Chương 15: Điều tiếc nuối

Phàm Dực không thể hiện bất kì cảm xúc nào trước đề nghị vượt ngục của Trạch Siêu. Anh im lặng nhìn anh ta, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy “Cảm ơn anh. Nhưng không cần phải giúp tôi nữa đâu. Dù anh có giúp tôi vượt ngục ra ngoài, tôi cũng sẽ không lẩn trốn mà sẽ đi tìm giết tên khốn Phàm Huân rồi sau đó tự sát... Anh đã giúp tôi hết mức có thể rồi, tôi không muốn anh phải tốn công vô ích.”

Trạch Siêu không ngờ Phàm Dực không còn suy nghĩ muốn sống nữa, anh ta cau mày “Anh nói nhảm gì vậy? Anh còn người thân…”

Còn chưa đợi Trạch Siêu nói xong, Phàm Dực đã lên tiếng tiếp “Vẫn còn một số chuyện làm tôi chưa yên tâm. Hi vọng anh có thể giúp tôi lo liệu.”

“Anh bị điên sao? Lo liệu? Chẳng lẽ anh thật sự định ngồi đây chờ chết?” Trạch Siêu tức giận đập bàn.

Phàm Dực làm như không thấy sự phẫn nộ của Trạch Siêu, anh bình thản tiếp tục “Giang Mặc… hãy để chú ấy theo anh về thành phố Nam. Tính tình Giang Mặc đơn giản, chỉ được cái liều mạng, nếu không có người dẫn dắt, rất dễ bị kẻ khác lợi dụng.”

Trạch Siêu cau mày khó chịu, anh mất kiên nhẫn khẽ gầm “Thôi đủ rồi đó, Phàm Dực. Tôi sẽ không giúp anh…"

Phàm Dực một lần nữa lờ đi lời của Trạch Siêu, anh tiếp tục ngắt lời anh ta “Còn một chuyện… trong suốt 10 năm nay, vào ngày 17 tháng 11 mỗi năm, tôi đều sẽ đến thành phố Nam, ngồi trong căn phòng cuối dãy bên phải ở quán karaoke Tinh Tú để đợi một người.”

Vừa nói Phàm Dực vừa vân vê chiếc vòng thạch anh trên cổ tay, đôi mắt anh lúc này mới nhìn thấy chút ấm áp “Là một cô gái nhỏ, bố của cô ấy là một trong những con nợ của Phó Hào. 10 năm trước trong lúc tôi đến thành phố Nam tìm Phó Hào tính sổ đã tình cờ gặp gỡ và giúp đỡ cô ấy. Từ đó, mỗi năm vào đúng ngày đấy, tôi đều đợi cô ấy quay trở lại để đưa lại món đồ này, không ngờ cuối cùng vẫn là không đợi được… Nếu tôi không nhầm, chắc bây giờ cô ấy cũng đã khoảng 26, 27 tuổi. Nhờ anh thay tôi tiếp tục đợi, cô ấy chắc chắn sẽ quay trở lại. Khi đó giúp tôi đưa cái này cho cô ấy." Vừa nói Phàm Dực vừa tháo chiếc vòng trên tay xuống, đưa cho Trạch Siêu.

Trạch Siêu có chút suy tư, anh trầm ngâm một lúc rồi híp mắt thăm dò hỏi “Nếu anh đã để tâm đến cô gái đó đến vậy, sao anh không đi tìm cô ấy?”

Phàm Dực lắc đầu cười khổ “Tôi không biết tên cô ấy. Chỉ mới gặp qua đúng một lần vào 10 năm trước. Ngay cả gương mặt cũng không nhìn rõ. Tôi hoàn toàn không biết gì về người con gái đó, mò kim đáy bể chắc còn dễ dàng hơn việc tìm lại cô ấy.”

Trạch Siêu kinh ngạc “Như vậy nghĩa là... anh chỉ mới gặp cô gái đó đúng một lần, tên cũng không biết, gương mặt cũng không rõ, vậy mà anh lại… nhớ mãi không quên cô ấy ư? Chỉ mới gặp một lần liệu có thể sâu đậm đến vậy?”

Phàm Dực thoáng im lặng, trong đầu bất giác hồi tưởng lại về lần gặp gỡ đó, lát sau anh khẽ cất giọng “Không hẳn là đối với cô ấy sâu đậm. Chỉ là người đó đem lại cho tôi cảm giác rất ấm áp. Đó là lần đầu tiên tôi gặp một người chân thành đến vậy. Dù là lần đầu cả hai gặp gỡ, dù trước đó cô ấy không hề quen biết tôi, nhưng cô ấy vẫn đối với tôi rất chân thành, không hề có một chút giả tạo nào.”

