Đúng là hãm hết sức, Trình Hiểu Yên chửi thầm trong lòng.

8 ly cà phê mua trong vòng 10 phút không phải là đã đạt chuẩn rồi sao? Mỗi ly được pha trong vòng 1 phút, 8 ly tương đương 8 phút, thêm 1 phút đi, 1 phút về, vừa đúng 10 phút. Chẳng phải là quá hoàn hảo rồi sao?

Chắc lần sau Trình Hiểu Yên phải bay đi bay về, cộng với quát mắng và hối thúc nhân viên chỉ được pha trong vòng 10 giây, thì may ra mới đến kịp trước lúc cô nàng quay hình.

Tuy là phải hầu hạ cho một người ‘hãm’ như Đường Nguyệt, nhưng Trình Hiểu Yên vẫn gắng gượng trụ được 6 năm. Ai bảo tiền lương làm quản lý cho cô ta được giám đốc Quang Đại trả cao như thế chứ!

Người khác bố mẹ qua đời để lại tài sản cho con cái, còn bố mẹ Trình Hiểu Yên qua đời lại để lại cho cô một đống nợ.

Năm Trình Hiểu Yên 16 tuổi, bố cô làm ăn thua lỗ, phải bán nhà bán xe, chạy vạy khắp nơi để vay nợ mới có đủ tiền để trả lương cho nhân viên và đền bù tổn thất cho đối tác kinh doanh.

Mượn ai không mượn, bố cô lại mượn tiền bọn cho vay nặng lãi, thế là từ một thành mười, từ mười thành trăm, số tiền nợ cứ tăng lên liên tục.

Nhưng nợ tiền vẫn chưa phải là vấn đề gì khủng khiếp. Một năm sau khi gia đình cô phá sản, bố mẹ không ngày nào là không cãi nhau.

Thế rồi một ngày vào năm Trình Hiểu Yên 17 tuổi, bố cô đi làm thuê lái taxi và tiện đường chở mẹ cô ra chợ buôn bán thì gặp phải một tai nạn thảm khốc với xe tải lớn. Lúc được đưa đến bệnh viện, cả hai người đều không qua khỏi.

Khi cảnh sát điều tra vụ việc để xem ai là người có lỗi trong vụ tai nạn, camera hành trình đã ghi lại được, do bố và mẹ cãi nhau trong lúc lái xe, bố lơ đễnh không chú ý thấy đèn giao thông đã chuyển sang đỏ, ông không dừng lại mà vẫn tiếp tục chạy nên mới gây ra sự việc đau lòng kia.

Thế là chẳng những một đống nợ với xã hội đen, Trình Hiểu Yên còn phải gánh thêm tiền viện phí cho tài xế xe tải, tiền bồi thường cho công ty anh ta, và tiền đền bù thiệt hại của công ty taxi mà bố làm việc.

Những bất hạnh liên tiếp xảy đến khiến cho Trình Hiểu Yên từ một cô nữ sinh cấp ba tương lai tươi sáng và tràn đầy nhiệt huyết sau một đêm bỗng trở thành một người ngay cả liêm sỉ và lòng tự trọng cũng chẳng màn mà chỉ biết lao đầu đi kiếm tiền.

Dù cô có bị cấp trên, đồng nghiệp, khách hàng, hay cô Đường kia chà đạp và sỉ vả như thế nào đi nữa, Trình Hiểu Yên cũng sẽ mỉm cười cúi đầu xin lỗi và tiếp tục làm việc.

Do chưa đủ tuổi trưởng thành mà bố mẹ đã qua đời, bản thân Trình Hiểu Yên cũng không có họ hàng thân thích nào để có thể nương nhờ, nên chính phủ đã đưa cô vào trại trẻ mồ côi.

Những chủ nợ ‘hợp pháp’ cũng ký giấy hoãn nợ cho cô, đợi sau khi cô thành niên mới bắt đầu tính nợ.

Bên chủ nợ ‘hợp pháp’ coi như tạm ổn, vấn đề là bên cho vay nặng lãi tháng nào cũng sẽ đến lấy tiền lãi. Mà Trình Hiểu Yên hiện tại chỉ có một thân một mình, không thể nhờ ai giúp đỡ, lại thêm việc cô chỉ là một học sinh cấp ba, chưa thể đi làm kiếm tiền, số tiền lãi hàng tháng kia cô căn bản là không có cách nào để trả.

Người ta nói chó cùng rứt giậu, Trình Hiểu Yên chỉ còn nước liều mình một phen đi đến địa bàn của bọn cho vay nặng lãi.

Cô đã có sẵn kế hoạch trong đầu. Đầu tiên, Trình Hiểu Yên sẽ xin bọn chúng hoãn số tiền lãi cho đến khi cô thành niên rồi mới từ từ bù vào.

Nhưng nếu trường hợp bọn chúng không đồng ý, cô chỉ còn cách thực hiện phương án hai, chính là sẽ hâm doạ báo cảnh sát về hành vi cho vay nặng lãi bất hợp pháp của bọn chúng.

Tuy đây là một phương án tiêu cực với tỉ lệ thành công là vô cùng thấp, nhưng Trình Hiểu Yên thật sự đã lâm và bước đường cùng, cô không còn gì khác ngoài sự liều mạng.

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play