Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây

Sau khi nghỉ việc, ngày hôm sau Trình Hiểu Yên cố tình mặc chiếc váy duy nhất mà mình có trong tủ quần áo, cô trang điểm nhẹ, tóc uốn xoăn thành lọn, đeo lên dây chuyền và bông tai, sửa soạn tỉ mỉ rồi xách túi ra ngoài.

Đứng trước quán karaoke Tinh Tú, Trình Hiểu Yên có chút hồi hộp xen lẫn mong đợi. Cô hi vọng hôm nay mình có thể gặp được Phàm Dực, cô muốn được anh nhìn thấy và ghi nhớ dáng vẻ này của mình, chứ không phải dáng vẻ bết bát của 9 năm trước.

Trình Hiểu Yên hít sâu một hơi rồi bước vào. Vừa vào bên trong, cô theo bản năng nhìn khắp một lượt xung quanh, nơi đây so với 9 năm trước đã thay đổi rất nhiều, nói sao nhỉ, cảm giác như nơi này trở nên đàng hoàng hơn trước?

Nhưng Trình Hiểu Yên chỉ ngắm nhìn một lúc rồi bước nhanh đến chỗ lễ tân, thấp giọng nói “Tôi có việc cần tìm ông chủ của các anh.” Vừa nói cô vừa lấy ra tờ giấy nợ đưa đến trước mặt người đàn ông.

Người đàn ông chăm chú đọc nội dung trên tờ giấy rồi ngước lên nhìn Trình Hiểu Yên “Cô đợi tôi một chút. Để tôi liên lạc với ông chủ.”

Người đàn ông vừa dứt lời liền nhấc điện thoại lên gọi cho một dãy số, sau khi trao đổi với bên kia đầu dây, anh ta cúp điện thoại rồi quay sang nói với Trình Hiểu Yên “Thưa cô, ông chủ của chúng tôi hiện giờ đang có việc bận ở quán rượu Thời Dạ. Ông chủ hỏi cô có muốn đến đó gặp ông ấy không? Nếu cô không muốn thì có thể chờ ở đây, một tiếng nữa sau khi xong việc ông ấy sẽ đến tìm cô.”

Trình Hiểu Yên nghe vậy thì suy nghĩ một lát rồi đáp lời “Vậy sao? Vậy để tôi đến đó gặp anh ấy.”

“Vậy xin cô đợi một lát, tôi sẽ gọi người hộ tống cô.” Người đàn ông lịch sự nói.

Nghe vậy Trình Hiểu Yên vội xua tay từ chối “Không cần đâu. Tôi có thể tự đến, tôi biết quán rượu Thời Dạ nằm ở đâu.”

Người đàn ông cung kính nói “Đây là do ông chủ căn dặn ạ. Ông ấy nói nếu cô nói muốn đến thì phải cho người hộ tống cô.”

Trình Hiểu Yên ‘à’ lên một tiếng, cô có chút ngượng ngùng sờ sờ mũi “Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh vậy.”

Ngồi trên chiếc Ferrari xám, tâm trạng của Trình Hiểu Yên có chút thấp thỏm. Đây là lần đầu tiên cô được rồi trên chiếc xe sang trọng đến như vậy.

Trình Hiểu Yên căng thẳng siết chặt quai túi, xuyên qua ô cửa sổ, cô nhìn thấy những cung đường quen thuộc, càng gần đến nơi trong lòng cô lại càng trở nên hồi hộp hơn.

Bánh xe lăn chậm rồi dừng hẳn trước quán rượu Thời Dạ, ngay bên ngoài là hai vệ sĩ mặc comple đen chỉnh tề đang đứng chờ sẵn.

Nhìn thấy chiếc Ferrari xám, hai người nhanh chóng bước tới mở cửa xe cho Trình Hiểu Yên, hơi cúi người làm động tác mời cô vào trong.

Bên trong quán không khí có chút tĩnh mịch, tiếng nhạc lãng mạn du dương và ánh đèn vàng le lói càng làm cho nơi đây trở nên huyền ảo mà sang trọng.

Một trong số hai người vệ sĩ hộ tống cô đi dọc theo hành lang đến trước cửa của một gian phòng riêng. Người đàn ông đưa tay lên gõ nhẹ cửa “Cốc, cốc, cốc”

Bên trong vang lên giọng nói trầm trầm “Vào đi.”

Không biết là vì đã 9 năm trôi qua nên ký ức của cô có phần mơ hồ, hay do giọng của anh đã thay đổi, mà Trình Hiểu Yên cảm thấy giọng nói vừa rồi không giống với giọng của Phàm Dực.

Nhưng cũng không đợi cô nghĩ xa hơn, người đàn ông hộ tống cô đã đưa tay mở cửa.

Ở bên trong có khoảng mười người đàn ông đang ngồi xung quanh một chiếc bàn hình chữ nhật, có vẻ như là đang có cuộc họp.

