Chương 16: Vén màn sự thật

Mặc kệ việc Trạch Siêu năm lần bảy lượt cho người vào trong yểm trợ Phàm Dực vượt ngục, anh ta vẫn dửng dưng ngó lơ và không hợp tác.

Điều này làm Trạch Siêu vô cùng tức giận, tên Phàm Dực đó là kẻ cố chấp nhất mà anh từng gặp, một khi anh ta đã không muốn làm điều gì, thì dù có đánh chết anh ta cũng sẽ kiên quyết tới cùng, không một ai có thể thay đổi.

Thế là sau nhiều lần Trạch Siêu cùng Giang Mặc vào thăm Phàm Dực và dùng đủ mọi lời lẽ khuyên nhủ cùng thuyết phục anh ta, Phàm Dực quyết định không ra gặp bọn họ nữa.

Không hẳn Phàm Dực thật sự muốn chết, chỉ là anh cảm thấy việc Phàm Dương qua đời, anh cũng phải gánh trách nhiệm.

Phàm Dực từ trước đến nay luôn tự tin vỗ ngực rằng anh chưa từng để bất kì một người anh em vào sinh ra tử nào của mình phải bỏ mạng, thậm chí là vào lúc lăn lộn trong giới hắc đạo đầy rẫy nguy hiểm và khốc liệt.

Ấy vậy mà người anh trai đầy bản lĩnh đó lại để cho đứa em của mình bị sát hại ngay trước mặt mình, còn bản thân lại như thằng ngốc chẳng hay biết gì.

“Tù nhân 1117, có người đến thăm.” Giọng của cai ngục kéo Phàm Dực thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.

Anh vô cảm ngước lên nhìn cai ngục, môi anh mấp máy đang định nói anh không muốn gặp thì tên cai ngục nói tiếp “Người đến là em dâu của anh.”

Phàm Dực đầu mày cau chặt, Lâm Ngữ Yến?

Anh không nói lời nào chỉ đứng dậy đi theo cai ngục ra ngoài, anh muốn xem xem người phụ nữ đã lừa dối em trai mình để đi ngoại tình với tên khốn kiếp Phàm Huân kia rốt cuộc muốn nói điều gì.

Sau khi được cai ngục dẫn ra, Phàm Dực ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Ngữ Yến, anh lãnh đạm nhìn gương mặt ngây thơ của cô ta.

Lâm Ngữ Yến, hậu duệ độc nhất của Lâm gia, một trong ba gia tộc lớn nhất ở thành phố Bắc cùng với Tô gia và Thế gia. Nhưng hiện tại Lâm gia đang trên đà suy thoái.

Cô ta vốn chỉ là một diễn viên tuyến 18, nhưng sau này nhờ kết hôn cùng ảnh đế Phàm Dương mà trong một năm trở lại đây độ nổi tiếng tăng vọt và được các nhà làm phim săn đón.

Lâm Ngữ Yến mang một vẻ đẹp dễ thương và trong trẻo, nhìn vào gương mặt ngây thơ non nớt của cô ta, không ai có thể nghĩ rằng người phụ nữ này vậy mà đã 27 tuổi.

Nhưng đằng sau lớp mặt nạ thuần khiết này là một ả đàn bà không có liêm sỉ, cô ta sau lưng Phàm Dương, lén lút đi ngoại tình cùng người anh cùng cha khác mẹ của anh, Phàm Huân.

Lâm Ngữ Yến đưa đôi mắt to tròn nhìn Phàm Dực, chiếc miệng xinh đẹp kia mấp máy cất giọng, nhưng lời nói ra lại khiến người ta lạnh sống lưng “Anh vẫn lạnh lùng như thế nhỉ? Dù rằng ngày mai là ngày anh bị hành quyết.”

“Hình như cô rất rảnh thì phải? Không cần ngủ cùng Phàm Huân sao?” Phàm Dực mặt vẫn không biến sắc, ánh mắt nhìn Lâm Ngữ Yến vô cùng lạnh lẽo.

Lâm Ngữ Yến làm ra vẻ bất ngờ “Ôi trời, anh đã biết chuyện đó rồi sao? Tôi còn định hôm nay sẽ nói cho anh biết và chiêm ngưỡng phản ứng tức giận của anh, nào ngờ anh đã biết trước rồi.”

Lâm Ngữ Yến biểu môi, làm bộ dạng giận lẫy.

Phàm Dực nhếch mép cười khinh bỉ nhìn cô ta diễn.

Lâm Ngữ Yến gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý, giống như việc cô ta ngoại tình là một việc rất đáng để tự hào.

Lát sau Lâm Ngữ Yến đột nhiên trở nên tức giận “Vốn dĩ tôi và anh Huân quen biết nhau từ trước, nhưng tất cả đều là tại cái hôn ước chết tiệt với Tô gia kia, mà chúng tôi không thể yêu nhau một cách đường hoàng, chỉ có thể lén lén lút lút.”

Phàm Dực nhướng mày hừ lạnh, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét “Chứ không phải do nhà họ Lâm các cô muốn mượn sức Hoằng Dạ và Tô gia để vực dậy Lâm Thị nên mới bám riết không buông ông ngoại tôi sao? Cô tưởng chúng tôi cần cuộc hôn sự này ư? Đúng là ngu xuẩn!”