Trạch Siêu im lặng một lúc lâu, lát sau giống như đã nghĩ thông suốt điều gì, anh ta lên tiếng “Anh không cần bận tâm nữa đâu, cô ấy đang sống rất tốt.”

Phàm Dực nghe vậy thì ngước lên nhìn Trạch Siêu đầy nghi hoặc.

Trạch Siêu rít một hơi xì gà rồi nói tiếp “Thông qua lời anh kể, tôi đoán chắc có lẽ là người đó...”

Ngừng một đoạn, Trạch Siêu rơi vào hồi tưởng “Khoảng hơn một năm trước, có một người phụ nữ tìm đến quán karaoke Tinh Tú và mang theo giấy nợ mà bố cô ấy đã ký với Phó Hào. Cô ấy nói là tới để trả nợ cho ông chủ Phàm Dực, còn nói rằng anh đang giữ một vật thế chấp của cô ấy.” Trạch Siêu nói đến đây thì đưa mắt nhìn chuỗi thạch anh trong tay của Phàm Dực.

Lại rít thêm một hơi, Trạch Siêu sắc mặt không rõ buồn vui, tiếp tục “Cô ấy tên Trình Hiểu Yên, đang làm quản lý tại quán rượu Thử Thần.”

Ánh mắt Trạch Siêu đột nhiên có chút khác lạ, giống như đang né tránh Phàm Dực “Nhưng tôi cũng không chắc lắm, vì tuy cô ấy là người thành thật, nhưng tính cách lại khá lạnh lùng, có chút không giống với anh kể là chân thành và ấm áp.”

Quá rõ ràng, Trạch Siêu có tình ý với Trình Hiểu Yên, dù nghe có chút ích kỷ, nhưng trong một khoảnh khắc, anh đã thật lòng hy vọng người mà Phàm Dực chờ đợi không phải là Trình Hiểu Yên.

Thế nên dù trong lòng đã biết rõ người đó là cô, Trạch Siêu vẫn nói cố tình nói rằng anh không chắc lắm, vẫn cố gắng tìm ra sự khác biệt giữa người phụ nữ Phàm Dực tìm kiếm và Trình Hiểu Yên.

Trạch Siêu vốn tưởng bản thân đã che đậy rất kĩ tình cảm anh dành cho cô, nhưng đôi mắt của kẻ sinh tình là thứ dễ nhận ra nhất trên đời.

Nhưng Phàm Dực không vạch trần Trạch Siêu, anh cong môi khẽ mỉm cười “Vậy sao.”

Một lúc sau anh ngước lên nhìn Trạch Siêu, một đôi mắt chân thành và kiên định. Anh lần nữa đưa chiếc vòng về phía anh ta “Nhờ anh chăm sóc tốt cô ấy, và giúp tôi đưa cho cô ấy cái…"

Lần này đến lượt Trạch Siêu ngắt lời Phàm Dực “Nếu người đó thật sự là Trình Hiểu Yên, thì cô ấy sẽ không nhận lại chiếc vòng đâu.”

Ánh sáng trong mắt Trạch Siêu dần tắt hẳn “Trình Hiểu Yên từng nói qua với tôi, việc cô ấy đưa cho anh vật thế chấp chỉ là cái cớ để có thể gặp lại anh lần nữa. Và dù có gặp lại, cô ấy cũng sẽ tặng nó cho anh.”

Phàm Dực nghe vậy con ngươi khẽ chấn động, anh không nói thêm gì nữa mà chỉ siết chặt chiếc vòng trong tay, đôi mắt đau lòng xen lẫn tiếc nuối cụp xuống.

Trạch Siêu đã kể hết tất cả mọi thứ cho Phàm Dực, duy chỉ có việc Trình Hiểu Yên thích anh ta là Trạch Siêu cố tình không nhắc tới.

Nhưng mẹ kiếp, tên khốn Phàm Dực này, sao anh ta lại trọng tình trọng nghĩa đến như vậy?

Dù không nói bất kỳ lời nào nhưng ánh mắt đó của Phàm Dực giống như đang chúc phúc cho anh và Trình Hiểu Yên vậy.

Điều này làm Trạch Siêu cảm thấy bản thân thật bỉ ổi và hèn hạ khi cố tình che giấu chuyện đó.

****

Dù muốn hay không, những điều đáng tiếc luôn xảy đến.

Là gặp đúng người nhưng vào sai thời điểm như Trình Hiểu Yên và Phàm Dực, hay là vào đúng thời điểm nhưng lại không đúng người như Trình Hiểu Yên và Trạch Siêu, kết quả cuối cùng vẫn đều là sự tiếc nuối.

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play