Nhìn thấy Trình Hiểu Yên bước vào, mấy người đàn ông lập tức im bặt không nói gì nữa, họ đồng loạt đưa mắt về phía người mặc comple trắng đang ngồi ở chính giữa. Trên tay anh ta đang cầm một điếu xì gà, khí thế bức người vừa nhìn liền biết là người đứng đầu ở đây.

Trình Hiểu Yên có chút sững sờ nhìn gương mặt của người đàn ông, anh ta đẹp đến khó tin.

Bao nhiêu năm làm quản lý nghệ sĩ, cô gặp qua không ít những diễn viên nam có vẻ ngoài điển trai, nhưng chưa từng gặp ai sở hữu vẻ đẹp như người đàn ông này. Anh ta đẹp một cách ma mị và dụ hoặc.

Khí chất mạnh mẽ áp đảo toả ra từ anh ta làm cho Trình Hiểu Yên có cảm giác nghẹt thở, người đàn ông này chắc chắn không phải chỉ đơn giản là chủ nợ cho vay nặng lãi.

Nhưng anh ta thật sự là Phàm Dực sao? Trong lòng Trình Hiểu Yên tràn đầy nghi hoặc.

Nếu 9 năm trước Phàm Dực đem lại cho cô cảm giác như một con sói đang giận dữ vì có người động đến lãnh thổ của nó, thì người đàn ông trước mặt này cho cô cảm giác như một con rắn hổ mang đang trong trạng thái thoải mái nhưng vẫn cảnh giác, đề phòng với xung quanh.

Ánh mắt người đàn ông chiếu trực tiếp vào Trình Hiểu Yên đang đứng ở cửa, anh ta đưa điếu xì gà lên môi rít một hơi sâu, nhả ra làn khói dầy đặc mờ ảo rồi phe phẩy vài cái làm tan đi làn khói, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi Trình Hiểu Yên “Cô là con nợ của Phó Hào sao?”

Giọng nói của người đàn ông kéo Trình Hiểu Yên thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, cô lấy trong túi ra giấy nợ rồi tiến về phía người đàn ông, đưa đến trước mặt anh ta “Vâng, đúng vậy.”

Người đàn ông đưa tay nhận lấy tờ giấy nợ rồi nghiêm túc cầm đọc, vừa đọc anh ta vừa rít điếu xì gà trên tay.

Vài giây sau, người đàn ông ngước lên, anh nhìn Trình Hiểu Yên đánh giá một lượt rồi lấy ra chiếc bật lửa trong túi áo, bật lên rồi đốt đi tờ giấy nợ trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô.

Nhìn tờ giấy nợ đang cháy phừng phực trước mặt, Trình Hiểu Yên kinh ngạc đến tròn mắt.

Sau khi tờ giấy cháy gần hết, người đàn ông dúi phần còn lại của mảnh giấy và ngọn lửa đang rực cháy vào ly rượu trước mặt.

Anh ta lần nữa đưa mắt nhìn Trình Hiểu Yên đang kinh ngạc, giương giương tự đắc nhướng mày cất giọng “Cô không cần lo lắng. Món nợ này không cần trả nữa.”

Trình Hiểu Yên mắt vẫn dán chặt vào người đàn ông, cô cảm thấy có chút buồn cười với gương mặt đắc ý hiện giờ của anh ta.

Hình như anh ta cho rằng mình vừa làm một hành động vô cùng ngầu và cô nên biết ơn điều đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông này chắc chắn không phải Phàm Dực!

Trình Hiểu Yên bật cười lộ ra hàm răng trắng đều, cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt sáng rực “Tôi sẽ không cảm thấy biết ơn anh vì điều đó đâu. Hôm nay tôi đến đây là để trả nợ chứ không phải xin anh khất nợ.”

Nói rồi Trình Hiểu Yên lấy từ trong túi xách ra hai phong bì dầy cộm đặt lên trên bàn kính trước mặt người đàn ông “Nhưng mà, anh là ông chủ ở đây sao? Nhưng 9 năm trước ông chủ mà tôi gặp lại không phải anh. Có thể cho tôi gặp Phàm Dực được không? Tôi có đưa cho anh ấy một vật thế chấp. Nếu nói ra vật đấy, anh ấy chắc chắn sẽ nhớ tôi.”

Trình Hiểu Yên vừa dứt lời mọi người trong phòng nổi lên một đợt xôn xao.

Người đàn ông nghe vậy thì nhướng mày nhìn cô rồi cất giọng “Tôi rất lấy làm tiếc nhưng dù là 9 năm trước hay là bây giờ thì tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây. Còn về người tên Phàm Dực mà cô đã gặp, không biết liệu có phải là Phàm Dực mà tôi quen không, nhưng anh ta không phải là người ở đây, anh ta sống ở thành phố Bắc.”

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play