Lâm Ngữ Yến bị Phàm Dực nói trúng tim đen nên tức giận đập bàn quát lớn “Anh im miệng!”

Cai ngục đang đứng một bên giám sát thấy vậy thì tiến lên cảnh cáo “Nếu cô còn không giữ trật tự, chúng tôi sẽ lập tức cho ngừng thăm phạm nhân.”

Phàm Dực đột nhiên đứng bật dậy, anh quay sang nói với cai ngục “Kết thúc ở đây thôi.”

Nói rồi Phàm Dực xoay người định đi vào trong thì Lâm Ngữ Yến ở đằng sau bất chợt cất giọng “Lẽ nào anh không muốn biết tối hôm đó chuyện gì đã xảy ra sao?”

Phàm Dực nghe vậy thì động tác bước đi chợt khựng lại, anh quay sang nhìn Lâm Ngữ Yến đang giương giương tự đắc, cuối cùng anh quyết định quay trở về ngồi lại vị trí.

Lâm Ngữ Yến khoanh hai tay trước ngực, cô ta ranh ma ghé sát về phía Phàm Dực, thấp giọng hỏi “Anh nghĩ... tại sao hôm đó Phàm Dương lại đột nhiên trở nên ghen tuông vô lý với anh như vậy?”

Lâm Ngữ Yến chán ghét nhớ lại “Bởi vì tôi là mối tình đầu của Phàm Dương, nên anh ta rất coi trọng về ‘lần đầu tiên’. Nhưng đương nhiên là tôi đã trao lần đầu của mình cho anh Huân. Vì vậy trước giờ việc đó vẫn luôn là một khúc mắc trong lòng Phàm Dương. Sáng hôm đó, trên đường đến Tô gia, tôi đã nói với Phàm Dương… lần đầu của tôi đã cho anh vào lúc chúng ta vẫn còn hôn ước.”

“Cô!” Phàm Dực trừng mắt hung tợn nhìn Lâm Ngữ Yến, anh không ngờ người phụ nữ này lại ghê tởm đến như vậy.

Lâm Ngữ Yến thấy phản ứng tức giận của Phàm Dực thì rất hả dạ, cô ta bật cười đến vô cùng vui vẻ.

Sau khi cười xong, cô ta lại tiếp tục “Còn nữa, anh nghĩ tại sao tối đó Phàm Dương lại chủ động đến tìm anh xin lỗi chứ? Đương nhiên là vì tôi kêu anh ấy làm như vậy. À phải rồi, chén canh đó... anh uống thấy ngon chứ?” Nụ cười Lâm Ngữ Yến càng rộng hơn.

Phàm Dực lúc này mới nhận ra hoá ra chính Lâm Ngữ Yến đã bỏ ma tuý vào chén canh của mình.

Phàm Dực nghiến răng siết chặt nắm đấm, tức giận đến mức toàn thân run lên, giờ phút này anh thật sự rất muốn lập tức giết chết người phụ nữ trước mặt này.

Phàm Dực điều hoà nhịp thở, cố gắng kìm nén cơn giận rồi cất giọng hỏi cô ta “Vậy Phàm Dương là do cô giết?”

Lâm Ngữ Yến chớp khẽ đôi mắt ngây thơ, cô ta dửng dưng “Không phải. Mặc dù tôi cũng đã bỏ thuốc Phàm Dương, làm cho anh ta mơ mơ màng màng không còn sức lực phản kháng, nhưng vì phải đổ tội lên đầu anh, nên tôi không thể trực tiếp ra tay mà phải cần sự giúp sức của một người đàn ông.”

Phàm Dực quai hàm căng chặt vì cố nhịn sự phẫn nộ, phải biết hiện tại anh đang rất cố gắng kìm chế sự phẫn nộ để không chồm tới một phát đấm chết cô ả “Là Phàm Huân?”

Lâm Ngữ Yến lại nở một nụ cười thanh thuần đến biến thái “Đương nhiên là không, sao có thể để tay anh ấy dính dơ bẩn được chứ? Kẻ ra tay giết em trai anh… là một người vô cùng vô cùng thân thiết với anh, người ngày ngày ở bên cạnh anh.”

Ngừng một đoạn, Lâm Ngữ Yến ngã người tựa lưng vào ghế “Nhưng mà một người sắp chết như anh thì không cần biết làm gì. Anh hãy cứ ôm lấy sự thắc mắc cùng nỗi oan ức đó mà xuống mồ đi! Tôi chúc anh chết! không! nhắm! mắt!”

Lâm Ngữ Yến nghiến răng gằn từng chữ cuối, nói xong cô ta cũng thu lại nụ cười rồi đứng dậy đi về.

“Con mẹ nó! Lũ đáng chết! Tụi bây hả dạ lắm phải không? Cứ chờ đó! Tao dù chết rồi cũng nhất định sẽ trở thành ác quỷ quay về giết chết hết đám chó chết tụi bây!” Phàm Dực đứng bật dậy, anh chồm theo muốn giết chết ả đàn bà lòng dạ rắn độc đó nhưng bị cai ngục ngăn lại.

Phàm Dực bị giữ chặt chỉ có thể điên tiết nhìn theo bóng Lâm Ngữ Yến rời đi, ánh mắt anh toả ra sự lạnh lẽo chết chóc nhưng sâu trong đáy mắt đồng thời lại có một ngọn lửa bốc cháy dữ dội.

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play